Du Già Đại Pháp

Thư Sinh Phục Hận Thi Gian Kế-thương Tâm Công Tử Hộ Hoàng Hoa


trước sau


Giữa tháng mười một, Bàng Tổng Tiêu Đầu đem thiếp của tuần phủ Hồ Nam đến cho Lý Gia Trang. Bàng lão nói thêm rằng tuần phủ tha thiết muốn gặp chàng vì một chuyện hệ trọng. Tống Thu không thích giao thiệp với giới quan trường, nhưng nể họ Bàng nên nhận lời. Lúc trở về, gương mặt chàng đầy vẻ nghiêm trọng. Âm Hồn Lão Quái hỏi:
- Tuần phủ nói gì mà Thu nhi có vẻ lo lắng như vậy?
- Bẩm sư thúc Bộ đầu phủ Hà Nam tình cờ bắt được một tên cường đạo. Gã bị nghi là hung thủ của một vụ giết người cướp của cách đây sáu tháng có hai nhân chứng xác nhận là hắn đã có mặt đêm hôm ấy. Thấy không thoát khỏi nỗi oan tày đình, gã đành khai ra một âm mưu kinh thiên động địa 1à: Trong triều có một đại thần mưu đồ hoán nghịch nên đã thuê tổ chức Mai Hoa Sát Thủ sang ngoại Mông ám sát Đại Vương Tử. Gã cường đạo này có chân trong tổ chức đó. Sáu tháng trước gã đã sang ngoại Mông để điều tra địa hình, địa vật nên chẳng thể làm vụ án ở Hồ Nam được. Nếu cuộc hành thích này thành công, người Mông Cổ sẽ kéo quân vượt trường thành để báo phục. Nhân lúc biên thùy rối loạn, lão gian thần kia sẽ thừa cơ tiến vị, Cần tuần phủ đã tha thiết khẩn cầu điệt nhi sang ngoại Mông báo cho Đại Vương Tử biết, và bảo vệ ông ta. May mà bắt được thích khách, đưa về Bắc Kinh, sẽ có chứng cớ kết tội kẻ gian thần.
Lăng Phượng rụt rè đòi theo. Tống Thu nói:
- Không được. Thời gian quá cấp bách vì bọn Mai Hoa Sát Thủ đã lên đường cách đây bốn ngày. Chỉ có cước trình của Ô Vân Cái Tuyết mới theo kịp chúng mà thôi.
Đặng lão quái băn khoăn:
- Kiếm pháp của bọn Mai Hoa Sát Thủ Hội rất lợi hại, một Thu nhi e sẽ gặp khó khăn đấy.
Chàng cười đáp:
- Tiểu điệt sẽ ghé núi Đại Luân Đại Dật nhờ dưỡng phụ và dưỡng mẫu hỗ trợ.
Mùa này phương Bắc rất lạnh, Lăng Phượng vội vào thành mua cho Tống Thu tấm áo choàng lông tốt nhất. Trương Tam thì tặng chàng chiếc hỏa tập tùy thân của gã. Lão Quái tranh thủ dạy chàng mấy câu tiếng Mông Cổ để hỏi thăm đường sá. Cuối canh tư, Tống Thu rời gia trang, phi nước đại về hướng Tây Bắc. Đường đi trơn trợt vì tuyết phủ. Cái lạnh cắt gia làm hao mòn sức ngựa. Qua đầu tháng chạp, Tống Thu mới đến Trường An. Nghỉ lại một đêm, sáng ra chàng vượt sông Hoàng Hà, đi về phía Ngân Xuyên - Thủ phủ đất Tây Hạ. Vân nhi quả là thần mã hiếm có trên đời, bốn vó vững vàng phi mau trên mặt đường đầy băng tuyết. Ra khỏi thành Trường An chừng mười dặm, đến một cánh rừng thưa tĩnh mịch. Tống Thu bỗng thấy bên vệ đường có một người nằm co quắp, run lên vì lạnh. Chàng vội dừng cương, nhảy xuống xem xét. Tống Thu nắm tay hán tử thăm mạch. Bất ngờ, hữu thủ của gã tống thẳng vào ngực chàng một quyền như búa bổ. Tống Thu hự lên, văng ra sau gần trượng, máu miệng trào ra. Hán tử áo đen đứng bật dậy cười hăng hắc:
- Té ra Bách Lý công tử cũng chỉ là con cừu non ngớ ngấn.
Tống Thu căm hận hít một hơi chân khí. Nghe ngực đau đớn, chàng biết mình đã thọ thương. Nếu chàng không luyện Càn Khôn Chân Khí đến mức thứ tám chắc khó mà toàn mạng. Chàng giả vờ đứng lên không nổi, âm thầm vận khí, dồn vào tay hữu. Gã áo đen mỉm cười đanh ác, rút trường kiếm bước đến. Hán tử gằn giọng mỉa mai:
- Nếu không biết vì sao mà chết hẳn ngươi sẽ chẳng yên tâm nhắm mắt. Mai Hoa Sát Thủ Hội đã nhận lời Âu Giang Thư Sinh để giết ngươi với giá ngàn lượng vàng. Kể ra cái mang chó của ngươi cũng có giá đấy chứ.
Tống Thu cười thảm hỏi lại:
- Nhưng tạo sao bọn ngươi biết rằng ta sẽ đi ngang đường này?
Hán tử cười rộ:
- Ngươi quá là ngu xuẩn nên đã đánh giá Âu Giang Thư Sinh quá thấp. Gã cường đạo bị bắt ở Hồ Nam là người của chúng ta. Hắn dùng khổ nhục kế, bịa ra chuyện hành thích để đưa ngươi đến đây mà thôi. Sáu ngày trước, bọn ta đã cứu gã ra khỏi ngục rồi.
Tống Thu nghe lòng dâng lên nỗi xót xa. Chàng tự nhủ kinh nghiệm và cơ trí của mình còn thua xa bọn ác ma. Chàng nhắm mắt như buông xuôi chờ chết. Hán tử lao đến, vung kiếm định chém bay thủ cấp của con mồi. Nhưng Thiết Phiến trong tay Tống Thu đã bay ra như tia chớp, cắm thẳng vào tâm thất đối phương. Gã đứng sững lại, mắt trợn tròn kinh ngạc:
- Tiểu tử giỏi lắm.
