Tất cả giáo viên và học sinh đều chen hết trong sân thể dục, các hàng xếp san sát vào nhau.
Nghe thấy tiếng động, học sinh xung quanh cùng quay sang len lén nhìn hai người.
Thật ra Dụ Phồn cũng không để ý mình đứng đâu.
Chỉ cần Trang Phóng Cầm hài lòng, bảo cậu đứng đầu hàng cậu cũng không ý kiến.
Nếu là người khác, chắc chắn cậu sẽ không cần ngẩng đầu mà lên thẳng phía trước đứng.
Dụ Phồn nhìn anh chăm chú: "Con mắt nào của cậu thấy tôi lùn hơn cậu?"
Trần Cảnh Thâm nghe vậy rũ mắt, sau đó lại nhấc lên: "Hai bên."
Lại bị quan sát lần nữa, Dụ Phồn gật đầu: "Chọn thời gian đi tôi nhìn giúp cậu xem___"
"Nhìn cái gì? Xem ở đâu?" Lưng Dụ Phồn bị vỗ một cái không nặng không nhẹ, giọng nữ nghiêm khắc truyền đến từ phía sau, "Nhìn cái gì mà còn vui hơn cả hiệu trưởng? Nhìn lên đài chủ tịch cho cô!"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Dụ Phồn mím môi, thoáng nhìn lên đài chủ tịch đối phó.
Hôm nay Trang Phóng Cầm mặc cả bộ đen, trên người chỉ có duy nhất cái khăn lụa màu tím, cô tỉ mỉ búi tóc ra sau đầu, trên tay cầm một quyển danh sách, nhíu mày nhìn người đối diện.
Bởi vì đeo mắt kính lâu ngày, đôi mắt của cô trông hơi nhỏ, răng cũng hơi hô, dáng vẻ vô cùng nghiêm nghị.
Trong nháy mắt Trang Phóng Cầm xuất hiện, Trần Cảnh Thâm có thể cảm nhận được người trước mặt bỗng nhiên trầm tĩnh lại, hơi thở tàn bạo vừa nãy còn dâng đầy mình tản đi toàn bộ, lại biến trở về dáng vẻ lười nhác thường ngày.
"Mấy vết thương trên mặt em, tối nay đến văn phòng của cô từ từ mà giải thích." Trang Phóng Cầm cúi đầu, nhìn thấy cái áo màu đen cậu đang mặc, sắc mặt lập tức khó coi hơn, "Đồng phục của em đâu?"
"Em quên mất."
"Sao em không quên khai giảng luôn đi?" Trang Phóng Cầm nói, "Tự em nhìn xem, cả trường ai cũng mặc đồng phục, chỉ có một mình em lạc loài! Đợi lát nữa hội học sinh đến đây lại trừ hết điểm nề nếp của lớp!"
Chủ nhiệm lớp bên cạnh chòng ghẹo: "Hôm nay có lãnh đạo đến thị sát, nhờ phúc của em, ngày đầu tiên khai giảng chủ nhiệm lớp các em lại bị phê bình trong giờ họp rồi."
Vốn Dụ Phồn cũng không để tâm lắm, nghe vậy cuộn tròn ngón tay lại: "Vậy em tránh đi một lát nhé?"
"Ngậm miệng," Trang Phóng Cầm đau đầu, nhấc tay lên, "Mượn áo khoác đồng phục của bạn học đi."
Dụ Phồn nâng mắt tìm người: "Vương Lộ An."
"Không cần gọi, em ấy cũng phải mặc áo khoác ngoài," Trang Phóng Cầm không hiểu ra sao, "Em mượn bạn học bên cạnh không phải được rồi à?"
Bạn học bên cạnh?
Dụ Phồn không buồn nhìn người bên cạnh: "Mượn áo khoác của bạn học khác lớp, cũng không ổn lắm thì phải?"
"Khác lớp cái gì?" Trang Phóng Cầm nói, "Em ấy là bạn cùng lớp của em đấy."
"?"
"Mới chuyển vào, học sinh chuyển lớp, sau này sẽ thành một phần trong lớp chúng ta." Trang Phóng Cầm nói xong, nhìn thoáng qua Trần Cảnh Thâm hỏi ý, "Bạn học Trần, em cho em ấy mượn đồng phục mặc một lát được không? Đương nhiên không cho cũng không sao, không ép buộc."
Dụ Phồn nhíu mày, vẻ mặt người mượn còn ghét bỏ hơn cả người cho mượn.
Dụ Phồn: "Em không mượn...."
"Được." Trần Cảnh Thâm liếc nhìn cậu, "Nếu cậu ấy không chê áo em quá dài."
Dụ Phồn: "Cậu cởi ra luôn đi."
