Hai mắt nhìn nhau thật lâu, Khương Trĩ Y nhìn Nguyên Sách, trong đầu lại hiện ra từng chuyện cũ một.
Xa nhất chính là chuyện ở trạm dịch trên đường tới Hà Tây, nàng bị phụ kiện hắn đeo trên thắt lưng bên hông cộm, hắn xoay người xuống giường, nói đi phòng tắm gỡ đai lưng, còn gần nhất, là mấy ngày nay khi hắn ôm nàng đi vào giấc ngủ, nửa người trên cùng nàng gắn bó keo sơn, nửa người dưới cùng nàng đường ai nấy đi, trời nam đất bắc......
Khương Trĩ Y nhìn chằm chằm ánh mắt biến ảo không ngừng của người đối diện, bên tai ầm ầm vang lên, trong nháy mắt mặt đỏ đến giống như táo tàu đã hầm rục.
Gió tháng 5 mang theo chút hơi nóng luồng qua cửa sổ đang mở một nửa thổi vào, phất qua gò má, ánh mắt Khương Trĩ Y mơ hồ lại lần nữa chần chờ ngó về hướng bên dưới đai lưng của Nguyên Sách.
Vừa liếc mắt một cái, một người thì như đôi mắt bị phỏng, một người lại như bị đôi mắt làm phỏng, cả hai đồng thời vội vàng xoay người, lưng đối lưng.
Tĩnh mịch trầm mặc, Khương Trĩ Y rũ mắt nhìn cục diện rối rắm dưới chân, môi bất động, nhỏ giọng phát ra một chuỗi âm thanh đầy nhịp điệu: "Ừm ừm ừm ừm ừm ửm?"
Tiểu Mãn ngẩn người, mơ hồ lại nghe hiểu cái âm thanh kỳ bí này —— còn không mau thu dọn đi? Liền vội vàng cuống chân cuống tay ngồi xổm xuống đi nhặt quyển sổ gấp kia.
Do hoảng hốt, liền xách đầu rớt đuôi, quyển sổ gấp vốn dĩ chỉ bị xổ ra mấy trang, giờ thì tất cả các trang đều xôn xao một phát bày đầy ra trên sàn.
Tiểu Mãn cả kinh, mặt dường như chuyển qua cái quyển sổ mở thành một dọc dài kia, càng nhìn càng gom không nổi.
Khương Trĩ Y cứng đờ mà chậm rãi chuyển mắt qua.
Càng nhiều những hình ảnh kẹp, ôm, quấn lấy nhau sôi nổi hiện ra trên giấy, cảnh xuân như phá giấy mà ra, mực màu rực rỡ chợt loé lại chợt loé lên dưới ánh sáng đầu hạ.
Rõ ràng là người khác ân ái, nhìn nhìn một lát lại như thấy xuất hiện gương mặt Nguyên Sách.
Lại vừa nhấc mắt, phát hiện Nguyên Sách cũng quay nửa người, liếc mắt nhìn trộm những bước hoạ đó giống như nàng.
Tầm mắt ở giữa không trung chạm vào nhau, hai người lại lần nữa như bị phỏng, mỗi người đều giật mình quay đầu đi.
Chật vật mãi Tiểu Mãn rốt cuộc cũng gom xong, xếp lại thành quyển sổ con cầm trên tay, thở phào một hơi.
Khương Trĩ Y đưa lưng về phía Nguyên Sách, lắp bắp nói: "Ta, hôm nay ta không đi quân doanh, chàng —— ăn ngon uống tốt, đừng để quá mệt nhọc."
"Nàng cũng vậy." Nguyên Sách hơi gật gật đầu, nâng ủng đi ra ngoài.
Người giữa núi đao biển lửa cũng đi như bay vậy mà nay một chân vướng phải ngạch cửa, vịn lại khung cửa một phen mới đứng vững, mắt nhìn về phía trước, lại lần nữa nâng ủng lên, bước đi ra ngoài.
Kinh Chập cùng Cốc Vũ thấy Khương Trĩ Y mặt đỏ cả một buổi sáng, hỏi nàng mấy lần là bị cảm nắng hay bị nóng bức, thân thể có khoẻ không, cũng không được đáp lại, nhịn không được đi hỏi Tiểu Mãn xem buổi sáng đã xảy ra chuyện gì, Tiểu Mãn ấp úng hồi lâu, mặt cũng đỏ như con tôm luộc.