Gã nhìn chàng với ánh mắt căm hận, thò tay vào bụng, rút một vật ném mạnh lên trời rồi gục xuống. Vật lạ rít lên tạo nên âm thanh cao vút, lanh lảnh. Tống Thu biết gã báo hiệu cho đồng bọn. Chàng vội lướt đến, thu hồi Thiết Phiến rồi nhảy lên lưng tuấn mã, phi ngựa về hướng Trường An. Vó ngựa nhồi lắc khiến máu trong phổi như muốn trào ra. Tống Thu vội vận khí điều thương, chàng thầm suy tính:
- Có lẽ sào huyệt của Mai Hoa Sát Thủ Hội ở Trường An nên chúng mới giăng bẫy nơi này. Nếu không đã sớm ra tay từu lâu rồi.
Tống Thu quyết định tìm nơi trị thương trước đã. Trong tình trạng này chàng không thể đối phó với cường địch được. Thấy cạnh đường có tàn cây nhỏ, Tống Thu dừng ngựa, tung mình lên chặt lấy một nhánh cành lá. Chàng cột vào đuôi ngựa rồi phi nhanh, để xóa dấu chân tuấn mã. Được chừng chục trượng, thấy mé tả có đường mòn nhỏ dẫn vào rừng, chàng rẽ vào. Đi độ hơn dặm, Tống Thu phát hiện một căn nhà gỗ ba gian rộng rãi. Có hai
đứa tiểu đồng để chỏm đang đùa giỡn trước sân. Trong áo bông dày, trông chúng như hai con gấu nhỏ. Tống Thu dừng ngựa bước vào. Từ trong nhà, một hán tử tuổi độ tam tuần chạy ra. Thấy gương mặt gã đoan chính, hiền lành, Tống Thu yên tâm, cố gượng vòng tay nói:
- Tại hạ giữa đường bị cường đạo tập kích, thân mang thương trầm trọng. Kính mong huynh đài cho xin bát nước và một chỗ để dưỡng thương.

Hán tử nhận ra chàng thiếu niên này dung mạo anh tuấn, khí chất tôn quí, phi phàm. Gã khẳng khái đáp:
- Tại hạ trước đây cũng từng là lăn lộn giang hồ. Sau vì thê tử nên gác kiếm, nhận nghề thợ săn làm kế mưu sinh. Dầu vậy cũng chưa quên đạo nghĩa võ lâm. Xin công tử cứ tùy tiện.
Gã bảo con rót nước rồi đưa cho Tống Thú vào gian bên hữu. Chàng đã kiệt lực nên uống cạn bát nước rồi ngồi ngay xuống chõng tre vận khí hành công. Hán tử đuổi hai tiểu hài ra ngoài, khép chặt cửa lại. Gã cũng là người luyện võ nên biết Tống Thu cần yên tĩnh, chỉ một sơ suất cũng mạng vong. Gă nhìn thấy cành cây sau đuôi tuấn mã, biết chàng dùng kế này để đánh lạc hướng những kẻ truy sát. Gã thầm lo ngại chụp lấy cây đinh ba, ra trước sân nghe ngóng. Đến đầu giờ Ngọ, Tống Thu đã thoát cảnh hiểm nghèo. Tâm mạch không còn tắc nghẽn nữa. Cảm giác đau đớn tan gần hết. Tuy nhiên, võ công chàng chỉ mới phục hồi được hơn nửa. Tống Thu bước ra hắng giọng. Hán tử mừng rỡ chạy vào:
- Chúc mừng công tử thoát nạn. Xin dùng đỡ chén cháo rồi hãy lên đường.
Gã nắm tay chàng kéo vào gian giữa. Một nữ nhân thâm thấp, gương mặt phúc hậu, đang bày biện chén bát, gật đầu chào khác. Tống Thu vội nghiêng mình tạ lễ. Hán tử sang sảng nói:
- Tại hạ là Đới Hạo Minh còn chuyết thê đây tên gọi Từ Tiểu Lan.
TốnThu mỉm cười:
- Tại hạ là Bách Lý Tống Thu.
Món cháo gà rừng ngon tuyệt, Tống Thu đang đói bụng nên ăn liền ba chén vận uống rượu cùng Hạo Minh mấy chung rượu gạo. Chàng thành thực kể lại việc mình bi Âu Giang Thư Sinh Cung Tận Hoan bày kế khổ nhục, đưa vào bẫy của Mai Hoa Sát Thủ Hội. Hạo Minh trầm giọng:
- Bọn Mai Hoa quả thực là có sào huyệt ở Trường An nhưng tại hạ chẳng rõ địa điểm. Nay công tử chưa hồi phục nên theo đường tắt đi Sơn Tây, đừng về thành nữa.
Họ Đới bèn lấy giấy bút vẽ lộ trình cho chàng. Như vậy, chàng có thể đi dọc sông Vị Thủy, vượt Hoàng Hà sang đất Sơn Tây, đến Lạc Dương mới theo quan đạo xuôi Nam. Tống Thu trước đây tự tin bản lãnh mình có thể ngạo thị giang hồ, họa chăng có thua có mình Vũ Khúc Tinh Chủ. Nhưng lần này trúng kế, thân mang thương tích phải đào vong, chàng hổ thẹn nói:
- Tại hạ thề sẽ quét sạch bọn Mai Hoa Hội.
Hạo Minh an ủi:
- Lưỡng quyền khó địch tứ quyền, công tử đừng lấy đó làm nhục. Giang hồ xảo trá khôn lường, lúc nào cũng phải tiểu tâm mới mong sống sót được.
Tống Thu gật đầu lãnh ý, chàng lấy ra tấm ngân phiếu ba ngàn lượng bạc, cung kính trao cho Hạo Minh:
- Xin Đới Huynh nhận chút, quà mọn này để kỷ niệm mối duyên bình thủy tương phùng. Chúng ta là thân võ sĩ, xem của cải như phù vân. Nhưng đại tẩu và hai tiểu hài cần phải được sống sung túc hơn. Tại hạ may mắn lấy được một kho tàng, xin Đới huynh đừng ái náy.
Hạo Minh cảm động nhận lấy. Gã tư lự một lúc, vào trong đem ra một vật bằng thép mầu vàng nhạt. Đó là một chiếc vòng có hình bầu dục, một cạnh tròn trơn láng, cạnh kia dẹp như lưỡi dao, có mười tám chiếc răng cưa tua tủa tựa lưỡi cưa. Họ Đới xỏ vào bàn tay tả, nắm lại rồi lướt mạnh trên cán đinh ba bằng sắt cắt đứt một cách dễ dàng. Gã trao cho Tống Thu:
- Vật này do tại hạ tình cờ nhặt được trong rừng, không hiểu làm bằng loại thép gì mà sắc bén vô song. Nay xin tặng công tử làm kỷ vật.
Tống Thu đeo vào, thử giáng một chưởng xuống đất, thấy không hề vướng víu gì. Chàng phấn khởi:
- Tạ ơn Đới huynh đã tặng thần vật.
