Roulia thở dài một hơi: “Chuyện trả thù của con đã ngốn của ba không biết bao nhiêu tiền rồi.”
Đầu dây bên kia cười ôn hòa: “Không đáng gì cả.
Tất cả chỉ là con số nhỏ thôi.
Ba chỉ mong có thể bù đắp mọi thứ cho con.
Con gái của Lâm Thanh Long mà phải chịu đựng nhiều uất ức như vậy, ba thật là…”
Đôi mắt Roulia trĩu nặng, chỉ an ủi mấy lời như thường khi rồi liền tìm cách cúp máy.
Cô đưa mắt nhìn những đóa hướng dương tình nhân được Tử lăng gửi tới hằng ngày, chỉ thấy chạnh lòng.
Cô hết lòng tìm kiếm Tư Không Tình, vì điều gì chứ? Con gái tìm mẹ, đúng là chuyện nên làm.
Nhưng chỉ có cô mới hiểu rõ, cô còn muốn tìm thấy bà ấy để xét nghiệm huyết thống một lần nữa.
Nhưng vô lý thật khi kết quả xét nghiệm của cô và bà đã trùng khớp một lần, cả của cô và Lâm Thanh Long cũng tương tự.
Rốt cuộc cô đang cố không tin vào điều gì chứ? Còn mù quáng tin cô và Tử Lăng còn cơ hội để làm gì?
Danis gấp rút bước vào phòng, chuyện kinh thiên động địa gì đã khiến anh ta quên cả chuyện phải gõ cửa.
Roulia ngó mắt nhìn sang:
“Có chuyện gì vậy?”
Danis thở hổn hển: “Ở một vịnh biển ở Ý, có người nói từng trông thấy người giống chúng ta tìm.
Không có hình chụp, cũng không có camera giám sát ghi lại, chỉ đơn thuần là lời nói miệng của người khác thôi.
Roulia đứng bật dậy: “Cho dù là truyền miệng, cũng phải đi điều tra thử.
Danis, đưa người thân cận nhất của anh sang đó đi, mọi chi phí cứ dùng tài khoản của tôi để thanh toán.”
“Vậy… có cần báo cho ông Lâm không?”
“Tạm thời thì không.”
Danis tỏ vẻ khó hiểu, sau đó lập tức rời đi.
Roulia đặt tay lên ngực, thấy nhịp tim đã nhanh hơn rất nhiều.
Cô từ từ ngồi xuống, cố giữ cho mình điềm tĩnh để thực hiện cho xong kế hoạch trước mắt.
Chuyện mà Mịch Mịch làm, chỉ có thành công, không được thất bại.
—---------------
Hôm sau, đúng kỉ niệm 4 năm ngày cưới của Viên Tiểu Hoa và Hứa Đình, cô ta cố tình đi mua sắm về sớm, ăn mặc thật quyến rũ, còn thuê cả đầu bếp nổi tiếng để nấu sẵn bữa ăn tình cảm giữa hai người bọn họ.
Ngay lúc tâm trạng đang hưng phấn nhất, cuối cùng Hứa Đình cũng trở về.
Viên Tiểu Hoa đóng vai vợ hiền đảm đang, lật đật ra đón chồng.
Có điều khi chiếc ô tô dừng lại, Hứa Đình không chỉ bước xuống xe một mình.
Nhìn thấy cô gái bên cạnh hắn, nụ cười tươi rói trên mặt Viên Tiểu Hoa vụt tắt.
Cô gái bên cạnh Hứa Đình không ai khác chính là Mịch Mịch, vóc dáng nóng bỏng, gương mặt quyến rũ, chỉ để mặt lạnh không cần cười cũng đã ăn đứt dáng vẻ tiểu thư đỏng đảnh thường khiến đàn ông phát chán của Viên Tiểu Hoa.
Viên Tiểu Hoa đờ mặt ra, nói năng lắp bắp: “Ông xã à, đây là…”
“Đây là Mịch Mịch, là đối tác kinh doanh mới của công ty chúng ta.
Cha cô ấy đã đầu tư một khoảng không ít vào công ty đấy, bây giờ có thể gọi cô ấy là cổ đông lớn rồi.”
Hứa Đình thoải mái trả lời, còn quay sang cười với Mịch Mịch.
Nhưng trừ khi Viên Tiểu Hoa bị mù, mới không nhìn thấy cánh tay của Hứa Đình đang quàng qua chiếc eo nhỏ xíu của Mịch Mịch.
Đây là cách đối tác hành xử với nhau à?
“Nhưng… nhưng mà bây giờ trời đã tối rồi, cũng không nên…”
Mịch Mịch vờ yếu đuối: “Giám đốc Hứa, anh thấy không, tôi đã nói rồi, tôi chưa mua được nhà thì vẫn nên về khách sạn mới phải, không nên làm phiền anh như thế này.
Anh xem, vợ anh đã cảm thấy không thoải mái rồi kìa…”
Hứa Đình lập tức trấn an: “Làm gì có! Em đến ở nhà tôi, là vinh hạnh cho hai vợ chồng tôi rồi, vợ tôi làm gì có ý kiến gì được? Nào, mau vào trong đi!”
Hứa Đình vừa nói, vừa ôm eo Mịch Mịch cùng vào trong, thậm chí còn không thèm nhìn Viên Tiểu Hoa lấy một cái.
Công sức ăn