Dục Tu Ký

Tiểu Tử Kia Điên Rồi !


trước sau



Cứ như vậy, không biết qua bao lâu.

Trời cũng đã về chiều.

Lúc này mới thấy Liễu Thanh bước ra từ căn nhà gỗ kia.

Nếu để ý kĩ một chút sẽ thấy y phục tóc tai bà có chút xuề xòa.

Khuôn mặt vẫn còn ửng đỏ.

Khẽ phóng xuất thần thức, sau đó nhanh chóng rời khỏi, trở về phòng của mình.

Cước bộ có chút không tự nhiên.

Liễu Thanh lúc này trở về phòng, liền đóng cửa lại.

Lúc này.

Ngọc thủ mới không chút cố kị sờ xuống hạ thân đang truyền đến từng đợt ê buốt.

Bất giác cảm thán.

- Tiểu tử này khí lực càng lúc càng khá a.

Nói đoạn Liễu Thanh bất giác bật cười.

Sau đó khẽ ngồi xếp bằng, chậm rãi hấp thu từng đợt hắc linh khí ban nãy của Lý Quý.

Khuôn mặt vẫn không dấu nổi ý cười.

Dù là vậy, bà vẫn không chút lơi lỏng.

Âm thầm phóng xuất thần thức cảnh giác bên phía gian nhà gỗ của Lý Quý.

Nếu hắn biết Liễu Thanh lúc nào cũng âm thầm chú ý bảo vệ hắn, hẳn sẽ cảm thấy cảm kích không thôi.

Nhưng hiển nhiên hắn không hề biết.

Từ lúc Liễu Thanh vừa bước ra khỏi cửa thì hắn đã ngồi bệt xuống đất, mồ hôi tuôn ra như suối.

Hai chân vẫn còn run rẩy không thôi.


Liễu Thanh lúc đi cũng có chút vội vã, chỉ phân phó.

- Lý nhi, ngươi có thể thoải mái nghỉ ngơi 3 ngày……sau đó lại tiếp tục tập luyện a.

Dù trong lòng kinh hỉ không thôi, nhưng cơ hể hư nhược nên hắn cũng chẳng có biểu hiện vui mừng gì.

Khiến Liễu Thanh cũng ngạc nhiên không thôi.

Hắn vốn dĩ lười tu luyện chỉ ham chơi a.

Liễu Thanh đành bỏ đi trong khó hiểu.

Bà ta không hề biết hắn hiện đang mệt mỏi rả rời a.

Bấy giờ, Lý Quý thở dốc, rút ra bài học cho bản thân.

Đó là…Nên hạn chế giao hoan với Liễu Thanh lại a, mỗi lần như vậy, cho dù có tu luyện đồng pháp môn chăng nữa.

Sau mỗi lần hoan hảo, hắn có cảm giác như bị Liễu Thanh hút sạch dương khí.

Cơ thể uể oải hư nhược không thôi.

Mà sự thật cũng gần đúng như Lý Quý hắn nghĩ.

Mỗi lần như vậy, cả cơ thể hắn như bị hút cạn kiệt sức lực, cũng không phải do Liễu Thanh cố ý.

Mà nguyên nhân chỉ đơn giản là do cách biệt tu vi quá lớn.

Lý Quý lúc này hiển nhiên chưa biết điều đó.

Hắn thất thểu trần truồng bước đi, vơ bừa một bộ y phục trong nhẫn trữ vật.

Từng bước bước ra bờ suối, hắn đi đến chỗ nước chỉ cao hơn đầu gối một thước.

( 1 thước = 23cm )Chẳng nói năng gì.

“Tủm”Hắn trầm mình xuống dòng nước mát lạnh.

Không biết qua bao lâu hắn mới trở lên.

Lúc này Lý Quý âm thầm giật mình không thôi.

Từ khi tiến vào Nhân Ma tầng 2, không chỉ khí lực, mà khả năng ếm khí cũng tịnh tiến rõ rệt.

Bấy giờ có thể cảm nhận cơ thể hắn nhịn thở lâu hơn trước nhiều lắm.

Hắn đang thích thú lặn bên dưới dòng nước, khẽ nhắm mắt lại, điều tức hơi thở, cố tình muốn thử xem rốt cuộc bản thân có thể nhịn thở bao lâu.

Không biết rằng bên trên bờ cách đó đang diễn ra tình huống dở khóc dở cười.

Cách đó 15 trượng, một đám ni cô đang tụ tập, ai nấy cũng đều đang loã lồ, bên dưới là ngổn ngang y phục.

Bất chợt, một ni cô dáng người thanh mảnh cả kinh nói.

- Các ngươi nhìn xem.

Hình như dưới nước có người a.

Nếu Lý Quý nhìn thấy hẳn sẽ nhận biết nàng.

Chính là Tuyết Nhi.

Cho dù nàng ta đầu đã cạo trọc đi chăng nữa, nhưng nàng ta lại có dáng người cân đối, thượng đồn lẫn 2 toà ngọc phong đẫy đà, vòng eo thon gọn tạo nên những đường cong vô cùng hoàn mỹ.

Trước đây cứ khiến Lý Quý hắn cứ lén liếc nhìn mãi không thôi.

Kết hợp với khuôn mặt xinh xắn, trắng trẻo có một loại ý vị khó tả.

Hắn còn có thiện cảm với cô nương Tuyết Nhi này bởi tính tình nàng phóng khoáng, hay cười.

Nhưng hiển nhiên lúc này.

Cô nương này khuôn mặt lạnh tanh, không cười chút nào.

Sau khi nghe Tuyết Nhi nói.

Các ni cô ai nấy thần sắc đều cảnh giác, phóng xuất thần thức dò xét.

Bất chợt.

Ánh mắt các nàng nhìn về phía kia đồng loạt trợn tròn.

Một ni cô dáng người thon thả, bên dưới thượng đồn to lớn đẩy đà, bên trên ngực lại phẳng lỳ chỉ có hai nhũ hoa nhô lên.

Không phải Đan Hiểu thì là ai.


Lúc này, Đan Hiểu, Tuyết Nhi, còn có Liễu Thanh đang phóng xuất thần thức đều kinh hô.

- Tiểu tử này điên rồi !Tuyết Nhi lẫn Liễu Thanh vốn không hề biết cuộc đối thoại hôm trước của Đan Hiểu cùng với Lý Quý.

Nên bất ngờ cũng không nói.

Còn Đan Hiểu, nàng ta vốn là người trong cuộc, khi phóng xuất thần thức thấy người bên dưới làn nước kia là Lý Quý hắn, cũng bất ngờ không thôi.

Lúc này nàng mới định thần, nhớ lại cuộc đối thoại hôm trước.

- Ngốc thiếu chủ, ngươi cũng không cần lén lút đứng bên khe cửa nhìn nữa.

Báo hại ta giặt nội khố khổ cực không thôi.

- Chi bằng cùng xuống suối tắm táp, chơi đùa với tỷ muội bọn ta a.

- Sao vậy a ? Không dám sao ? Ngốc thiếu chủ ngươi không lẽ lại sợ một đám nữ tử yếu đuối ăn thịt chăng ?- Ta sợ ? Ta không dám ? Lý Quý ta mà sợ ta sau này sẽ đi bằng mông cho ngươi xem a.

Bất giác, Đan Hiểu nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt vẫn trợn tròn, khẽ cảm thán.

- Ta chỉ nói giỡn chơi, tên tiểu tử này làm thiệt a.

Mấy ni cô kia mắt vẫn còn chữ a, mồm chữ o đầy ngạc nhiên.

Nhất thời không biết phải làm thế nào.

Một ni cô có dương cụ đuôi rồng bên dưới ánh mắt có chút khó xử.

- Bây giờ sao a? Hay là chúng ta trở về, chờ tên thiếu chủ kia làm trò xong hẵng quay trở lại a ?- Đúng vậy, hay là đợi một lát nữa rồi tắm cũng được.

Cùng lắm để mấy tỷ muội kia tắm trễ một lát a.

Có một ni cô khuôn mặt xinh xắn, hạ thân bên dưới trắng tinh, không chút lông lá tiếp lời.

Lúc này, sắc mặt Đan Hiểu cũng khó coi không thôi, nàng ta nhất thời cũng không biết làm như thế nào.

Vốn dĩ Liễu Thanh trước đây có phân phó với chúng đệ tử Hợp Hoan Tông, rằng các nàng cố tình lờ đi việc Lý Quý hắn lén lút, xem như không biết gì.

Để Lý Quý hắn trải nghiệm

khoái cảm kì lạ kia.

Nhưng cuộc đối thoại hôm trước với Lý Quý.

Đan Hiểu nhất thời có chút nóng giận cũng đã nói ra sạch sành sanh mọi chuyện.

Khiến Lý Quý hắn xấu hổ không thôi, mới dẫn đến kết cục này.

Vì vậy lúc này nàng ta cũng đuối lý nhất thời không biết phải phục mệnh với Liễu Thanh như thế nào.

Dù sao đây cũng là tự ý làm trái lệnh của bà ta a.

Mặt khác, nàng nghĩ đến khuôn mặt cười đắc ý của tên Lý Quý kia khi biết các nàng vì sợ sệt mà rút lui.

Bất giác trong lòng lại khó chịu không thôi.

Bỗng lúc này.

Trong đầu các nàng có tiếng nói.

Chỉ nghe thấy giọng nữ nhân có chút bất mãn.

- Không lẽ một đám nữ tử Địa Ma kì các ngươi lại sợ hãi tiểu tử yếu ớt kia ?Bỗng chốc, giọng nói kia dần dịu lại.

- Cùng xuống đi, rèn luyện tâm tính hắn một chút.

Thiếu chủ hắn chỉ mới Nhân Ma, cũng đừng có làm quá.

Các nàng cả kinh không thôi.

Thiên Lý Truyền Âm này chỉ có cao thủ Thiên Ma Kì diễn hoá linh lực thành âm mới làm được.

Không phải của Liễu Thanh thì là ai.

Liễu Thanh cũng có chút động nộ nhất thời không thể kiềm chế.

Nếu thực sự để Lý Quý nếm trải cảm giác giao hoan thường tình, chỉ cần phất tay, không thiếu nữ đệ tử phục mệnh.

Nhưng Liễu Thanh không hề muốn như vậy.

Thứ nhất, bà ta muốn Lý Quý trải nghiệm khoái cảm lén lút.

Thứ hai, cũng là nguyên nhân chính.

Bà ta không muốn quá nhiều nữ đệ tử Hợp Hoan Tông phát hiện chuyện hắc linh khí bên trong cơ thể hắn.


Hiện tại, hơn ai hết.

Liễu Thanh cũng đang rất cần hắc linh khí kia a !Mà tinh khí hắn vốn có hạn, không thể phung phí cho tất cả đệ tử Hợp Hoan Tông khác.

Chính vì vậy mới có chuyện bà ta phân phó đệ tử giả vờ như không biết, khéo léo bày ra tràng cảnh lén lút của Lý Quý, mặt khác âm thầm đưa lọ sứ kia cho hắn.

Rõ ràng, Liễu Thanh muốn một mình độc chiếm hắc linh khí kia.

Vì vậy, chỉ riêng việc chọn Đan Hiểu đã khiến Liễu Thanh phải đắn đo không thôi rồi.

Nhưng giờ, tình thế đã như vậy, còn biết làm gì khác.

Đầu tiên nếu cưỡng ép bắt hắn lên bờ thì có chút đuối lý, hắn cũng chẳng làm gì sai, mà chẳng có lý do gì thích hợp để cưỡng ép.

Liễu Thanh đau đầu không thôi.

Dù sao bà ta cũng đã hứa cho hắn 3 ngày thoải mái tự do nghỉ ngơi a.

Ngay cả việc tự do xuống suối cũng không được thì có chút không ổn.

Mặt khác.

Phân phó các nàng quay về thì cũng chẳng có việc gì.

Nhưng vấn đề là Liễu Thanh không hề biết chủ đích của Lý Quý hắn là gì.

Nếu tên tiểu tử kia bỗng điên khùng cứ ở lỳ đó, thậm chí liên tiếp mấy ngày sau nữa thì sao?Rốt cuộc cũng không giải quyết được vấn đề.

Mỗi lần Lý Quý xuống suối thì lại phải bắt hơn 80 nữ đệ tử khác chờ đợi.

Cuối cùng sẽ khiến các nữ đệ tử Hợp Hoan Tông bất mãn với vị thiếu chủ này không thôi.

Lợi bất cập hại.

Dù sao đi nữa, khác với nam nhân, nữ tử nào cũng cần tắm táp mỗi ngày a.

Nên Liễu Thanh mới đành thuận thế đẩy thuyền.

Liễu Thanh đầu óc xoay chuyển.

Bà tự trấn an mình.

Đan Hiểu đột phá thành công, chuyện hắc linh khí sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ.

Dù sao Lý Quý cũng chỉ ở Vô Không Am gần 3 tuần nữa, hậu quả không ảnh hưởng nhiều đến sau này.

Mặt khác, nhân tiện cơ hội này rèn luyện tâm tính hắn một chút.

Tương lai hắn cũng phải dần làm quen với tràng cảnh này.

Dù gì tông chủ Hợp Hoan Tông có vài nữ đệ tử cùng lúc song tu cũng là chuyện thường tình.

Liễu Thanh chỉ thoáng tức giận trong chốc lát vì mọi việc không suôn sẻ như kế hoạch.

Sau đó thì ngưng thần bình tĩnh trở lại.

Nói đi cũng nói lại, Liễu Thanh có nghĩ nát óc cũng không sao hiểu được.

Tên tiểu tử Lý Quý kia ngày thường nhút nhát không thôi, hôm nay bỗng bạo gan như thế.

Nhưng giờ sự việc đã vậy, nhất thời cũng chẳng còn cách giải quyết khác.

Bất giác, Liễu Thanh thở dài.




.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện