Du Già Đại Pháp

Quỷ Sơn Bán Dạ Thiên Ma Nguyệt-giang Tả Kỳ Chiêu Sát Phản Vương


trước sau


Trưa hôm ấy, bọn Tống Thu mở tiệc mừng công. Hiên Viên Hồ Chủ
hết lời khen tặng cháu rể Thu nhi quả là bậc kỳ tài, chỉ một mưu nhỏ cũng đủ
phá tan Càn Khôn Giáo. Thiên Tà bùi ngùi nói :
- Nay họ Tiêu đã bị triều đình truy nã tất chẳng thể dùng chiêu bài Càn
Khôn Phái là ta cũng yên lòng. Nhưng phải tiêu diệt được lão và bọn yêu tà
kia thì võ lâm mới thanh bình được.
Độc Thủ Linh Hồ kính cẩn báo cáo :
- Trinh sát Cái Bang đã cho hay rằng, bọn chúng đi về hướng Tây, có lẽ
nơi đến là Quỉ Sơn.
Tống Thu cười bảo :
- Chuyện ấy tính sau, chúng ta cứ xuống Tô Châu dạo chơi Thái Hồ vài
ngày cái đã.
Bốn vị phu nhân hân hoan tán thành. Họ nhìn chàng bằng cặp mặt yêu
thương và kính phục. Trượng phu của họ không hề biết sợ và luôn chiến
thắng những cường địch hùng mạnh nhất.
*
* *
Cuối tháng bảy, Tống Thu mới đưa gia quyến về đến Tín Dương. Họ đi
thẳng đến nhà, cách chỗ ở cũ chừng hơn dặm.
Được vài ngày thì Sa Thượng Thần Y tiến hành cuộc giải phẫu, cắt khối
thịt dư ở lưỡi Thượng Sương. Lưỡi là cơ quan nhiều mạch máu và lại ở trong
miệng nên không thể băng bó để cầm máu. Nay đã có Chu Sa Tuyết Quả, lão
mới dám ra tay.
Đầu tiên, tay lão rạch thử một đường trên mặt lưỡi rồi bôi chất nhựa lấy
từ vỏ Linh Quả vào, thần diệu thay, máu lập tức ngừng chảy và ba khắc sau đã
liền trở lại. Mọi người phấn khởi chờ đợi giây phút quan trọng.
Khối u kia nằm ngay dưới đầu lưỡi Thượng Sương. Nhờ vậy, nếu có bị cắt
đi cũng không ảnh hưởng đến vị giác của nàng.
Sáng ngày mùng sáu tháng tám, Tang Thần Y bắt Thượng Sương phải ăn
thật no, dùng rượu súc miệng thật sạch. Sau đó. lão cho nàng ngửi chất Du
Tiên Mê Hồn Phấn. Kỳ dược này không phải là chất độc, nó chỉ đưa con người
vào trạng thái mê man, mất tất cả tri giác. Nếu không được uống thuốc giải,
người ấy sẽ ngủ mãi và chết vì thiếu nước và thức ăn. Chính Tuần phủ Giang
Tô cũng bị Độc Thủ Linh Hồ cho uống loại mê dược này. Do đó, Phật Diện
Hoa Đà Tiêu Cô Phi mới phải bó tay, lão cho bệnh nhân uống thuốc giải Thập
Nhật Đông Miên nhưng vẫn còn chất Du Tiên Mê Hồn Phấn.
Nhắc lại, Tang lão chờ Thượng Sương mê đi, dùng kim chính thử vào
đầu ngón tay. Thấy nàng vẫn bất động, lão yên lòng xuất thủ. Một dụng cụ
bằng thép mỏng đã chống đỡ hai hàm răng Sương nhi rộng ra, để lộ phần lưỡi.
Bàn tay tài hoa khéo léo của thần y cắt nhanh những đường dứt khoát và
chuẩn xác. Lát sau, lão đã lạng phần thịt dư ra khỏi lưỡi Thượng Sương, chất
nhựa kỳ diệu của linh quả đã bịt chặt đầu những mạch máu và bắt đầu quá
trình tái tạo. Thượng Sương vẫn nằm ngửa trên bàn, miệng há hốc để vết
thương được thông thoáng, cứ nửa canh giờ một lần, Tang lão xem xét vết mổ.
Đến chiều, lão sung sướng reo lên :
- Lành rồi ! Thật là không tin được.
Cả nhà phấn khởi xúm lại xem lão cứu tỉnh Thượng Sương. Lát sau, nàng
mở mắt, ngồi lên ngơ ngác nhìn Tống Thu dọ hỏi. Chàng vươn tay kéo nàng
vào lòng thủ thỉ :
- Xong rồi Sương nhi. Chỉ nửa tháng sau nàng sẽ nói được.
Giữa tháng tám, khi Thượng Sương nói được tiếng đầu tiên thì Cái Bang
cũng báo về một tin dữ, làm cho bọn Tống Thu buồn như đưa đám.
Đó là việc Tiêu Cô Phi lên làm giáo chủ Trường Sinh Giáo. Và chỉ với
mười một ma đầu thủ hạ, lão đã đến Thiếu Lâm Tự đánh chết Giác Lâm Thần
Tăng cùng hai cao tăng hàng chữ Phổ. Phổ Luân thiền sư bị bắt sống đem về
Quỉ Sơn làm con tin.
Tống Thu chưa kịp lên đường đến Tung Sơn thì Phổ Trúc đại sư thủ toà
Đạt Ma Viện được Cái Bang dẫn đến bái kiến. Đại sư phải cải trang làm hoá tử
để che mắt đối phương. Tống Thu cùng các trưởng bối ân cần tiếp đón, chia
buồn với Thiếu Lâm.
Phổ Trúc nghẹn ngào nói :
- Sau khi nhận được lời cảnh báo của công tử. Bổn tự đã canh phòng
nghiêm mật. Nhưng Tiêu Cô Phi bản lãnh cao cường, toàn thân cứng như sắt
thép, Thiên Lôi Thần Chưởng của lão lại khủng khiếp vô song, chỉ bảy chiêu
đã giết chết Giác Lâm sư thúc. Mười một ma đầu kia cũng lợi hại tuyệt luân,
phá tan La Hán Trận, giết hại rất nhiều tăng chúng. Cuối cùng, họ Tiêu khống
chế được chưởng môn sư huynh, đệ tử Thiếu Lâm đành phải khuất phục.