Mãi cho đến canh giờ cơm trưa, chủ tớ hai người lỡ nhìn thấy phần đại lễ kia của công chúa Bảo Gia mới hoàn hồn lại một chút.
Bên bàn ăn, ba tỳ nữ cùng hầu hạ Khương Trĩ Y, nhất thời cảm khái vạn ngàn, lần trước khi cả ba người bọn họ tề tựu như vậy, là tận mùa đông năm ngoái, vào đêm trước cái hôm Khương Trĩ Y gặp phải sơn tặc.
Khương Trĩ Y cũng nghĩ đến chỗ này, nên bảo các nàng ta đừng đứng hầu hạ nữa, ngồi xuống cùng dùng bữa với nàng luôn đi.
Ba người liên tục thoái thác, nhưng không lay chuyển được mệnh lệnh của quận chúa, cả đám bó tay bó chân ngồi xuống.
Khương Trĩ Y thì hồn du thiên ngoại cả một buổi sáng, giờ phút này mới định thần, tiếp tục hỏi Tiểu Mãn chuyện ở hầu phủ.
Tiểu Mãn nhất nhất đáp lại, nói từ khi tin tức nam đinh cả nhà Chung gia mất tích truyền đến, phu nhân liền giống như bị mất hết hồn vía, sau khi được Hầu gia thả ra khỏi Phật đường cũng không còn tâm tư quản sự gì, trong phủ có rất nhiều công việc vẫn phải do Hứa thị tạm xử lý.
Chân của công tử đã khỏi hẳn, nhưng lại sẹo cũ quên đau, suốt ngày chạy đến nơi hẻm liễu pháo hoa, phu nhân cũng không còn tâm trạng đi quản nên mặc kệ hắn, Hầu gia thì xắn tay áo mắng đại công tử nghiệp chướng, ba ngày hai đầu lại lấy gia pháp ra.
May mà hai nhi tử con vợ lẽ Hứa thị cũng coi như biết tranh đua, đều tham gia vào kỳ thi mùa xuân năm nay, nhưng mà có trúng hay không thì nàng ta không biết, vì trước khi yết bảng nàng ta đã xuất phát đi Hà Tây rồi.
Tiểu Mãn kêt từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ xong, Khương Trĩ Y hỏi: "Vậy là thời gian này cữu cữu vẫn luôn ở trong nhà nhỉ, Hoàng bá bá chưa phái sai sự mới cho ông?"
"Đúng vậy, quận chúa," Tiểu Mãn cụp mắt nói, "Thánh Thượng quan tâm chuyện năm ngoái hầu gia ở phía Nam tu cừ, ngay cả ăn tết cũng không kịp chạy về kinh, nên bảo ngài ấy năm nay nghỉ ngơi cho thoải mái."
"Vậy cũng tốt, thăng quan làm sao quan trọng như sức khoẻ được," Khương Trĩ Y gật gật đầu, lẩm bẩm nói, "Nhưng mà nếu gần đây cữu cữu đang nhàn rỗi ở nhà, thì khi lần trước ta gặp phải ám sát, sợ ông nghe tin tức bị doạ, cố ý gửi tin cho ông báo bình an, sao cũng không thấy ông hồi âm lại......"
"Hầu gia không hồi âm cho ngài sao?" Con ngươi Tiểu Mãn hơi co rụt lại, thấy Khương Trĩ Y nhìn về phía mình, ánh mắt liền trốn tránh đi, gục đầu xuống nói, "Vậy, vậy có lẽ là khi nô tỳ đi rồi, Hầu gia có sai sự mới để làm không chừng......"
Nhìn biểu tình Tiểu Mãn khẩn trương, tay Khương Trĩ Y cầm đũa gắp đồ ăn liền ngừng lại, Kinh Chập cùng Cốc Vũ cũng đều đưa mắt đánh giá qua.
Trong ba người các nàng, Tiểu Mãn chính là người thành thật nhất.
"Sao?" Khương Trĩ Y sửng sốt, "Cữu cữu vừa phải nhận làm chuyện gì phiền toái sao?"