Nửa phút sau, Dụ Phồn nhận áo khoác, khoác bừa lên người mình, mặc xong cúi đầu xuống nhìn thử.
Không dài, vừa vặn, chắc là cùng số với áo khoác đồng phục của cậu.
"Hơi ngắn đó," Cậu ngẩng đầu nói, "Tí nữa giải tán trả cậu."
Áo Dụ Phồn in một cái đầu lâu bằng da ở chính giữa, quần dài màu đen, trên mặt còn dán mấy miếng băng cá nhân nghiêng ngả xiêu vẹo, áo khoác đồng phục sạch sẽ khoác trên người cậu trông chẳng ra ngô ra khoai gì cả.
Trần Cảnh Thâm nhìn vết xanh tím lộ ra bên viền băng cá nhân, bỗng nhiên nâng tay lên.
Dụ Phồn phản xạ có điều kiện đập tay anh đi: "Làm gì đấy?"
Cởi áo khoác rồi, Trần Cảnh Thâm mặc áo sơ mi đồng phục bên trong, cúc áo cài đến hàng trên cùng.
Lưng thẳng tắp, quy củ chỉnh tề.
Tay Trần Cảnh Thâm khựng lại giữa không trung, sau đó thản nhiên buông xuống một bên: "Cổ áo."
Dụ Phồn vốn định nói liên quan đếch gì đến cậu, mà nghĩ lại mình còn đang mặc đồng phục của người ta, cuối cùng chỉ qua quít chỉnh sửa vài cái.
Trang Phóng Cầm nhìn một vòng, hài lòng: "Được rồi, em mặc cẩn thận, đừng làm dơ, mặc xong nhớ trả cho bạn."
Một lúc sau, cô lại phát hiện không đúng ở đâu đó.
Qua chốc lát, cô chợt nhận ra, dùng góc quyển tập chọc hai người, "Từ từ, hàng ngũ xếp theo chiều cao, hai em đổi chỗ đi."
Dụ Phồn: "...."
Hai giây sau, cậu đơ mặt từ bỏ đấu tranh, nhường ngai vàng cuối hàng lại.
《Hội Vận Động Khúc Quân Hành》cuối cùng cũng ngừng.
Cả trường vẫy tay chào cờ xong, hiệu trưởng hắng giọng, bắt đầu bài phát biểu dạt dào tình cảm của mình.
Bình thường nếu là lúc này Dụ Phồn đã đứng ngủ từ lâu, nhưng bây giờ cậu miễn cưỡng chống mí mắt, hai mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm chân tóc hiệu trưởng.
Hôm nay micro của trường vang hơn bình thường rất nhiều, khiến cậu không thể nào ngủ được.
Lần này hiệu trưởng chuẩn bị sẵn sàng, nói liên tục tận nửa tiếng đồng hồ.
Dụ Phồn đứng đến không còn kiên nhẫn, theo thói quen đút tay vào túi áo____sau đó đụng phải một thứ.
Rất mỏng, cảm giác trơn nhẵn, có góc.
Cậu buồn ngủ đến đau đầu, thuận tay rút từ trong túi áo ra.
Thấy rõ thứ trong tay là gì, Dụ Phồn hơi khựng lại.
Là một lá thư màu hồng nhạt, bên trên không viết chữ gì, nhưng nhìn vào theo cảm giác, chắc là trong đó có một tờ giấy.
Trên miệng lá thư có một nhãn dán trái tim màu đỏ rất nhỏ, gần giống màu với phông nền, chỉ rõ cho người ta biết thân phận của nó.
Đây là....Thư tình?
Nhét vào từ khi nào đây?
Dụ Phồn nhíu mày suy nghĩ một phen, vẫn nhớ không ra lá thư này đến từ đâu.
Cậu đang định nhìn kỹ lại thử, khóe mắt lại lướt đến tay áo trắng như bị tẩy trắng, hoàn toàn không ăn nhập với dáng vẻ của bản thân mình.
Phắc.
Dụ Phồn lập tức hoàn hồn____bây giờ cậu đang mặc áo khoác của Trần Cảnh Thâm.
Lá thư tình này của Trần Cảnh Thâm đó.
Dụ Phồn nhanh chóng phản ứng được, cất lá thư về lại túi áo nguyên vẹn như ban đầu, sau đó vô thức quay đầu lại liếc nhìn.
Trần Cảnh Thâm đang nhìn đài chủ tịch, có nghe không thì không biết, nhưng trông dáng vẻ nghiêm túc dữ lắm.
Bộ phận nhiếp ảnh trường thích chụp kiểu học sinh này nhất, thái độ nghiêm trang, hệt như mọt sách.
Con mọt sách này thế mà cũng yêu sớm cơ á?
Cảm nhận được ánh