Thiên Tà nghe xong rúng động tâm can, thở dài nói :- Chỉ bảy chưởng đã giết được Giác Lâm Thần Tăng. Xem ra trên đời này
chẳng còn ai địch lại lão ta rồi. Lại thêm đám Thiên Trúc Bát Đại Giáo Sĩ cũng
lợi hại không kém.
Tống Thu trầm ngâm suy nghĩ, chẳng nói một lời. Phổ Trúc đại sư khẩn
khoản :
- Công tử là bậc tài trí, xin hãy vì võ lâm mà liệu định kế sách giáng ma.
Chàng gật đầu, quay sang bảo Dương Phi Phụng :
- Nàng vào phòng ta mang Tử Ngọc Thần Chung ra đây.
Lát sau, Phi Phụng đem bảo vật ra đặt lên bàn. Tống Thu quan sát rất kỹ,
rồi đưa cho Thiên Tà :
- Phụ thân hãy nhìn lại xem quả chuông này có gì đặc biệt không ?
Bách Lý Hạc xem xong lắc đầu, đưa cho Hiên Viên Đạo. Quả chuông
được chuyền tay khắp lượt nhưng chẳng ai không lắc đầu.
Tống Thu nhận lại, cười bảo :
- Nếu thế thì hài nhi yên tâm trao lại cho Bát Đại Giáo Sĩ. Đây sẽ là miếng
mồi nhử cho họ chống lại Tiêu Cô Phi. Họ từ Thiên Trúc vào đây cũng chỉ vì

vật này.
Chàng cho gọi Vạn Lý Phiêu Phong :
- Sáng mai, ngươi cầm bức hoạ của quả chuông này đến chân núi Quỉ Sơn
tiềm phục, cố gặp cho được một trong tám lão già Thiên Trúc. Hãy cho họ
xem bức hoạ và nói rằng nếu đúng ngày đầu tháng chín, họ không mang đầu
Tiêu Cô Phi đến Hoàng Hạc Lâu đổi lấy thần chung thì ta sẽ đập nát nó. Việc
này rất hệ trọng và lại vô cùng nguy hiểm, nhưng ta tin vào cơ trí của ngươi.
Độc Thủ Linh Hồ sẽ theo hỗ trợ.
Dương Phi Phụng :
- Tiện thiếp có biết qua về hoạ đạo, tướng công cứ giao cho tiện thiếp.
Tống Thu hài lòng dặn dò :
- Nương tử nhớ vẽ cho đúng kích thước thực của quả chuông. Phần bị
khuất có hoa văn gì cũng chú thích thêm cho đầy đủ.
Chàng nghiêm giọng bảo Phổ Trúc :
- Đại sư bất tất phải về Thiếu Lâm nữa và hãy thảo luận ngay một phong
thư, điều ba trăm đệ tử có võ công cao cường nhất đến Quỉ Sơn.
*
* *Hôm sau, Phổ Trúc đại sư đi về hướng Bắc để đón đoán cao thủ Thiếu
Lâm, cùng họ xuống Huy Châu. Vạn Lý Phiêu Phong thì đi ngay đến Quỉ Sơn
để thương lượng với Thiên Trúc Bát Đại Giáo Sĩ.
Tống Thu khởi hành sau vài ngày để đợi phái Thiếu Lâm. Chàng tranh
thủ cơ hội này để hoàng tất chiêu cuối cùng trong pho Huyền Cơ Kiếm Pháp,
Lôi Điện Hợp Nhi Chưởng.
Thượng Sương cùng ba nữ nhân ngồi xem phu tướng luyện võ. Những
câu nói bập bẹ, ngượng nghịu của Thượng Sương khiến Tống Thu vui trong
dạ. Chàng đã thông thuộc kiếm chiêu đến mức nhập tâm nhưng không đủ
công lực để phát huy uy lực. Thức ngộ được điều ấy, chàng cười xoà không
thèm luyện nữa, quay sang vui đùa với thê tử.
Tối đến, chàng vào phòng Thượng Sương, xem nàng đã học thuộc những
câu gì. Thượng Sương thẹn thùng nói :
- Tướng công ! Thiếp... có vật... này... muốn tặng chàng.
Nàng đưa ra một thanh truỷ thủ chỉ dài độ hơn gang tay chừng một lóng,
nước thép xanh biếc lấp loáng dưới ánh nến. Chàng thích thú hỏi :
- Phải chăng đây là đoạn mũi của thanh Đồ Long Kiếm ?
- Thưa... phải.
Tống Thu ngắm nghía chiếc cán ngà voi xinh xắn rồi thuận tay phóng
vào cây cột gỗ cuối phòng. Thanh truỷ thủ bay đi như ánh chớp, cắm phập vào
mục tiêu. Chàng bước đến, nhổ ra, suy nghĩ một lúc rồi dùng thủ pháp Phi
Kiếm Hồi Hoàn phóng về phía một trong bốn ngọn hồng lạp trên giá. Thiết
Phiến hay Ngư Nha Hoàn đầu dẹp và có dạng tròn nên dễ điều khiển. Nay
thanh truỷ thủ lại mang hình thức hoàn toàn khác hẳn nên rất khó thi triển
tuyệt kỹ. Nhưng không hiểu vì lý do gì mà chàng vẫn kiên nhẫn thử mãi ?
Giữa canh ba, Thượng Sương giận dỗi hứ lên. Tống Thu mới chịu thôi.
Chàng mỉm cười bước đến, hôn lên trán người vợ yêu rồi bống nàng vào
giường.
Mờ sáng, chàng đã ra hoa viên luyện tiếp. Sau đó, ba ngày ròng rã, Tống
Thu đã làm chủ được vũ khí mới, hoan hỉ nhận thêm chiếc bao da mà Dương
Phi Phụng may tặng. Địa Tà cười bảo :
- Chẳng lẽ Thu nhi định dùng con dao nhỏ bé này để giết Tiêu Cô Phi ?
Chàng thản nhiên đáp :
- Rồi mẫu thân sẽ thấy vật này lợi hại đến đâu.
Hiên Viên Đạo nghiêm giọng :
- Trừ phi Thu nhi có thể ném trúng mắt lão ta. Nhưng họ Tiêu biết yếu
điểm của mình sẽ bảo vệ rất nghiêm mật.Tống Thu mỉm cười bí ẩn, nói lảng sang chuyện khác.
Cuối canh tư ngày hai mươi bốn, Tống Thu lên lưng Hồng Hạc đi trước.
Các trưởng bối của chàng cũng khởi hành vào buổi trưa cũng ngày.
Chàng cho linh điểu bay lên tận tầng mây thấp nhất để tránh tai mắt đối
phương. Sẩm tối ngày hôm sau nữa chàng hạ cánh xuống khu rừng ở ngoại
thành Bạng Phụ. Thả chim rồi dùng khinh công vào thành.
Bạng Phụ nằm ở bờ Nam sông Hoài, bên kia sông chính là Quỉ Sơn. Sào
huyệt của Trường Sinh Giáo. Chỉ cần hỏi thăm một gã hoá tử là biết ngay
Đường Thái Bạch và Thôi Bạch Hạc ở đâu ? Toà lữ điếm sang trọng nhất thành
chính là nơi họ trú chân. Không phải vì thói trưởng giả mà vì những chỗ cao
sang, đắt tiền rất ít khách võ lâm nên an toàn hơn những lữ điếm hạng trung.
Gặp chàng, Vạn Lý Phiêu Phong mừng rỡ nói :
- May mà đại ca tới kịp. Tiểu đệ đã gặp được một trong tám đại giáo sĩ
Thiên Trúc. Lão mò xuống kỹ viện trong trấn Hoài Bắc dưới chân núi Quỉ Sơn
vui chơi. Tiểu đệ cũng vào theo và cho lão xem bức hoạ Tử Ngọc Thần Chung.
Lúc đầu, lão tỏ ra hoan hỉ nhưng khi nghe nói điều kiện là phải giết Tiêu Cô
Phi, lão có vẻ hơi ngán. Cuối cùng lão đòi thêm bốn vạn lượng vàng và phải
nghe chính đại ca hứa lão mới tin.
Tống Thu gật gù :
- Hay lắm. Lão hẹn gặp ở đâu ?
- Lão bảo đầu canh hai sẽ đến cửa kỹ viện kia mà chờ đợi, còn nói chuyện
ở đâu thì tuỳ chúng ta.
Chàng hài lòng quay sang Linh Hồ :
- Lực lượng Thiếu Lâm đã đến chưa ?
- Bẩm đại ca. Phổ Trúc đại sư đang ở trong Phổ Đà Tự cách Quỉ Sơn bốn
dặm.
- Còn động tĩnh của đối phương thế nào ?
- Một mặt chúng lo củng cố lực lượng, một mặt lùng bắt nữ nhân cung
phụng cho giáo chủ. Ngoài ra, đám thủ hạ của Dạ Thần đưa về đã tiến hành
những vụ trộm cướp tài sản của các nhà đại phú để tăng cường ngân quĩ.
Tống Thu trở về phòng mình tắm gội, trong lúc ấy, bọn Linh Hồ sai tiểu
nhị sắp tiệc rượu.
Mấy khắc sau, ba người quây quần thủ tạc trong phòng Linh Hồ. Thôi
Bạch Hạc cười hỏi :
- Nếu tám lão giáo sĩ không địch lại Tiêu Cô Phi thì đại ca tính sao ?
Chàng nghiêm nghị đáp :- Ta còn một nước cờ độc đáo nữa. Lần này cốt là để loại giáo sĩ Thiên
Trúc ra khỏi phe đối phương mà thôi. Nhưng trước sau gì cũng phải đối mặt
với họ Tiêu.
Linh Hồ thở dài :
- Thẳng thắn mà nói thì tiểu đệ cho rằng, dẫu co tám lão Thiên Trúc
chúng ta cũng khó mà địch lại Tiêu Cô Phi và Sầm Cẩm Y.
Tống Thu cười mát :
- Ta cũng biết điều ấy. Trận này, nếu chẳng may ta có mệnh hệ gì, bọn
người bảo hộ gia quyến ta về Hán Dương sống đời bình dị, không dính líu gì
đến ân oán võ lâm nữa.
Thái độ an nhiên lẫm lẫm của chàng khiến Linh Hồ nghe lòng gợi lên
niềm chua xót, tròng mắt cay xè. Gã buồn bã nói :
- Kiếp giang hồ quả là đáng nực cười.
Sống vì thù hận và chết vì đạo lý mơ hồ nào đó.
*
* *
Đầu canh hai, tối hôm sau Vạn Lý Phiêu Phong đến kỹ viện hôm nọ, quả
nhiên thấy lão giáo sĩ Thiên Trúc đứng chờ. Gã đi ngang qua khẽ gật đầu ra
hiệu, lão ta liền bám theo. Độc Thủ Linh Hồ ẩn thân gần đấy. Chờ nữa khắc
vẫn không thây còn ai khác, gã yên lòng lẩn vào bóng đêm.
Thôi Bạch Hạc đưa đối phương đến một căn nhà nhỏ trong trấn. Đường
đi rất rắc rối, ngõ hẻm chẳng chịt khiến lão giáo sĩ phải bám theo. Nếu có
người theo dõi cũng bị bỏ rơi.
Họ Thôi đẩy cửa mời :
- Các hạ cứ vào, công tử đang đợi.
Lão vận khí đề phòng rồi bước vào trong. Gần khắc sau, lão trở ra với nét
mặt hân hoan vì trong túi đã có tấm ngân phiếu năm ngàn lượng vàng đặt cọc.
Ngược lại, Tống Thu cũng biết được cách xuất nhập Quỷ Sơn.
Vàng là thứ kim loại làm say đắm lòng người. Bọn giáo sĩ Thiên Trúc
cũng không ngoại lệ, hơn nữa Tống Thu đã hứa rằng dù họ chỉ đả thương
được Tiêu Cô Phi chàng cũng trả lại Tử Ngọc Thần Chung để họ trở về Thiên
Trúc. Nhưng nếu họ may mắn đắc thủ, chàng sẽ tặng thêm ba vạn năm ngàn
lượng nữa.Cuối tháng tám, lực lượng Thiếu Lâm và phe của Tống Thu đã có mặt đầy
đủ ở Bạng Phụ. Chàng đã bảo Vạn Lý Phiêu Phong thử xâm nhập vào Quỷ Sơn
bằng cách thức mà lão giáo sĩ đã truyền lại xem đối phương có thành thực
không ? Kết quả rất mĩ mãn khiến Tống Thu yên lòng bàn bạc kế hoạch tấn
công Quỷ Sơn. Đêm hôm sau, Độc Thủ Linh Hồ, Vạn Lý Phiêu Phong, Lãnh
Diện Thái Tuế và Thanh Y Kiếm Khách vác hoả dược vào thạch trận. Họ chôn
thuốc nổ rải rác thành một đường thẳng, suốt chiều sâu của đám loạn thạch.