"......!Giữa tháng ba nô tỳ đã ly kinh, không biết chuyện xảy ra sau đó."
"Vậy ngươi lắp bắp làm cái gì? Ngươi không biết, ta cũng sẽ không trách tội ngươi." Khương Trĩ Y nhíu nhíu mày.
Kinh Chập cũng nghiêm mặt lại: "Tiểu Mãn, không được có điều giấm giếm quận chúa, đừng quên, quận chúa mới là chủ tử của ngươi."
"Nô tỳ không dám!" Tiểu Mãn lập tức đứng dậy quỳ xuống.
Khương Trĩ Y nhìn xuống người bên chân đang run bần, bỗng nhiên nhớ lại sáng nay khi nàng hỏi Tiểu Mãn sức khoẻ của cữu cữu như thế nào, Tiểu Mãn nói một câu "Hết thảy đều tốt" lúc sau liền lảnh tránh đi, nói sang chuyện tay nải của Bảo Gia a tỷ đưa tới cho nàng, thêm nữa, lại nhớ đến chuyện lúc ấy cữu cữu nóng vội gả nàng ra ngoài đến như thế nào ——
Khương Trĩ Y chậm rãi gác đũa xuống, chuyển hướng về phía người bên chân: "Sức khoẻ của cữu cữu xảy ra vấn đề gì......?"
"Dạ, nô tỳ, nô tỳ cũng không biết rõ..." Tiểu Mãn lắp bắp đáp.
"Vậy ngươi biết cái gì?" Khương Trĩ Y sốt ruột đến đứng lên, "Ngươi đứng dậy trả lời!"
Tiểu Mãn đứng lên, cúi đầu nói: "Quận chúa, nô tỳ cũng là sau khi ngài rời kinh mới biết được, lúc ấy Hầu gia kỳ thật không phải là do công vụ chưa xong mới không trở về ăn tết kịp, mà là vì năm trước khi hạ cừ lại bị đá tu cừ ngoài ý muốn đập vào làm bị thương eo lưng, trên đường hồi kinh thương thế tái phát, lúc đó mới trì hoãn hành trình......"
Khương Trĩ Y ngơ ngẩn nghe, lặp lại lời Tiểu Mãn nói trong đầu hai lần, sắc mặt liền tái nhợt, thân thể lung lay lảo đảo.
Kinh Chập cùng Cốc Vũ vội vàng một trái một phải đỡ lấy nàng.
Kinh Chập thay Khương Trĩ Y tiếp tục hỏi: "Vậy trước khi ngươi ly kinh, tình huống của Hầu gia như thế nào? Mau đem chuyện ngươi biết một năm một mười nói ra."
"Nghe nói lúc tháng giêng Thẩm Thiếu tướng quân từng phái Lý Quân Y đến thăm khám cho Hầu gia, trước khi đi có để lại một lọ dầu thuốc, bảo Hầu khi khi nào ngẫu nhiên thấy xương cốt không khoẻ, dùng dầu này xoa bóp cũng được rồi, chỉ là Lý Quân Y nói thương thế này của Hầu gia là động đến phế phủ, cần rất chú ý đến chuyện giữ ấm......!Sau đó thì vào tháng hai, thời tiết lúc ấm lúc lạnh, có hôm
Hầu gia phải ra ngoài bôn ba cả đêm đi bắt đại công tử hồi phủ, bị cảm lạnh phong hàn, sốt cao một trận rất nghiêm trọng, sau lần đó hầu gia vẫn luôn ho khan không ngừng, thỉnh thoảng còn phát sốt nữa......"
Khương Trĩ Y đỡ cạnh bàn, thở từng ngụm gấp gáp: "Chuyện lớn như vậy, tất cả đều biết, nhưng đều không nói cho ta?"
"Hầu gia dặn dò không cho ai được nói với ngài......!Quận chúa đừng vội, có thể Hầu gia chỉ là việc vặt quấn thân mới không hồi âm tin của ngài, trước khi nô tỳ xuất phát, hầu gia cũng đã hạ sốt......"
Vừa dứt lời, một tiếng "Thiếu tướng quân" vang lên trong đình viện, Khương Trĩ Y chỉ chớp mắt, thấy Nguyên Sách vốn nên đang ở quân doanh