Trò chuyện một lát, chàng cáo biệt phu thê họ Đới rồi lên đường. Một trong hai đứa bé trai lưu luyến nói:
- Thúc thúc nhớ ghé thăm bọn tiểu điệt. ở đây buồn quá, Quanh năm chẳng có khách đến chơi.
Chàng cảm động cúi xuống hôn cả hai rồi hứa:
- Tiểu thúc sẽ đến và mang quà cho hai cháu.
Tống Thu thúc ngựa phi theo hướng Hạo Minh đã chỉ. Trong rừng, đường mòn ngang dọc, nếu không có họa đồ chắc chàng đã lạc đường. Đi được ba dặm chàng dừng chân trước một thảm cỏ trống, dở bản đồ xem xét. Bỗng nghe sau lưng có tiếng động sột soạt, chàng giật mình quay lại. Nhận ra một chú chồn hương, Tống Thu bật cười. Chàng vô tình ngẩng đầu lên, thấy phía nhà họ Đới có cột khói bốc cao. Tống Thu kinh hãi thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ bọn sát thủ thầm nghĩ đã lần ra dấu vết của ta và tìm đến nhà Hạo Minh?
Chàng vội quay ngựa phóng như bay, bất chấp gai góc, bụi rậm. Thanh Thiết Phiến trên tay chàng tiện đứt những cành cây cản đường. Trong lúc ấy, Hạo Minh toàn thân đẫm máu, múa đinh ba chống cự với bốn tên bịt mặt. Xác Từ thị và hai tiểu đồng lăn lóc trên mặt sân. Gần đấy còn có năm tên nữa đứng quan chiến. Một gã gằn giọng:
- Hạo Minh. Ngươi muốn sống, để trả thù cho thê tử, thì hãy khai ra tên Tống Thu kia đã chạy đường nào?
Hạo Minh gầm lên:
- Đới mỗ quyết chẳng ham sống một mình mà phản bội bằng hữu.
Tiếng vó ngựa của Tống Thu dồn dập phi đến. Hạo Minh quát vang:
- Thu đệ mau thoát đi, bọn sát thủ Mai Hoa đấy.
Tống Thu đến nơi, tung mình bay xuống. Thiết Phiến trong tay chàng như ánh chớp bay ra, tiện đứt cổ họng một tên. Đồng thời, song chưởng giáng xuống tựa lôi thần. Hai gã bạch y gào lên quị xuống chết thảm. Chỉ với hai chiêu chàng đã phá được vòng vây quanh Hạo Minh. Tên còn lại vội vung kiếm, hợp lực cùng năm tên ở ngoài, vây lấy Tống Thu. Kiếm pháp của chúng cực kì hiểm độc và nhanh nhẹn. Tống Thu xòe quạt xuất chiêu Phiến Phong Huyết ảnh. Từng đợt hàn khí phất ra, đẩy bạt màn kiếm quang và lướt vào bụng hai tên. Máu hồng phun như suối, bị Phiến phong cuốn theo tạo thành màn sương máu. Chàng đã nhìn thấy ba chiếc xác vô tội nên lửa hận bừng bừng, đánh chiêu này bằng cả mười hai thành công lực. Vì vậy, vết thương trên ngực bị động nhói đau. Nhưng chàng vẫn lăn xả vào bọn sát thủ. Vòng Ngũ Nha Hoàn trên tay tả có màu vàng nhạt nên đối phương khó nhận ra. Mười tám chiếc răng cưa sắc bén lập tức vạch toang lồng ngực một tên. Chúng chỉ còn lại ba tên nhưng lưng Tống Thu cũng trúng một kiếm, máu tuôn ướt đẫm áo thư sinh. Trên đường trở lại, chàng đã cởi áo lông để đỡ vướng gai rừng. Hạo Minh liều chết cầm chân một tên, Tống Thu đảm nhận hai tên kia. Bản lãnh hai gã này có vẻ cao cường hơn hẳn. Dường như họ là đầu lĩnh của toán sát thủ. Tống Thu choáng váng vì mất máu, không dám kéo dài cuộc chiến. Chàng gầm lên xuất chiêu Phiến Hạ Nan Đào. Phiến ảnh trùng trùng phủ kín hai gã Bạch y. Quạt là loại vũ khí đặc dị, có thể phát ra lực đạo như chưởng kình nên rất khó đối phó. Lúc cụp lại thì đánh như đoản kiếm, lúc xòe ra sắc tựa cương đao. Thần Phiến Ma Quân là người duy nhất trong võ lâm đạt được tinh túy tột cùng của phép đánh Thiết Phiến. Chiêu Phiến Hạ Nan Đào là một trong ba chiêu sát thủ. Tuy phạm vi khống chế rộng nhưng lại có thể tùy ý tập trung vào một mục tiêu. Tống Thu dồn chân khí phất mạnh vào mặt gã cao gầy chặn đứng đường kiếm rồi ập đến gã thấp lùn bên hữu. Thiết Phiến rời tay chàng bay vào cổ đối phương. Gã nghiêng mình tránh khỏi nhưng không thoát được luồng chưởng kình mãnh liệt từ song thủ Tống Thu. Chàng dùng phép phi Phiến Hồi Phong phóng quạt đi và xuất chiêu Lôi Canh Đoạn Mộc trong pho Thiên Lôi thần chưởng. Trong chín chưởng chỉ có một là thật. Đối phương đâu đủ bản lãnh nhìn ra lộ số của chiêu thần chưởng, kiếm của gã điểm nhanh vào màn chưởng quang. Nhưng hoàn toàn vô ích. Chưởng kình từ tay hữu Tống Thu giáng thẳng vào lồng ngực đối thủ. Gã hự lên văng xa hơn trượng. Vừa lúc đó, Thiết Phiến bay vòng trở lại sau lưng gã cao gầy, tiện đứt thủ cấp. Bên kia, Hạo Minh cũng cắm ngập đinh ba vào bụng kẻ thù. Gã bật cười sằng sặc, gục xuống đi theo thê tử. Tống Thu hoảng hốt gọi:
- Đới huynh.
Chàng nhặt lấy Thiết Phiến, rảo bước lại xem xét. Thấy Hạo Minh đã đoạn khí, Tống Thu sụp xuống khóc nức nở. Lòng chàng ngập tràn niềm hối hận. Chính chàng đã đem đến cái chết cho cả gia đình Hạo Minh. Chàng thầm oán trách mình đã quá ngây thơ, sơ suất mới trúng kế bọn yêu tà, đưa đến hậu quả thảm khốc này. Tống Thu ngậm ngùi khấn vái:
- Đới huynh. Tiểu đệ thề sẽ không bỏ sót một tên sát thủ nào. Chúng sẽ phải nhận lấy cái chết thảm khốc nhất.
Mai táng xong bốn thi hài, chàng lên ngựa, cắt rừng đi về hướng Sơn Tây. Mười ngày sau, trong thành Lạc Dương, xuất hiện một chàng kỵ mã. Người này dung mạo tuấn tú tuyệt luân nhưng mặt lạnh như băng tuyết, mắt rừng rực sát khí. Trời đã gần Ngọ, kỵ sĩ dừng chân trước cửa Lạc Thành Đại Tửu lâu. Nhận ra khách quen, đám tiểu nhị tíu tít chạy ra chào đón. Chạm phải ánh mắt ghê rợn, bọn chúng run bắn người, không dám nói nhiều. Tống Thu xuống ngựa, trao cương cho một tên rồi lên tầng chót. Chàng chọn chiếc bàn quen thuộc nhìn về phía Đông nơi có Vũ Khúc Tinh Đàn. Nhưng nơi ấy giờ đây vắng lặng như tờ, chẳng có chút sinh khí nào cả. Sau trận chết hụt ở ngoại thành Trường An, chàng bắt đầu e ngại tâm cơ của bọn tà ma. Trước kia, chàng vẫn thầm chê Vũ Khúc Tinh Chủ Trác Mạc Đình chỉ có chút hư danh, không đáng gọi bằng Trí Đa Tinh. Nhưng giờ đây, chàng nhận ra rằng lão đã cố tình lơi lỏng để chàng tiêu diệt mười một gã Động Đình Thập Bát Yêu. Bọn này chết đi thì số tài sản kia sẽ trở lại là của lão. Dưỡng phụ Thiên Tà từng nói rằng trong Vũ Khúc Tinh Cung có một kho tàng rất lớn. Tiểu nhị biết thói quen ẩm thực của chàng nên tự động dọn lên những món ưa thích và một vò Sơn Tây Phấn Tửu năm cân. Lần trước chàng văn nhã, hiền hòa, luôn hậu thưởng nên chúng rất tôn kính. Lần
này chàng trở lại với gương mặt hung thần khiến ai cũng thắc mắc. Mới là giữa tháng chạp mà hương xuân phảng phất đâu đây. Tiếng chày giã gạo để gói bánh hòa với tiếng pháo chuột của bọn tiểu hài lác đác. Tuyết rơi dày khiến nước sông Hoàng Hà đặc lại và chảy chậm hơn. Dăm ba chiếc thương thuyền căng buồm vội vã xuôi ngược, mong sao về bến kịp tết Nguyên Tiêu. Tống Thu nâng chén, nhớ đến hai mỹ nhân ở Trường Sa. Một giọt lệ thương tâm lén trào ra khóe măt, khi chàng nghĩ đến bốn xác người vùi nông trong cánh rừng ngoại thành Trường An. Nếu không vì chàng, giờ đây họ đang tất bật chuẩn bị đón xuân. Tống Thu lấy Ngư Nha Hoàn ra ngắm nghía. Đây là kỷ vật cuối cùng của họ Đới. Chàng thề sẽ dùng nó phanh thây bọn Mai Hoa Hội. Tống Thu nhận ra mặt trong của vòng có khắc chìm mấy chữ nét nhỏ như đầu kim : Huyết Kiếm Hội lệnh phù. Chàng giật mình nhớ lại lời kể của Địa Tà. Huyết Kiếm Hội là một trong những tổ chức thần bí nhất võ lâm. Nhân thủ của họ chỉ có sáu chục người, nhưng võ công cực kỳ lợi hại. Huyết Kiếm Hội Chủ đã từng một mình đấu với Thiên Địa Song Tà. Nhưng không hiểu sao ba mươi năm nay lại tuyệt tích giang hồ. Tổ chức giết mướn này chẳng hề biết thất bại là gì. Khi họ đã nhận hợp đồng thì chẳng ai thoát chết. Môn nhân của họ giỏi thuật cải trang, hành sự rất chu đáo và kiên nhẫn. Sau khi tà hội này biệt tăm thì Mai Hoa Sát Thủ Hội mới dám xuất hiện thế chân. Tống Thu xem kỹ, không thấy có gì khác, nhét trở lại thắt lưng. Thực khách kéo lên ngày càng đông, chẳng mấy chốc đã đầy kín bốn chục chiếc bàn ăn. Hào khách võ lâm khá đông nên tiếng nói cười sang sảng ồn ào. Mỗi bàn đều có năm, sáu người, chỉ mình Tống Thu độc chiếm một chiếc. Gương mặt lạnh lùng của chàng khiến chẳng ai dám đến xin ngồi chung. Bỗng tửu lâu lặng đi một cách bất ngờ, không gian yên tĩnh đến nỗi nghe được tiếng vàng ngọc khua nhẹ, phấn son ngào ngạt khắp nơi. Tống Thu lấy làm lạ, liếc về phía cầu thang nhận ra một nữ lang mặc cung trang hồng nhạt, tóc bới cao dắt đầy châu báu. Tay và chân nàng đeo những chiếc chuông nhỏ bằng vàng nên mỗi bước đi phát ra những tiếng ngân vui tai. Sau lưng nữ lang là hai tỳ nữ áo xanh, tuổi độ mười lăm mười sáu, và một hán tử tam tuần cao lớn. Chàng đã biết nguyên nhân, liền hờ hững quay mặt, tiếp tục ngắm cảnh tuyết rơi trên sông Hoàng Hà. Hán tử thấy các đĩa thức ăn trước mặt Tống Thu đã hết, chứng tỏ chàng ngồi lâu rồi. Gã đến bên cất giọng âm trầm:
- Các hạ đã dùng xong bữa, sao không để nhường bàn cho kẻ khác.
Lời nói trịch thượng khiến Tống Thu động nộ. Chàng lạnh lùng nói:
- Nếu các hạ lễ độ một chút, may ra ta vui vẻ nhường chỗ.
Hán tử kiêu ngạo cười khẩy:
- Chắc ngươi mới xuất đạo nên mới dám yêu cầu Đoạt Hồn Đao ta nói lời dịu ngọt. Thiên hạ thấy Cao mỗ đều cúi đầu răm rắp để giữ lấy tính mạng. Nhưng nay ta đã là Hộ Hoa Sứ Giả nên không muốn Thánh Nữ thấy máu mà ăn mất ngon, tha cho ngươi một lần. Hãy mau cút đi.
