Giang Trần nghĩ tới phong thái của những cường giả đồng thuật kiếp trước, trong lúc nhất thời vô cùng say mê.
Đồng thuật thiên biến vạn hóa, các loại công kích, các loại thủ đoạn có thể nói là khiến cho người ta say sưa, mê hoặc.
Chỉ là có Nguyên Từ kim sơn với tư cách là át chủ bài, Tà Ác kim nhãn lại có không gian có thể khai phá rất lớn. Thừa dịp cơ hội khó có được này, tự nhiên Giang Trần muốn tu luyện tăng cường đồng thuật.
Hiện tại Thiên Mục thần đồng của hắn cùng với Tà Ác kim nhãn đã chậm rãi dung hợp, chuyện này khiến cho tiến triển đồng thuật của Giang Trần cũng cực nhanh.
Trừ những thủ đọan này ra, còn có một môn thần thông mà Giang Trần chưa khai phá ra.
Đó chính là Nguyên Từ đạo giáp.
Nguyên Từ đạo giáp này nói trắng ra là lợi dụng Nguyên từ chi lực tạo thành một kiện khải giáp cường đại bên ngoài thân thể. Loại Nguyên từ khải giáp này tùy vào trình độ bất đồng, có thể chống lại các loại công kích cường đại.
Bản thân Giang Trần tu luyện Thần Ma cửu biến, có được Thần ma kim thân, hơn nữa có thể tùy ý triệu tập Nguyên Từ chi lực, cho nên Nguyên Từ khải giáp này đối với hắn có tác dụng không lớn.
Thế nhưng mà khi quần chiến, Nguyên Từ đạo giáp này đối với đồng bạn mà nói không thể nghi ngờ là một loại bảo hộ tốt nhất.
Nguyên Từ đạo giáp tuy rằng thời gian chỉ có chừng một thời thần, tương đương với công hiệu của phù lật phòng ngự. Giống như Đế Lâm ngự giáp phù lúc trưóc Giang Trần sử dụng, cũng chỉ có một thời thần.
Khác với loại phù lật phòng ngự, Nguyên Từ đạo giáp không cần bất kỳ thành phẩm gì, hơn nữa tùy thời có thể gia trì, hoàn toàn không tồn tại vấn đề tiêu hao.
Cho nên Nguyên Từ đạo giáp này cũng là một môn thần thông mà Giang Trần rất muốn nhanh chóng khai phá. Mặc dù chỉ là một môn thần thông bảo hộ người khác, thế nhưng người trong giang hồ, chắc chắn sẽ có lúc bảo hộ người khác, cũng chỉ có một ít người khiến cho hắn tình nguyện bảo hộ.
Trong lúc nhất thời Giang Trần tiến vào cảnh giới vong ngã, lợi dụng ưu thế bí cảnh truyền thừa, tham lam tu luyện.
Thời gian nửa tháng thoáng cái đã qua.
Tới gần ngày thứ mười lăm, lúc này Giang Trần mới dùng thần thức đưa đáp án vào tấm Lưu Ly bia thứ ba, thuận lợi thông qua khảo hạch của tấm Lưu Ly bia thứ ba này.
Dùng tốc độ quá quan của hắn trước đó, trong tất cả thiên tài ở Thiếu Chủ bảng không thể nghi ngờ là người ưu tú nhất.
Bởi như vậy, ngoại giới đối với hắn tràn ngập chờ mong. Thế nhưng mà cửa thứ ba, hắn lại tới sát ngày thứ mươi lăm mới thông qua. Chuyện này khiến cho bên ngoài đang tràn ngập chờ mong với hắn thoáng cái nhiệt tình giảm một mảng lớn.
- Xem ra, Chân thiếu chủ cuối cùng vẫn chịu hạn chế của tu vi, cảnh giới, trong lúc phân tích trận chiến, nhãn lực vẫn kém chút hỏa hầu a.
- Hắc hắc, chuyện này cũng bình thường. Nếu như mọi thứ hắn đều ưu tú như vậy, vậy những thiên tài khác sống thế nào đây?
Khổng Tước đại đế chỉ cười mà không nói gì. Hiển nhiên đối với kết quả như vậy hắn không thèm để ý tới. Thậm chí trong lòng Khổng Tước đại đế hiện tại còn đang hoài nghi, Giang Trần này có lẽ đang cố ý làm như vậy.
Đương nhiên, rốt cuộc có phải cố ý hay không, hiện tại Giang Trần còn chưa đi ra, cũng không thể nào biết được chân tướng.
Ba tấm Lưu Ly bia chỉ là một khảo hạch ban đầu, nhưng vẫn có tỷ lệ đào thải nhất định. Sau nửa tháng, trong Thiếu chủ bảng, có sáu người không có hoàn thành khảo hạch ban đầu này, trực tiếp bị đá ra bên ngoài.
Tiềm lực của Cơ Tam công tử ở cửa này cũng được phát huy, ba tấm Lưu Ly bia, không ngờ hắn lại không có chút khó khăn nào, vào ngày thứ mười ba đã tìm hiểu được toàn bộ.
Thứ hạng này ở trong tất cả thiên tài tiến vào bí cảnh truyền thừa cũng có thể đứng vào top mười hai.
Đương nhiên Giang Trần tự nhiên không thể tính vào.
Thông qua khảo hạch của ba tấm Lưu Ly bia này, một đạo thanh âm cơ hồ lần nữa vang lên trong tai tất cả thiên tài.
- Kế tiếp các ngươi có thể lựa chọn tiếp tục khiêu chiến, cũng có