Ngày hôm sau khi Tô Yểu tỉnh lại Lương Sở Uyên đã không ở trong phòng.
Hoàn cảnh không cho phép, tối hôm qua bọn họ làm không kịch liệt như thường ngày, ẩn nhẫn, áp lực, cuối cùng lại phóng thích trong im lặng... Đột nhiên sinh ra cảm giác cấm kỵ làm Tô Yểu không dám hồi tưởng nhiều, cô lắc lắc đầu, khi xuống giường chân lại mềm nhũn trực tiếp ngã ngồi trên sàn nhà.
....Thật là không có tiền đồ. Cô tự phỉ nhổ chính mình.
Điều chỉnh xong, cô thay quần áo đi ra ngoài, thấy Lương Sở Uyên và Mộc Vi đang ở phòng bếp.
Thấy hai người trò chuyện với nhau rất vui vẻ, cô nhướng nhướng chân mày.
Mộc Vi nhìn thấy Tô Yểu ở cửa, bà có chút bất đắc dĩ, "Sao con lười như vậy hả? Sở Uyên sáng sớm đã dậy giúp mẹ."
Nga, xem ra tiểu ca khăn quàng cổ thăng cấp.
Tô Yểu cười cười, đi qua dựa cằm trên bả vai Mộc Vi, đôi mắt lại nhìn Lương Sở Uyên, "Đang làm sủi cảo sao?"
Lương Sở Uyên gật đầu, Mộc Vi nói tiếp: "Sở Uyên học rất nhanh, lần đầu tiên làm đã đẹp hơn con làm bao nhiêu lần."
Tô Yểu không giận ngược lại cười lên, chậm rì rì mà đi qua bên cạnh, khi đi ngang qua Lương Sở Uyên còn bất động thanh sắc mà sờ eo anh, nói: "Vậy con đây liền không quấy rầy hai người, con vẫn thích hợp làm người lười hơn."
Thấy người vừa ra khỏi phòng bếp liền ngã xuống sô pha ăn mứt, Mộc Vi hách nhiên, nhìn về phía Lương Sở Uyên sắc mặt ngượng ngùng: "Khi nó ở cùng con cũng là cái đức hạnh này sao?"
Lương Sở Uyên lắc đầu: "Cô ấy rất chiếu cố con." Điểm này anh không nói dối. Bởi vì yêu lẫn nhau, chỉ là anh tự động xem nhẹ sự trả giá của chính mình thôi.
Mộc Vi chỉ nghĩ anh giữ gìn mặt mũi của Tô Yểu trước mặt bà, càng thêm chột dạ đồng thời nhìn con rể càng thêm thuận mắt, bà làm vằn thắn cười nói: "Lát nữa con với Tô Yểu ra ngoài đi dạo đi, Gia Thành vẫn có những chỗ chơi rất vui."
Lương Sở Uyên cười nhợt nhạt, nói đồng ý.
...
Vào giữa buổi chiều Tô Yểu cùng Lương Sở Uyên ra cửa tản bộ, không lái xe, dùng phương tiện là giao thông công cộng
Ngồi ở trên ghế dụa mày lam, Tô Yểu lại nhớ tới lần Lương Sở Uyên đột nhiên xuất hiện trên xe buýt.
Lúc ấy tâm tình của cô rất kém, bởi vì chính mình "phản bội", cũng bởi vì Lương Sở Uyên "vắng vẻ". Lúc ấy cô tức giận chính mình không chịu được áp lực trong nhà, vẫn luôn suy nghĩ do dự không quyết đoán, càng nghĩ đầu càng đau, thẳng đến khi Lương Sở Uyên trả lời tin nhắn tâm tình mới có chút chuyển biến tốt đẹp.
Không thể không nói lần đó Lương Sở Uyên xuất hiện là thật sự vô cùng vừa vặn.
Anh đến, cô lập tức có đáp án. . Truyện Hài Hước
Cô sinh hoạt nghiêm túc, thiếu quá nhiều kinh hỉ và lãng mạn, hoặc nói là cô vẫn luôn cự tuyệt tiếp thu phần lễ vật người khác mang tới này. Lương Sở Uyên là ngoài ý muốn, anh làm cô sống càng ngày càng nhỏ, những việc trong lòng càng ngày càng nhiều, có vui có buồn, nhưng mà vui lớn hơn buồn nhiều.
Anh chính là cái hộp bách bảo.
Cô muốn, anh đều có.
Xe buýt lảo đảo lắc lư, khi đến điểm Lục Đảo, Tô Yểu và Lương Sở Uyên cùng nhau xuống xe.
Thời gian này trường học đã tan học, bởi vì còn có tiết tự học buổi tối cho nên vườn trường vẫn vô cùng náo nhiệt. Tô Yểu nương theo chỉ