Tống Thu chậm rãi đứng lên, chiếu đôi mắt lạnh lẽo, tàn độc vào mặt gã. Đoạt Hồn Đao Cao Mộ Tuyết chấn động toàn thân, bất giắc lùi lại một bước. Gã chẳng hề thấy ánh mắt ai rợn người đến thế. Hồng y nữ lang giờ đây mới thấy rõ dung mạo tuyệt thế của chàng thư sinh. Nàng thầm khen nghi biểu phi phàm, lòng dâng lên cảm giác xao xuyến kỳ lạ. Tống Thu gằn từng tiếng:
- Nếu ngươi không bước đi ngay thì đừng trách ta tàn nhẫn.
Cao Mộ Tuyết sợ mất mặt với mỹ nhân, gã bật cười cuồng ngạo:
- Không ngờ Đoạt Hồn Đao có ngày bị dọa dẫm. Hãy xuống dưới sân để máu ngươi không làm bẩn mắt Thán Nữ.
Dứt lời, gã tung mình qua song cửa, đáp xuống nền gạch chờ đợi. Tống Thu định phóng theo thì Hồng y nữ lang gọi giật lại:

- Khoan đã! Xin công tử cho biết đại danh.
Tống Thu cười nhạt:
- Tại hạ không có ý định là Hộ Hoa Sứ Giả, bất tất phải báo danh.
Nói xong, chàng phi thân xuống sân, thân hình là đà rơi xuống như áng mây khiến thực khách vỗ tay nhiệt liệt. Nữ nhân như chưa bao giờ bị nam nhân nào lạnh nhạt, nàng hậm hực dậm chân tức tối,

chạy đến bên song cửa quan chiến. Đám hào khách bỏ cả bàn ăn, kéo ra đứng chật các khung cửa. Một số không tìm được chỗ, chạy xuống lầu để xem. Danh tiếng Đoạt Hồn Đao lẫy lừng khắp mấy phủ phía Bắc Hoàng Hà, Đao pháp của gã nhanh như thiểm điện và hiểm độc khôn lường. Đã có mấy chục cao thủ bỏ mạng bởi tay gã. Từ ấy, họ Cao ngênh ngang ngạo thị giang hồ, chẳng ai dám đụng đến nữa. Chính vì vậy, họ rất nóng lòng xem cuộc long tranh hổ đấu. Với thân pháp kỳ tuyệt kia, xem ra chàng công tử lạ mặt chẳng phải kẻ tầm thường. Tống Thu đứng trước mặt Đoạt Hồn Đao, phe phẩy Thiết Phiến thần thái rất ung dung. Cao Mộ tuyết thấy chàng biểu lộ khinh công, tự hiểu hôm nay đã gặp kình địch. Gã rút đao thủ thế rồi nghiêm giọng:
- Ngươi định dùng quạt đối phó với Thần Đao ư?
Tống Thu chẳng thèm ừ hử, lướt đến tấn công. Chàng đang trong tâm trạng cừu hận, vì cái chết của gia đình Đới Hạo Minh, nên chiêu thức cực kỳ mãnh liệt. Cao Mộ Tuyết đến ngày tận mới chọc giận một người đang thèm chém giết. Gã thấy Thiết Phiến rạch nát không gian, ập đến như bão tố, vội đem một chiêu trong pho Đoạn Hồn Đao ra chống đỡ. Đầu quạt chạm vào thân đao quang chan chát. Cao Mộ Tuyết nghe hộ khẩu tê chồn, kinh hãi nhận ra công lực đối phương thâm hậu hơn mình. Gã vội vận dụng chữ ảo trong đao pháp, nhờ tính quỉ dị mà thủ thắng. Không hổ danh hung thần, cây đao trong tay gã loang loáng bay lượn, chiêu thức hiểm độc, tinh kỳ. Nhưng cây quạt trong tay Tống Thu như có mắt, chặn đứng mọi đường đao và uy hiếp những tử huyệt Mộ Tuyết từ gối trở lên. Đoạn Hồn Đao kinh hoàng, đem hết sở học ra thi thố. Trời lạnh như cắt mà y phục gã ướt đẫm mồ hôi. Bỗng chân hữu họ Cao đá mạnh, hất lớp tuyết dưới nền vào mặt đối phương. Đồng thời, ban đao xoay tít như chong chó ng ập đến. Gã đã dùng đến chiêu cuối cùng của pho Đoạt Hồn Đao. Quần hào thấy gã dùng thủ đoạn lưu, ồ lên lo lắng cho chàng công tử mặt ngọc. Nhưng Thiết Phiến đã xòe ra, quạt bay đám tuyết và rời khỏi tay Tống Thu bay về phía đối thủ. Mộ Tuyết chỉ khẽ nghiêng mình đã tránh được, gã đắc ý đánh hết chiêu đao, quyết phân thây đối thủ. Nhưng song thủ Tống Thu đã vẽ nên muôn ngàn chưởng ảnh. Chưởng kình vỗ vào màn đao quang nổ ì ầm. Mộ Tuyết như người đi ngược cơn bão, chậm dần rổi đứng lại, không tiến thêm được bước nào nữa. Gã đang định biến chiêu thì nghe tiếng quần hào rú lên và gáy mình lạnh toát, thủ cấp gã đứt lìa, rơi trên mặt tuyết. Đoạt Hồn Đao chết mà không hiểu vì sao? Mọi người vẫn không ưa gì tính cao ngạo và thủ đoạn tàn ác của họ Cao nên hoan hô Tống Thu vang dội. Nữ hang biến sắc, buông mình xuống chỉ mặt Tống Thu mắng:
- Các hạ quả là tàn độc, chỉ vì một chỗ ngồi mà nỡ xuống tay giết người!
Tống Thu cười nhạt:
- Đoạt Hồn Đao đã từng giết người chỉ vì họ vô tình tạt nước vào chân hắn. Chuyện này truyền tụng khắp võ lâm. Sao cô nương không nhắc đến?
Quần hùng đồng thanh xác nhận:
- Đúng thế!
Nữ lang đuối lý, giận run người, gương mặt kiều diễm của nàng tái xanh. Lát sau nàng mới trấn tĩnh lại, căm phẫn hỏi:
- Các hạ hãy báo danh để chúng ta tìm đến mà rửa mối hận hôm nay.
Tống Thu cười mát:
- Xin cô nương tự khai lai lịch trước đã.
Nữ lang tức tối đáp:
- Ta là Triệu Đông Song, Thánh Nữ Hoàng Hoa Cung ở Tinh Châu.
Khách quan ồ lên sợ hãi. Không ngờ, sau mấy chục năm bế môn, Hoàng Hoa Cung lại xuất đầu lộ diện, ba mươi năm trước uy danh của họ lẫy lừng thiên hạ. Tống Thu lãnh đạm nói:
- Tại hạ là Bách Lý Tống Thu, Hoàng Hoa Cung muốn báo phục cứ đến Trường Sa mà tìm.
Có người thảng thốt kêu lên:
- Thì ra Thiết Phiến Công Tử !
Sau trận đả thương Âu Giang Thư Sinh, thanh danh Tống Thu đã bay đến tận nơi này. Thánh Nữ Triệu Đông Song thực ra cũng chẳng tiếc rẻ gì gã Đoạt Hồn Đao, nàng chỉ giận vì bị chàng coi thường. Nàng tự hào về nhan sắc tuyệt thế của mình, nay lại có một nam nhân chẳng thèm để ý đến, không giận sao được. Đông Song giận giữ quay bước bỏ đi Tống Thu cũng lên lưng ngựa rời Lạc Dương. Nén vàng mười lượng đã khiến lão chưởng quầy và bọn tiểu nhị hài lòng, khom lưng tiễn đưa thượng khách. Chàng lên đò ngang sang bờ Nam Hoàng Hà. Thấy đã cuối giờ Mùi, Tống Thu thúc ngựa phi nước đại, đinh đêm nghỉ lại Trịnh Châu. Nhưng gần đến khu rừng đào ven quan đạo, chàng nghé tiếng vũ khí chạm nhau chan chát. Tống Thu giục Vân nhi tăng tốc độ, phóng nhanh như gió thoảng. Đến nơi, chàng ngạc nhiên nhận ra Thánh Nữ Hoàng Hoa Cung và hai nữ tỳ đang bị mười mấy tên Hắc y bịt mặt vây chặt. Chàng tưởng nàng đã về Sơn Tây nên rất bất ngờ. Đám Hắc y dường như muốn bắt sống Đông Song nên chỉ vờn cho nàng kiệt lực, chứ không hạ độc thủ. Thánh Nữ vẫn toàn vẹn nhưng hai ả tiểu tỳ đã thọ thương. Tống Thu căm hận bọn tà ma nên gầm lên như sấm, rời lưng ngựa chụp Thiết phiến xuống đầu sáu tên đang vây hãm Đông Song. Công lực chàng đã hồi phục hoàn toàn nên chiêu thức mãnh liệt tựa cuồng phong. Thiết Phiến gạt bay hai thanh trường kiếm, lướt ngang xương lồng ngực đối phương. Ngư Nha Hoàn trong tay tả cũng tiện đứt hông tên thứ ba. Tám tên đứng ngoài vội nhẩy vào giải cứu đồng bọn nhưng đã quá muộn. Thiết Phiến bay ra cắt liền hai chiếc thủ cấp và Thiên Lôi chưởng đập nát xương vai tên kia. Đông Song nhận ra cứu tinh của mình chính là kẻ mà mình đang hận, lòng ngỡ ngàng, mắt ánh lên vẻ vui mừng. Thánh Nữ lui ra sau, xé áo băng bó cho hai tỳ nữ. Lúc này Tống Thu đã giết thêm hai tên nữa. Sáu tên cuối cùng vội lại kiếm trận đối phó với sát linh. Quả nhiên trận pháp này đã khiến Tống Thu không phát huy được sở học. Sáu tên chia làm ba cặp, thay phiên tấn công tả hữu tiền hậu. Tống Thu thấy trận thế lợi hại liền thủ thế, tìm cách phản công. Những làn sóng kiếm ập đến đều bị Thiết Phiến đẩy bạt ra. Lát sau, Tống Thu hét vang như rồng ngâm, dùng thế Nhất Hạc Xung Thiên, bốc cao lên không hai trượng. Thiết Phiến như chiếc đĩa vàng xoáy tít đe dọa thủ cấp bọn hắc y. Chúng kinh hãi giơ kiếm chống cự. Tống Thu vận toàn lực đánh chiêu Lôi Đả Quần Sơn. Chín đạo chưởng kình giáng xuống, mang theo tiếng nổ ì ầm. Chỉ có một tên thoát chết, kỳ dư quị xuống vì thủ cấp vỡ vụn và xương dập nát. Gã cuối cùng định đào tẩu thì Ngư Nha Hoàn từ tay tả Tống Thu đã bay ra tiện đứt cuống họng gã. Chàng thuận tay dùng Kim Hoàn thi triển thủ pháp Phi phiến Hồi Phong nào ngờ chiếc vòng nhỏ bé này tỏ ra lợi hại hơn cả Thiết Phiến. Nó nhỏ hơn nên ít chịu sức cản của không khí, đạt được vận tốc gấp đôi quạt sắt. Thánh Nữ nhìn mười bốn xác chết nằm trong vũng máu, nàng rùng mình ghê sợ. Tống Thu nhìn thấy, thức ngộ rằng người con gái này có tâm địa nhân hậu thiện lương. Chàng lặng lẽ trèo lên lưng ngựa, định bỏ đi. Đông Song bối rối chẳng biết nói sao. ả tỳ nữ có chiếc mũi hếch vội chạy đến chặn đầu ngựa, nàng giương đôi mắt ngây thơ nói với vẻ giận hờn:
- Chỉ vì công tử giết mất Hộ Hoa sứ giả nên tiểu thư và bọn tiểu tỳ mới bị người ức hiếp. Xin hãy vì chút đạo nghĩa giang hồ, bảo vệ dùm Thánh Nữ đến Trịnh Châu. Còn đến gần trăm dặm đường nữa, lỡ cường địch lại xuất hiện thì sao?
Tống Thu cau mày:
- Sao chư vị không về Trịnh Châu mà đi đường này làm gì?
Nữ tỳ nhăn nhó đáp:
- Tiểu thư đang trên đường đến nhà Nhị Di ở Nam Xương, nghe nói bà ta đang lâm trọng bệnh nên cung chủ phu nhân sai tiểu thư đem linh đơn đến chữa trị. Chưa hoàn thành nhiệm vụ sao dám về cung.
Tống Thu vuột miệng hỏi:
- Nhi Di của Triệu tiểu thư danh tính là gì?
Tiểu tỳ vội đáp :
- Bà ta chính là Nam Xương Tiên Cơ Hách Cung Mai.
Tống Thu giật mình, té ra Triệu Đông Song lại là tiểu thư của Tam Phong Hồ Ly. Chàng không thể bỏ mặc nàng được. Tống Thu dịu giọng:
- Thôi được. Tài hạ xin hộ tống chư vị đến Trịnh Châu.
Triệu Đông Song mừng rỡ nghiêng mình thỏ thẻ:
- Công tử không nghĩ đến hiềm khích cũ, ra tay cứu mạng. Tiện thiếp xin tạc dạ đại ân.
Ba nàng lên ngựa đi theo Tống Thu được vài dặm, thấy không khí quá trầm lặng, Đông Song ấp úng nói:
- Tiện thiếp quên không giới thiệu đây là Tiểu Linh và Tiểu Lan, hai nữ tỳ thân tín nhất.
Tống Thu gật đầu hỏi lại:
- Thế tiểu thư có biết vì sao lại bị môn đồ, Vũ Khúc Tinh Cung chặn đường hay không?
Đông Song ngỡ ngàng :
- Té ra chúng là đệ tử của Trác Mạc Đình đấy.
Nàng lặng người một lúc rồi nói tiếp :
- Cách nay nửa tháng, họ Trác có đến Hoàng Hoa Cung đề nghị gia mẫu liên thủ đối phó với Âu Giang Thư Sinh Cung Tận Hoan. Nghe nói họ Cung luyện thành Thành Kim Tinh Chỉ Lực và đã liên kết với Mai Hoa Sát Thủ Hội. Hiện nay, thế lực Mai Hoa Bang bành trướng khấp năm tỉnh duyên hải. Các Tinh Đàn Vũ Khúc ven biển Đông đã bị họ Cung quét sạch, gia mẫu không muốn đưa môn nhân Hoàng Hoa Cung vào chỗ chết nên thẳng thắn từ chối. Có lẽ Vũ Khúc Tinh chủ định bắt tiện thiếp để làm áp lực với bổn cung.
Tống Thu đang đinh đến Chiết Giang hỏi tội Cung Tận Hoan. Nay biết lão đã luyện thành tuyệt học của Bạch Lão Nhân, chàng thất vọng thở dài. Còn cách Trịnh Châu chừng mười dặm, phía trước bỗng có ba thớt ngựa phi đến. Dường như họ có ý đón Triệu Đông Song, nên mừng rỡ dừng cương. Đó là ba lão già tuổi độ thất tuần, giống nhau như đúc. Râu tóc bạc trắng, mặt đỏ hồng, trông rất uy nghiêm. Nếu họ không mặc áo khác màu chắc khó phân biệt nổi. Triệu tiểu thư mừng rỡ reo lên:
- Sao tam vị sư thúc biết Song Nhi đến mà đi rước?
Lão già mặc trường bào trắng cười đáp:
- Ta nghe gã tiểu quỉ Vạn Lý Phiêu Phong, từ Lạc Dương đến kể rằng Đoạt Hồn Đao đã bị giết chết, vội lên ngựa đi ngay. Nào ngờ Song nhi đã đến nơi an toàn.
Đông Song phụng phiu nói:

- Nếu không có Bách Lý công tử ra tay cứu mạng thì Song Nhi đâu còn gặp chư vị sư thúc nữa.
Lão áo xanh giật mình:
- Bộ gã tiểu tử kia giết Cao Mộ Tuyết xong định hãm hại Song Nhi hay sao.
Đông Song giận dỗi giải thích:
- Nhị sư thúc lầm rồi, chính bọn Vũ Khúc Tinh Cung đã chặn đường định bắt sống điệt nhi.
Lão áo vàng tính tình nóng như lửa, quát vang:
- Cha chả, bọn chó má Vũ Khúc lại dám động đến Thánh Nữ Hoàng Hoa Cung.
Đông Song quay sang Tống Thu giới thiệu:
- Công tử! Ba vị này là sư đệ của gia phụ. Danh hiệu của họ là Hoàng Hoa Tam Tiên. Người áo trắng là Đại Tiên Vũ Hàn Yên. Người áo xanh là Nhị Tiên Vũ Huy Tập. Còn người áo vàng là Tam Tiên Vũ Hoàng Hiệp.
Đại Tiên là người cơ trí thâm trầm, lão lập tức nhận ra ánh mắt ngưỡng mộ của cháu gái dành cho chàng công tử đẹp trai. Lão hắng giọng rồi hỏi:
- Song Nhi! Vậy chính là công tử đây đã ra tay tương trợ.
Nhưng sao lại nghe Vạn Lý Phiêu Phong Hồ Bạch Lộ kể rằng Hộ Hoa Sứ Giả đã bỏ mạng dưới tay một thiếu niên mặt lạnh như sương và cũng dùng quạt, giống hệt như phong thái của Bách Lý Công Tử?
Tống Thu thản nhiên đáp:
- Đúng vậy! Chính tại hạ đã giết gã họ Cao.
Nhị Tiên vốn không được thông tuệ, lão gãi đầu lẩm bẩm:
- Thế là thế nào nhỉ?
Triệu tiểu thư sợ hãi biện bạch:
- Lúc đầu Cao sứ giả vì quen tính kiêu ngạo nên đã xúc phạm đến Bách Lý công tử. Trong lúc giao đấu lại dùng thủ đoạn hạ lưu nên đã bị công tử hạ thủ. Tình cờ công tử cũng xuôi Nam, gặp mười bốn tên môn đồ Vũ Khúc vây đánh điệt nữ, chàng liền ra tay diệt trừ bọn chúng. Giờ đây, công tử với hài nhi là bằng hữu, mong tam vi sư thúc đừng khiến cho điệt nhi phải bẽ mặt.
Cao Mộ Tuyết say mê nhan sắc Thánh Nữ Triệu Đông Song nên hết lòng mua chuộc Hoàng Hoa Tam Tiên. Vì vậy ba lão khó mà bỏ qua chuyện này? Đại Tiên âm thầm hỏi Tống Thu:
- Phải chăng các hạ có ý vành cạnh Song Nhi nên mới giết Hộ Hoa Sứ giả rồi thế chân vào.
Tống Thu thản nhiên quay lại nói với Đông Song:
- Tại hạ giết Đoạt Hồn Đao và cứu mạng tiểu thư, xem ra công và tội bằng nhau, giờ đã có Tam Tiên hộ tống, tại hạ xin cáo biệt. Trước lúc chia tay xin nhắc nhở tam vị rằng đường đến Tam Xương còn hơn ngàn dặm. Vũ Khúc Tinh Cung chắc chắn chưa định bỏ qua ý định bắt cóc Triệu tiểu thư. Có thể là chính Mai Hoa Bang cũng có cùng mục đích ấy, xin hãy cẩn trọng.
Triệu Đông Song run rẩy nhìn theo bóng chàng, nhưng thấy chàng không giận mà còn lo lắng đến an nguy của mình. Lòng nữ nhân xúc động vô vàn. Nàng quay sang nhìn Tam Tiên với ánh mắt tức giận rồi bỏ. Hai ả tiểu tỳ cũng vậy, làm cho Tam Tiên ngỡ ngàng không hiểu gì nhưng cũng vội đuổi theo. Lúc này, Tống Thu đang ngồi ngất ngỡng trên tầng ba của Hà Nam Đệ Nhất tiểu lâu. Ăn uống xong, chàng tìm khách điếm qua đêm, mờ sáng đã lên đường. Chàng biết mình không về Trường Sa kịp đón giao thừa, nên chẳng phí sức ngựa làm gì. Cuối canh tư, thành Bộc Dương ẩn mình trong làn mưa tuyết. Tống Thu nghe xa xa phía trước có tiếng quát vang như sấm và tiếng đao kiếm chạm nhau. Chàng thở dài, đoán rằng Triệu Đông Song lại bị chặn đường. Cách chừng nửa dặm, thấy gần trăm tên hắc y đang vây chặt bọn Tam Tiên, Tống Thu kinh hãi dừng cương. Chàng r? vào rừng, đi song song với đường quan đạo, đến gần trận địa. Nhận ra Đại Hộ Pháp Tinh Cung Cù Minh Đường đang đứng chỉ huy, Tống Thu thầm lo ngại. Lần này, Tinh Cung đã đưa ra những cao thủ hạng nhất. Với nhân số đông đảo như vậy, chàng khó mà cứu nổi đám Hoàng Hoa Cung. Chàng thầm tính toán rồi lấy khăn bịt kín mặt, vận toàn lực lao nhanh vào đấu trường, song thủ liên tục giáng xuống đầu bọn hắc y những đòn sấm sét. Chàng lại dựa vào sức phản chấn ấy mà tiến lên, chẳng cần đặt chân xưống đất. Hơn hai mươi tên trúng chưởng gào lên thảm thiết. Thanh Thành Đại lão chưa kịp phản ứng gì thì Tống Thư đã vào đến giữa trận. Chàng đánh bật hai tên đối thủ của Đông Song rồi nói mau:
- Lên lưng!
Đông Song trong cảnh hiểm nghèo đang thầm gọi tên cứu tinh, nào ngờ chàng xuất hiện ngay. Nghe giọng nói quen thuộc, lòng nữ nhân sung sướng, quên cả thẹn thùng, ôm chặt cổ Tống Thu. Chàng dồn công lực đến độ chót, dùng Pho Thiên Lôi Thần Chưởng mở đường máu. Chưởng kình bao phủ một phạm vi hơn trượng, quét bay những tên cản đường. Chúng chẳng dám làm tổn thương Triệu Đông Song nên không tấn công vào phía sau lưng. Cù Minh Đường thấy chàng sắp ra đến bìa trận, lão vội phi thân qua đầu thuộc hạ chặn đường đối phương. Nào ngờ Ngư Nha Hoàn từ tay Tả Tống Thu bay ra nhanh như chớp, vượt khoảng cách hai trượng rưỡi, hướng vào ngực lão. Họ Cù là cao thủ thành danh nên tung kiếm đánh bật Nha Hoàn. Lão chưa kịp đắc ý thì Thiết phiến lại bay đến. Cù Minh Đường nghe tiếng quạt xé gió, vội múa tít trường kiếm hộ thân. Thiết phiến chạm vào màn kiếm quang rơi xuống, nhưng Ngư Nha Hoàn mới là vật đáng sợ. Nó âm thầm bay ngược lại tiện đứt cần cổ lão họ Cù rồi bay trở về tay chủ nhân. Chàng lướt đến nhặt Thiết Phiến, giết thêm hai tên đã chứng kiến cảnh chàng đã phóng quạt rồi mới phóng đi. Tống Thu huýt sáo gọi thần mã. Vân Nhi từ trong rừng phóng ra đuổi theo chàng. Chỉ lát sau, chàng đã chễm chệ trên lưng tuấn mã, một tay ôm Đông Song trong lòng, một tay nắm lấy dây cương giục ngựa. Toán môn đồ Vũ Khúc vội bỏ đám Tam Tiên, đuổi theo vó ngựa. Hoàng Hoa Tam Tiên đã nhận ra lai lịch người lạ mặt, họ mừng rỡ bảo vệ hai tỳ nữ phóng như bay. Tống Thu chạy ngược về Trịnh Châu khiến họ yên lòng, nơi này có cơ sở của Hoàng Hoa Cung. Đám hắc y thấy tốc độ của Vân nhi nhanh như làn gió tự biết không đuổi kịp liền bỏ cuộc, tản hết vào rừng. Tống Thu thấy vậy dừng cương chờ đợi. Tam Tiên đến nơi, nhìn chàng với vẻ kính phục và biết ơn. Đông Song e lệ xuống ngựa. Nàng nghiêng mình vái tạ:
- Công tử hai lần cứu mạng, tiện thiếp biết làm sao để đền đáp lại đây.
Tam Tiên cũng vòng tay xá dài:
- Bọn lão phu xin đê đầu bái tạ. Nếu không có công tử thì bọn lão già hồ đồ này cũng toi mạng rồi.
Tống Thu dịu giọng:
- Vũ Khúc Tin h Cung tay lỡ nhúng chàm tất không chịu bỏ cuộc. Tam vị hãy đưa Thánh Nữ trở lại Hoàng Hoa cung. Tại hạ sẽ thay nàng đem Linh Đan đến Nam Xương.
Đông Song biết tình thế nguy ngập? Không thể đi tiếp được. Nàng liền trao cho Tống Thu một lọ ngọc nhỏ:
- Trong này có ba viên Hoàng Hoa Hồi Sinh Hoàn. Nhờ công tử mang đến Hồng Gia Trang, cạnh bờ sông Cảm. Hoàng Hoa Cu ng lại chịu ơn chàng thêm một lần nữa.
Tống Thu nghiêm nghị bảo:
- Vũ Khúc Tinh Cung thế mạnh người đông. Tại hạ không muốn trở thành mục tiêu truy sát của họ. Mong chư vị giữ kín dùm chuyện hôm nay, cứ xem như tại hạ chẳng hề xuất thủ. Xin cáo biệt.
Chàng quay ngựa đi thẳng, không hề thấy ánh mắt ai oán, luyến thương của Triệu Đông Song. Tiểu Lan tức tối nói:
- Gã công tử này quả có trái tim bằng đá nên mới thờ ơ với tiểu thư như vậy.
Nhị Tiên cười hề hề:
- Biết đâu vợ gã ở nhà còn đẹp Song nhi!
Đông Song giật mình, thầm công nhận lão ngốc này có lý. Cả bọn lên đường trở lại Tinh Châu.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện