Khương Duật đen mặt anh lấy tay nhéo vào má Ái Linh một cái rõ đau, cơ mà hai chiếc má bánh bao của bé con nhà mình cũng mềm thật.
"Nhưng em là bạn gái anh.
"
"Không chịu, không chịu đâu.
"
Ái Linh không đồng ý cô cựa quậy đánh đấm vào không trung Khương Duật khó chịu vì cô cứ nhút nhít liền nằm xuống theo ôm ái linh vào lòng.
"Được rồi từ từ đổi cũng được.
"
Vì sofa khá nhỏ cả anh và Ái Linh nằm dính chặt như sam lại với nhau mới đủ chỗ cho cả hai, Ái Linh quay lưng lại với Khương Duật vì sợ cô lăn rớt xuống sàn anh đành vòng tay qua ôm lấy eo Ái Linh sát về phía mình.
"Chật chội quá chú đi ra đi.
"
"Không thích.
"
Khương Duật trả lời còn dựa đầu vào vai cô thở ra một hơi nóng khiến Ái Linh lạnh người.
"Không được chú đi ra đi.
"
Ái Linh tiếp tục vùng vẩy đuổi Khương Duật đi nhưng càng nhút nhít Khương Duật lại càng siết chặt cô lại không để cho Ái Linh làm loạn nữa.
"Bé cưng ngoan ngoãn nằm im nào anh không muốn làm cầm thú đâu.
"
Giọng Khương Duật trầm xuống có tính gợi dục đương nhiên Ái Linh không hiểu Khương Duật là đang nói cái gì.
Không nhút nhít được nữa Ái Linh mới dần cảm nhận cả người mình và Khương Duật hiện tại đang dáng chặt vào nhau.
"Lão già.
"
"Hửm.
"
"Hình như