Sau đó, họ tiềm nhập vào Tổng Đàn Trường Sinh Giáo, gài hoả dược dưới
chân vách sau các dãy nhà phụ.
Song Tuyệt Hầu Gia Sầm Cẩm Y đã sửa đổi lại trận pháp quanh núi sau
lần bị cướp tù nên rất yên tâm. Phật Diện Hoa Đà và hai phó giáo chủ không
biết mình bị bán đứng nên vui vẻ thù tác với Bát Đại Giáo Sĩ. Tống Thu thì ẩn
mình trên nóc mộc lâu chờ diễn biến.
Tiệc gần tàn, tám lão giáo sĩ ngất ngưởng đứng lên cáo say, xin về phòng
nghỉ trước. Họ rời bàn, đi vòng qua phía sau lưng bốn người kia rồi nhất tề
xuất thủ. Tám đạo chưởng kình giáng trúng mục tiêu, đẩy nạn nhân đổ ấp vào
khiến chiếc bàn gỗ sụm xuống.
Tống Thu mừng rỡ đứng thẳng lên, phất khăn trắng ra hiệu. Bọn thủ hạ
chàng lập tức châm ngòi. Hoả dược phát nổ long trời. Phía ngoài thì phá nát
trận pháp, mở đường cho quần hào xông lên. Phía trong thì đánh sập nơi cư
ngụ của bọn giáo đồ, lửa bốc lên ngùn ngụt, sáng rực cả đỉnh núi Quỉ Sơn.
Chàng phục xuống, tiếp tục theo cuộc chiến phía dưới, kinh hãi nhận ra
Tiêu Cô Phi chưa chết. Miệng rỉ máu nhưng vẫn hiên ngang chống lại tám lão
giáo sĩ. Bọn Song Tuyệt Hầu Gia, Dạ Thần, Độc Ngô Công đều nằm chết lịm
trên mặt sàn gỗ, máu miệng trào ra như suối.
Tiêu Cô Phi bỗng gầm lên như hổ rống, lao về phía lão giáo sĩ già nhất.
Chiêu Thiên Lôi Khai Phủ do lão sử dụng uy mãnh tuyệt luân. Bảy lão kia vội
cử chưởng hỗ trợ. Nhưng họ Tiêu vẫn điên cuồng lao đến. Chưởng kinh giáng
vào mục tiêu, đẩy lão giáo sĩ văng vào vách gỗ, phá thủng một lỗ lớn, rơi ra
ngoài.
Họ Tiêu cũng trúng liền mấy chưởng mà không hề hấn gì, bật cười ghê
rợn, lao vào hàng ngũ đối phương. Lúc này, với chiêu Lôi Đả Quần Sơn, lão đã
giết được thêm hai người nữa. Tiếng chưởng kình nổ vang rền như sấm động
rung rinh cả toà mộc lâu kiên cố.
Phía dưới đất, cuộc chiến cũng không kém phần dữ dội. Phổ Luân thiền
sư đã được giải thoát ngay sau khi hoả dược phát nổ. Ông thống lĩnh đệ tử
Thiếu Lâm càn quét bọn giáo chúng.
Lúc này, trên mộc lâu chỉ còn bốn giáo sĩ Thiên Trúc. Họ đứng sát nhau,
vung chưởng đối đòn với Tiêu Cô Phi. Đấu pháp này có vẻ hiệu nghiệm nên
trận chiến kéo dài.Tống Thu buông mình xuống lan can, trèo qua cửa sổ, núp vào góc tối
chờ cơ hội xuất thủ. Nhưng Thiên Địa Song Tà và Hiên Viên Hồ Chủ đã lên
đến. Họ tung chưởng giáp công họ Tiêu. Lão ác ma gầm lên :
- Bách Lý Hạc ! Sao ngươi dám mạo phạm bậc trưởng bối ?
Thiên Tà căm phẫn nói :

- Càn Khôn Phái không có thứ yêu quái như ngươi. Lão phu thề sẽ lấy
đầu ngươi tế tổ sư.
Ba người hợp cùng bốn lão Thiên Trúc, giáng chưởng đến tới tấp, Tiêu
Cô Phi tự biết không địch lại, đảo mắt tìm cách thoát thân. Lão vận khí bảo vệ
cơ thể, mượn lực đẩy từ chưởng kình của bốn giáo sĩ, lao vào Thiên Tà.
Thân hình lão như mũi tên xoáy tít, xuyên qua bão chưởng của ba người,
chụp lấy mục tiêu. Tống Thu đã chuẩn bị trước nên kịp thời cứu mẫu thân.
Chàng lướt đến như ánh sao, giáng song chưởng vào người đối phương. Tuy
không đả thương được lão nhưng cũng đè được lão xuống. Chưởng kình xanh
đỏ kia bị chuyển hướng, đánh thủng sàn gỗ và thân hình của lão cũng rơi theo.
Địa Tà thoát chết, nhìn ái tử âu yếm nói :
- Thu nhi giỏi lắm !
Mọi người tung mình xuống chặn bắt họ Tiêu. Nhưng lão đã xông thẳng
ra ngoài, đánh chết mấy chục người, mở đường máu thoát ra khỏi Quỉ Sơn.
Đám giáo đồ chết gần hết, chỉ có hơn trăm tên đào tẩu được. Bốn lão giáo sĩ
buồn bã vác xác đồng bọn, đến bên Tống Thu :
- Mong công tử giữ lời, trao Thần Chung cho bọn ta.
Chàng gật đầu, bảo Địch Yến Bình lấy chuông ra trao lại. Bốn lão cúi đầu
cảm tạ rồi bỏ đi ngay. Thiên Tà rầu rĩ nói :
- Không giết được Tiêu Cô Phi, lão phu còn mặt mũi nào gặp sư phụ và
chư vị Tổ sư dưới suối vàng ?
Tống Thu an ủi lão :
- Phụ thân đừng lo. Họ Tiêu tự hào võ công vô địch, chắc chắn sẽ không
vì thua trận này mà bỏ cuộc, ẩn cư đâu. Có lẽ lão chạy về Chiết Giang phối
hợp với phái Hoa Sơn. Vạn Lý Phiêu Phong đã bám theo, vài ngày nữa là có
tin thôi.
Địa Tà lại nghĩ khác :
- Ta lại mong lão phẫn chí thoái xuất giang hồ cho xong chuyện. Với
thần công Kim Cương Bất Hoại ấy. Chúng ta khó mà địch lại.
Độc Thủ Linh Hồ vui vẻ báo cáo :
- Đại ca ! Xem ra chúng ta chẳng lỗ lã gì. Số vàng trong phòng quĩ lên tới
sáu vạn lượng vàng.Lãnh Diện Thái Tuế cũng nói :
- Đại ca ! Song Tuyệt Hầu Gia và Độc Ngô Công đều chết cả, riêng Dạ
Thần vẫn còn thoi thóp. Lão muốn gặp đại ca.
Tống Thu vội chạy lên mộc lâu xem lão định trăn trối điều gì. Tả Tiêu
Dao đang ngồi dựa vách, thấy chàng lão nín đau nói :
- Lão phu có chết cũng đáng tội. Biết công tử là bậc anh hùng cái thế, lão
phu mạo muội cầu xin một điều. Công tử hãy bảo Kim Lĩnh Tữ phế bỏ võ công
Tả Kiến Tường, thả hắn về cuộc sống thường nhân. Chín năm giam cầm chắc
cũng đủ đền tội. Lão phu nguyện kiếp sau làm thân trâu ngựa đáp đền.
Tống Thu cảm động trước lòng thương con vô bờ bến của lão ma, chàng
gật đầu hứa:
- Thôi được ! Tại hạ nhận lời.
Tả Tiêu Dao mừng rỡ rút ra một quyển sách mỏng :
- Đây là bí kíp pho khinh công Biển Bức Phi Thiên độc bộ võ lâm mong
công tử nhận cho. Nhưng xin nhớ rằng pho chân kinh này viết ngược, mỗi
trang đều phải đọc từ dưới lên.
Tống Thu vừa nhận lấy thì lão hộc ra một vòi máu rồi gục chết.
*
* *
Khi bọn Tống Thu về đến Tín Dương, chim câu của Cái Bang cũng bay về
báo rằng: quả thực Tiêu Cô Phi đã đến Chiết Giang, phối hợp với phái Hoa
Sơn.
Tống Thu cho gọi Vạn Lý Phiêu Phong trở lại căn cứ. Chàng thản nhiên
vui đùa với thê tử và nghiên cứu pho bí kíp Biển Bức Phi Thiên.
Đầu tháng mười, trời đổ mưa tầm tã suốt nhiều ngày. Cuối cùng, đê sông
Trường Giang bị vỡ sáu khúc ở đoạn hạ lưu. Cả một vùng hai bên sông dài tám
trăm dặm từ An Khánh đến quá Nam Kinh chìm trong nước bạc. Tiếng đồ
thán của sinh linh như muốn thấu trời xanh.
Mưa vẫn chưa thôi rơi, nước từ Trường Giang đổ vào Đại Vận Hà, cuồn
cuộn cuốn đến sông Tiền Đường, dìm luôn phía Bắc tỉnh Chiết Giang vào
cảnh lụt lội. Triều đình đành bất lực trước thiên tai vì quốc khố trống rỗng.
Trong lúc hàng ngàn bậc thiện nhân từ các phủ lân cận tất bật chở lương thực
đến cứu trợ nạn dân, Tiêu Cô Phi lại tổ chức đánh phá các huyện thành, mở
kho lúa dự trữ chiến tranh phát chẩn. Nhờ vậy, lão mua chuộc được lòng dân,
thủ hạ tăng lên đến năm sáu ngàn người.Đến cuối tháng mười, nước vừa rút xuống thì hai phủ Giang Tô, Chiết
Giang đã nằm trong tay họ Tiêu. Quân triều đình bị đẩy bật ra khỏi hai phủ
này. Toàn bộ quan nhu, khí giới đều bị

lão chiếm đoạt, trang bị cho quân
mình. Tiêu Cô Phi học theo Sở Bá Vương Hạng Võ ngày xưa, tự xung là Tiêu
Bá Vương, đóng đô ở Nam Kinh, quân dưới trướng có đến hơn ba vạn.
Giữa tháng mười một, lão kéo quân tiến đánh Huy Châu, An Khánh. Bản
lãnh của họ Tiêu còn lợi hại hơn Hạng Võ bội phần. Lão lao qua làn mưa tên,
lướt trên đầu ba quan mà bắt sống tổng trấn Huy Châu ngang dưới chân thành
Hợp Phì. Thần oai của lão đã khiến quân triều đình càng khiếp sợ, rút lui.
Khi Bắc Kinh điều đại quân từ Sơn Đông đến thì lão đã chiếm luôn phu
Giang Tây. Hai mươi vạn quân của Tổng đốc Sơn Đông phong toả bờ Bắc sông
Hoài, ngăn chặn bước tiến của họ Tiêu về Bắc Kinh.
Tin tức xấu liên tiếp bay về khiến tâm trạng bọn Tống Thu nặng nề, u
uất. Với thần công Kim Cương Bất Hoại, Tiêu Cô Phi dễ dàng phá tan bất cứ
đạo quan nào. Cuối tháng, nghe tin họ Tiêu xưng đế, Thiên Tà đau đớn nói :
- Không ngờ Càn Khôn Phái lại sản sinh ra một kẻ đại ác, đại nghịch như
vậy. Lão phu dẫu chết cũng phải giết cho được Tiên Cô Phi.
Địa Tà cười nhạt :
- Mình lão thì làm được gì ? Ta sẽ đi với lão.
Hiên Viên Hồ Chủ ứng tiếng :
- Lão phu cũng cảm thấy mình sống quá lâu rồi, xin theo nhị vị cho vui.
Tống Thu biết ý ba người đã quyết tử, chàng liền triệu tập thủ hạ và gia
quyến :
- Nay Tiêu Cô Phi đã là tai hoạ cho xã tắc, chúng ta không thể khoanh
tay đứng nhìn. Trừ Đông Phương Hộ pháp và Tạ Hộ pháp, tất cả sẽ theo ta đến
Nam Kinh. Nếu chẳng may chúng ta thất bại, nhị vị Hộ pháp sẽ đưa Kim Hoàn
Môn về Trường An.
Thiên Tà xua tay :
- Thu nhi cứ ở lại. Đây là chuyện của bọn ta.
Chàng chính sắc đáp :
- Phụ thân vẫn thường dạy hài nhi phải biết coi việc giang sơn làm trọng.
Nay tông tự họ Trác, họ Bách Lý đã có, Thái Vân cũng vừa hoài thai, lẽ nào hài
nhi lại chối bỏ trách nhiệm của mình với xã tắc ? Hơn nữa, hài nhi tự tin mình
có thể giết được Tiên Cô Phi.
Địa Tà lo lắng :
- Thu nhi vẫn chưa luyện xong chiêu cuối cùng của Huyền Cơ Kiếm
Pháp mà ?Tống Thu gật đầu :
- Bẩm mẫu thân ! Hài nhi thiếu mất hai mươi năm công lực nên không
thể thi triển chiêu kiếm ấy. Nhưng xem ra cũng chẳng cần thiết.
Sa Thượng Thần Y Tang Luân Tống vò đầu bứt tai :
- Chết thật ! Thế mà lão phu lại quên bẵng mất trái mật của Sa Mạc Xà
Vương.
Địa Tà mỉa mai :
- Lão đã nuốt mất từ mấy năm trước, còn nhắc làm gì nữa ?
Tang lão cười ha hả :
- Đại tẩu lầm rồi, không có khẩu quyết Càn Khôn Chân Khí, lão phu đâu
dám uống. Ngày bị quan quân vây bắt ở Sơn Hải Quan, lão phu sợ mất nên
rạch đùi, dấu vào rồi khâu lại. Vì đã quá lâu nên quên khuấy mất.
Nói xong, lão rảo bước vào hậu sảnh, hai khắc sau khập khiễng đi ra với
trái mật rắn trên tay. Giờ đây nó cứng lại, xanh lè như một viên đá quí và chỉ
lớn bằng hạt nhãn.
Tống Thu kính cẩn nhận lấy, uống vào rồi ngồi xuống vận công. Đến tận
chiều hôm sau mới dung hoá được mật của Xà Vương thành hai mươi năm
công lực. Chàng vươn vai đứng dậy, nghe cơ thể sáng khoái, sung mãn hơn
trước rất nhiều. Mọi người xúm lại chúc mừng. Tống Thu vui vẻ nói :
- Giờ thì đã có thế chịu được mười chưởng của họ Tiêu rồi.
Địa Tà nhăn mặt trách :
- Sao Thu nhi lại nói gở như vậy ?
Chàng cười đáp :
- Hài nhi không phải là Giác Lâm Thần Tăng. Đến chưởng thứu tám là
hài nhi đã giết được Tiêu Cô Phi.
Thái độ lạc quan của chàng khiến cả nhà phấn khởi.
Sáng hôm sau, trinh sát Cái Bang báo về rằng Dương Tổng đốc đã cho đại
quân vượt sông Hoài, kéo theo năm mươi cỗ đại pháo, tiến về hướng Nam
Kinh. Tống Thu cho tì nữ vào gọi Dương Phi Phụng :
- Tống đốc Dương Thao có phải là thân thích của nàng không ?
Phi Phụng thẹn thùng đáp :
- Gã chính là Thúc bá biểu đệ của tiện thiếp. Ngày xưa, nhờ có thiếp mà
gã mới được làm Tổng đốc Sơn Đông.
Tống Thu biết nàng xấu hổ khi nhắc đến quá khứ. Chàng cười hỏi :
- Nàng có vật gì khiến gã xem ta như người nhà không ?Phi Phụng gật đầu, quay về phòng, lấy ra một mảnh ngọc bội trắng khắc
hình chữ Dương có dây xích vàng để đeo vào cổ :
- Bẩm tướng công ! Ngọc bội này là vật tuỳ thân của gia phụ, Dương Thao
nhìn thấy sẽ nhận ra ngay.
*
* *
Sáu ngáy sau có một toán người lạ mặc áo đạo sĩ đến mặt trận Hoài Âm,
xin bái kiến Dương Nguyên Soái. Dẫn đầu là một đạo nhân gương mặt rất anh
tuấn. Dương Thao cho mời khách vào. Nhận ra vật trang sức của bá phụ, gã
vui mừng hỏi :
- Vì sao đạo trưởng lại có vật này ?
Tống Thu liền mỉm cười đáp :
- Bần đạo là Thông Thiên đạo trưởng ở núi Đại Ba Sơn. Năm xưa đã một
lần ghé ngang Bắc Kinh, trị bệnh cho Dương Hoàng Hậu. Mảnh ngọc bội này
là do Dương quốc lão tặng cho làm kỉ niệm. Nay Tiêu Cô Phi tạo phản, gây
cảnh gươm đao, khói lửa trăm họ, bần đạo cùng các đồng môn muốn được góp
sức để trừ hoạ.
Dương Nguyên Soái hoan hỉ nói :
- Té ra đạo trưởng là người ân của Gia biểu tỷ ? Bổn soái đang lo không ai
địch lại gã họ Tiêu, nay có chư vị tiên trưởng giá lâm, quả là đại phúc cho xã
tắc. Bọn sĩ tốt của Tiêu tắc chỉ là lũ quân ô hợp, chẳng thể bì với quân triều
đình. Nhưng bản thân Tiêu Cô Phi thần dũng tuyệt luân, lấy đầu tướng địch
giữa ba quân như lấy đồ trong túi áo. Toàn thân gã không sợ gươm đao, so với
Hạng Võ ngày xưa còn lợi hại hơn nhiều.
Để trấn an Dương Nguyên Soái, Tống Thu xả một đạo chỉ phong đỏ rực
vào cột lầu. Lớp gỗ bị khoan thủng và bốc cháy nghi ngút. Họ Dương phấn
khởi tinh thần, quát thuộc hạ dọn tiệc tẩy trần.
Sáng ra, Dương Thao hạ lệnh cho đại quân tiến về phía Nam. Cạnh gã giờ
đây có một toán cận vệ lạ mặt tay cầm giáo sắt.

Thế quan đi như chẻ tre, đánh tan những lực lượng ô hợp của Tiêu
Vương. Gần giữa tháng chạp họ chỉ còn cách Nam Kinh chừng hơn trăm dặm.
Tuyết rơi mù trời phủ trắng cánh đồng khiến quang cảnh bãi chiến
trường càng thêm thê lương, ảm đạm. Thám mã về báo rằng Tiêu Cô Phi đã
đưa năm vạn quân rời Nam Kinh đến ứng chiến. Dương Thao liền cho quân
bầy trận chờ đối thủ.Sáng ngày mười bảy, Tiêu Vương thống lĩnh năm vạn quân đến nơi,
đứng cách xa hai tầm tên. Năm mươi cỗ đại pháo kia khiến lão lo cho đám thủ
hạ của mình. Họ Tiêu quyết đơn phương độc mã xông lên trước, bắt sống chủ
tướng phe đối phương rồi mới cho quân tấn công.
Trong phép hành binh ngày xưa, vai trò của vị đại tướng rất quan trọng.
Chỉ cần vào được trung quân, tiêu diệt được đại soái là ba quân sẽ như rắn
không đầu.
Tiêu Cô Phi toàn thân giáp trụ, phóng ngựa về phía ngọn soái kỳ của
quân Minh. Làn mưa tên bay ra, bắn chết tuấn mã nhưng không ngăn cản
được bước chân của lão. Họ Tiêu lướt trên đầu bọn quân triều đình vào đến
tận trung quân, tung chưởng đánh bay hàng rào giáp vệ, nhẩy đến chụp đến
Dương Thao.
Nhưng ngờ đâu Dương Nguyên Soái hoá thành luồng kiếm quang xanh
biếc chói lọi những tia chớp, mang theo tiếng nổ ì ầm đón lấy lão Ma.
Họ Dương chính là do Tống Thu hoá trang thành. Chàng dồn hết bảy
mươi năm công lực vào chiêu Lôi Điện Hợp Nhi Chương. Đồ Long Kiếm như
chiếc kén bao chặt lấy mục tiêu, cắt nát tấm áo giáp nhẹ, hớp đứt tai, mũi và
búi tóc của Cô Phi. Những tia lửa điện đánh thủng màn chân khí, đốt cháy y
phục họ Tiêu.
Lão ác ma kinh hoàng rơi xuống lãnh thêm sáu chưởng như trời giáng
của ba người khác. Nhận ra lai lịch cuả đối phương, lão căm hận gầm lên :
- Bách Lý Hạc ! Lão phu sẽ không tha cho ngươi.
Giờ đây mặt lão đầy máu, thân thể loã lồ chỉ còn độc nhất một chiếc khố.
Da thịt lão toả màu sương xanh đỏ trông rất đáng sợ.
Thiên Địa Song Ta nghiến răng giáng những đòn sấm sét vào mặt trước,
Hiên Viên Đạo hoá thành bảy bóng ảnh chạy quanh, thỉnh thoảng ập vào vỗ
vào lưng đối thủ.
Tống Thu cởi giáp trụ trả lại cho Dương Thao, bảo gã cho đại quân tiến
lên để Tiêu Cô Phi lại cho bọn chàng. Gã vòng tay cảm tạ rồi đánh trống thúc
quân. Năm mươi cỗ đại pháo gầm vang, uy hiếp tinh thần năm vạn quân phản
loạn.
Trừ Địch Yến Bình đứng lại quan chiến, bọn Trường Mi Phán Quan,
Lãnh Diện, Linh Hồ đều theo đại quân để tiêu diệt các đại cao thủ phái Hoa
Sơn.
Hôm nay Tống Thu mặc một bộ y phục màu đen kỳ lạ. Chàng tung mình
lên không trung, dương rộng màng vải hai bên nách, dùng pho khinh công
Phi Thiên Biển Bức bay lượn trên đầu Tiêu Cô Phi. Những đạo chưởng kình
từ tay chàng cứ nhắm vào hai mắt lão ma mà xạ vào. Đấu pháp của bốn người
khiến họ Tiêu bối rối, trúng liền mười mấy chưởng đau đớn vô cùng.Lần này, Tiêu Cô Phi thất cơ, bị Tống Thu chém đứt tai và mũi, máu
chảy nhiều nên mất sức. Lão căm hận gầm lên, xuất một chiêu rất quái dị,
song thủ ve vẩy, dệt lưới chưởng quanh mình, hoá thành trái cầu đỏ rực, bay
về phía Thiên Tà Bách Lý Hạc - râu tóc dựng ngược giáng chưởng, đẩy trái cầu
văng ra. Tống Thu vỗ song chưởng, họ Tiêu như trái bóng đập xuống mặt
tuyết rồi lại nẩy lên. Chàng biết ngay có chuyện lạ vội quát lên :
- Mẫu thân coi chừng !
Quả nhiên, trái cầu bay về phía Địa Tà, nở lớn ra chụp lấy bà. Thái Đàm
Thuỷ cười nhạt, cử chưởng giáng thẳng vào màn sương đỏ. Thấy chưởng kình
như đánh vào hư không, bà kinh hãi nhẩy lùi. Tiêu Cô Phi vẫn bám theo
không rời.
May thay, Tống Thu ôm kiếm lao xuống. Chiêu Lôi Điện Hợp Nhi
Chương kỳ tuyệt thiên hạ đã chặn đứng lão ma lại.
Bốn người hợp chưởng tấn công. Trái cầu người văng lên không trung.
Bỗng họ Tiêu cười hăng hắc, bay khỏi vòng vây như ánh sao sa xuống chụp lấy
Địch Yến Bình. Mọi phản ứng đều quá trễ, lão ma điểm huyệt rồi đưa tay lên
đầu nàng, mỉm cười âm hiểm :
- Tống Thu ! Đây chắc là một trong những cô vợ xinh đẹp của ngươi ?
Chàng bình thản đáp :
- Đúng vậy ! Nàng là ngũ phu nhân của tại hạ.
Địch Yến Bình thoả nguyện, sa lệ bảo :
- Tiểu muội dẫu có chết cũng vui lòng. Đại ca đừng vì tiểu muội mà để
lão ác ma này sống sót.
Tống Thu cười mát :
- Bình muội đừng lo, lão không thoát được đâu.
Chàng nghiêm giọng bảo Tiêu Cô Phi :
- Lão tự hào mình là vô địch thiên hạ, vậy có dám cùng ta tử đấu một
phen hay không ? Nếu tin rằng giết nổi ta thì cứ thả nàng ra. Khi ta chết rồi,
các trưởng bối của ta sẽ mai danh ẩn tích, không lý đến việc của lão nữa.
Địa Tà sơ hãi kêu lên :
- Làm sao Tống Thu địch lại lão ?
Chàng quì xuống mặt tuyết lạnh lạy tạ :
- Xin phụ mẫu thành toàn cho hài nhi. Chúng ta chẳng thể để Bình muội
lọt vào tay lão ác ma kia được. Hài nhi tự tin mình không thể bại, nhưng nếu
hài nhi có mệnh hệ gì, xin song thân chu toàn giùm thê tử.
Thiên Tà bi phẫn nói :- Hôm nay mà để lão yêu quái kia đem Bình nhi đi thì bọn ta cũng chẳng
còn mặc mũi nào mà sống nữa. Thu nhi vì đạo nghĩa, vì thâm tình mà tận lực,
ta không dám cản.
Chàng đứng lên, quay lại nói :
- Tiêu Cô Phi ! Song thân ta đã nhận lời, lão thả con tin ra đi.
Họ Tiêu căm hận chàng đến thấu xương và tự tin giết chàng không khó
nên bật cười sằng sặc :
- Ngươi muốn học thói anh hùng ư ? Được ! Lão phu sẽ giúp một tay.
Lão giải huyệt, thả Yến Bình ra. Nàng chạy đến ôm lấy Tống Thu khóc
vùi :
- Nếu tiểu muội không sơ xuất thì đại ca đâu đến nỗi nầy.
Chàng vuốt tóc nàng thì thầm :
- Bình muội đừng lo. Ta đã có cách giết lão.
Yến Bình bán tín bán nghi, bước về phía Song Tà và Hiên Viên Đạo.
Nãy giờ, Hiên Viên Hồ Chủ không hề lên tiếng, để sau này có thể báo thù
cho Tống Thu. Lão không hứa thì chẳng thể gọi là thất tín. Chàng là người mà
lão yêu quí nhất trên đời. Trong thâm tâm, lão vẫn âm thầm coi chàng là Hiên
Viên Thảo Kính mà bị giết thì lão sẽ đổi mạng với Tiêu Cô Phi.
Tống Thu bình thản bước đến trước mặt họ Tiêu, hóa thành sáu bóng
ảnh chập chờn bay lượn rồi ập vào tấn công. Nhưng tu vi của lão ác ma thâm
sâu như biển, khinh công nhanh như ánh chớp. Lão phi thân lướt quanh liên
tục giáng chưởng vào các sóng ảnh.
Chỉ sau sáu vòng chạy, lão đã đón được sáu chưởng của Tống Thu. Chàng
không chịu nổi, văng ra ngoài, máu miệng trào ướt khoé. Địa Tà run lẩy bẩy,
chỉ chực xông vào. Yến Bình thì gục vào vai bà thổn thức, không dám nhìn
thảm trảng trước mắt.
Tống Thu đưa tay chùi máu, lảo đảo ôm kiếm, chuẩn bị đón chiêu tối
hậu. Tiêu Cô Phi vô cùng đắc ý, chậm rãi bước đến, cười mỉa mai :
- Thế mà cũng học đòi làm hảo hán. Lão trọc Giác Lâm còn không chịu
nổi bảy chưởng của ta.
Lão muốn hành hạ chàng nên từ từ song thủ giơ lên. Tống Thu rút thanh
chuỷ thủ lên. Tống Thu rút thanh chuỷ thủ phóng vào mặt lão như một hành
động tuyệt vọng cuối cùng.
Họ Tiêu chỉ khẽ nghiêng đầu đã tránh được. Thấy Tống Thu bốc lên cao,
bủa lưới kiếm xuống, lão nhếch mép cười hiểm độc, nhịp nhàng vỗ hàng loạt
đạo chưởng kình nối nhau.
Tống Thu bị chặn đứng, rơi xuống mặt đất, cách lão có mấy bước chân.Tiêu Cô Phi ngửa cổ cười vang, dơ chưởng định kết liễu. Nhưng bất ngờ,
lão nghe hậu tâm đau đớn khủng khiếp thanh truỷ thủ đã âm thầm bay lại,
cắm vào đúng bớt đen trên huyệt cách quan phía trái.
Tim lão đã bị đâm thủng nhưng nhờ chân nguyên hùng hậu mà không
chết ngay. Lão không tin đó là sự thật, tréo tay sờ thử máu ướt đẫm bàn tay.
Tống Thu bình thản đứng lên mỉm cười :
- Chắc lão không ngờ thần công Kim Cương Bất Hoại lại có thể bị phá
phải không ? Bớt đen sau lưng lão rất dầy nên màn chân khí nơi ấy rất mỏng.
Lần đầu gặp lão ở Thạch Đầu Sơn, ta đã nhận ra nhược điểm ấy.
Thiên Tà và Hiên Viên Đạo vui mừng khôn xiết, ôm nhau cười dài. Địa
Tà chạy đến trách yêu :
- Sao Thu nhi không nói sớm cho mẫu thân yên lòng ?
Chàng cười đáp :
- Nếu chư vị không tỏ ra lo lắng thì lão ta đâu mắc bẫy ?
Tiêu Cô Phi căm hờn rú lên rồi gục chết. Yến Bình rút thanh truỷ thủ,
trao lại cho Tống Thu. Mắt nàng lóng lánh niềm vui và tràn ngập yêu thương.
Chàng nhận lấy, âu yếm nói :
- Ta là người háo sắc, nhờ vậy mới có được năm vị ái thê xinh đẹp.
Thiên Tà cười khà khà :
- Vậy là Thu nhi đã quên không tính đến nữ lang Thiên Trúc Tây Môn
Phượng Tường rồi.
Hết



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện