Họ dừng ở một trạm trung chuyển đón mẹ Jo rồi cả ba lại tiếp tục hành trình cả ngàn cây số kéo dài nhiều ngày do cả hai sức khoẻ đều không tốt nên không thể đi nhanh.
Có một ngày Daniel dừng lại ở thành phố nọ đưa họ vào một con hẻm nhỏ khiến cô hốt hoảng còn anh cười phá lên.
- Nghĩ tôi vất vả đưa cô đến tận đây để giết sao.
Ấu trĩ.
- Đó là căn nhà một vị bác sỹ già, là cha nuôi của Daniel người đã cứu anh thoát chết nhiều lần.
- Emma..
Này? Tập quen với tên mới đi.
Tôi muốn đưa ông ý đi cùng chúng ta.
Cô có thể từ chối không phải ngại với tôi đâu?
- Chỉ cần anh giúp tôi thật lòng, tôi sẽ mời cha anh ở cùng mẹ con tôi.
Nhìn họ đi, hy vọng họ sưởi ấm cho nhau lúc tuổi già.
- Cô mỉm cười ngượng ngùng, không hiểu mẹ Jo đã thực sự thích ai bao giờ chưa?
Sáng sớm hôm sau họ vui vẻ cất đồ ra sau và chiếc xe lăn bánh rời đi như là một gia đình thực thụ.
Chiều tối hôm sau nữa họ đặt chân tới thành phố P.
Dưới sự giúp đỡ của Daniel, cô chọn được một ngôi nhà rộng rãi thoáng mát với nhiều phòng ngủ, một bể bơi, một phòng tập, xung quanh có an ninh khá tốt.
Dưới con mắt của một sát thủ như anh, mười ngày sau nhà cửa sửa sang gọn gàng đội thợ rút đi, thêm hai mươi ngày sau để anh gia cố trọn vẹn.
Anh muốn trả tiền nhà nhưng cô từ chối, để anh không ngại, mọi thiết bị đầu tư sau do anh trả tiền.
Một tháng họ dọn về nhà mới trong niềm hân hoan hạnh phúc, còn anh thông báo hai ngày sau có một công việc cần phải đi và dặn dò cô mọi thứ trong nhà.
Anh đã biến nó thành một pháo đài để bảo đảm an toàn cho mọi người.
- Con gái thấy trong người thễ nào? - Tại bàn ăn bác sỹ Philip nhìn cô trân trân.
- Con rất khỏe, sao thế ạ?
- Lần cuối đến tháng là khi nào?
Cô buông rơi bát đũa và kinh hoàng, quá nhiều việc xảy ra cô chưa từng có thời gian nghĩ đến nó, gần hai tháng nay, không có nhẽ..
Hai vạch, cô run lên đưa cho ông Philip và bà Jo xem, không tin vào chính mắt của mình.
- Đẻ hay bỏ? - Ông hỏi một câu lạnh ngắt khiến cô cả kinh.
- Giữ.
Bằng mọi giá.
Đợt đầu con có uống ít thuốc.
- Ta sẽ trực tiếp theo dõi sức khoẻ cho con.
Yên tâm.
Hai tháng sau anh trở về vô cùng ngạc nhiên khi thấy cái bụng lùm lùm của cô và kể cô nghe vài diễn biến mới xảy ra tại Miền Đông.
- Dù với ai cũng là con tôi.
Hơn nữa khi ấy tôi thấy sự kinh hoàng trong mắt hắn, chắc hắn không làm gì tôi nữa.
- May có ông Philip ở đây nên tôi cũng yên tâm khi đi vắng.
Tôi đang đi tìm vợ con của mình.
- Chuyện gì đã xảy ra?
- Chúng tôi hẹn nhau tại một nơi để từ bỏ cuộc sống này, tôi bị tập kích ba ngày sau mới tỉnh và tới nơi thì cô ấy đã đi rồi.
- Anh rút điện thoại và đưa cô xem hình ảnh cận mặt của một cô gái, không quá xinh đẹp nhưng dễ nhìn bắt mắt và đôi mắt sắc sảo nhanh nhạy.
- Cứ để cha anh ở lại tôi trông nom, hãy đi tìm họ đi.
Có duyên sẽ gặp,