Giang Hằng không hề hay biết lòng dạ xấu xa của đám người nhà họ Giang, anh ngồi trên xe, mệt mỏi tựa ra sau.
Trợ lý đặc biệt Lâm ngồi trên ghế lái, báo cáo với anh, “Ông chủ, tin tức trên mạng đã áp chế rồi, Weibo Giang thị Offcial cũng đã lên tiếng thanh minh.
”
“Truyền thông thì sao?” Giang Hằng thấp giọng hỏi.
Trợ lý đặc biệt Lâm nói, “Bộ phận xã giao đã đàm phán với họ, bọn họ đã xóa hết ảnh và video rồi ạ.
”
Giang Hằng nhếch môi, “Chưa đủ.
”
Trợ lý đặc biệt Lâm ngơ ngác, chưa đủ gì cơ?
Giang Hằng nói, “Những bức ảnh và video đó ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng đến danh dự của tôi, xóa thôi là xong chắc?”
Trợ lý đặc biệt Lâm nghĩ đến mấy comment lúc nãy, cậu ta họ nhẹ một cái, hỏi Giang Hằng, “Vậy phải làm thế nào ạ?”
Giang Hằng cười lạnh, “Để luật sư làm việc với bọn họ, xem nên bồi thường bao nhiêu phí tinh thần cho tôi.
”
Trợ lý đặc biệt Lâm bất đắc dĩ hỏi, “Ông chủ, anh chắc chứ?”
“Chắc chắn.
” Giang Hằng nói, “Như vậy thì sau này mới không có ai dám chỉnh sửa tin tức của tôi nữa.
”
Trợ lý đặc biệt Lâm nghe vậy, cậu ta liếc nhìn Giang Hằng qua gương chiếu hậu, ánh mắt Giang Hằng vô cùng lạnh lùng, không giống nói đùa chút nào.
Cậu ta đột nhiên nhớ lại, hình như sau khi Giang Hằng xem điện thoại xong mới tức giận.
Vậy nên, rốt cuộc là ai có năng lực khiến Giang Hằng bắt đầu để ý đến danh dự của mình cơ chứ?
Trợ lý đặc biệt Lâm cực kỳ tò mò, nhưng cậu ta không biết phải mở miệng hỏi Giang Hằng thế nào.
Nhịn cả đường đi, sau khi tới Thính Tuyết Lâu, lúc Giang Hằng xuống xe, trợ lý đặc biệt Lâm không giấu nổi lòng hiếu kỳ hỏi, “Ông chủ, lúc này ai gửi tin cho anh thế?”
Giang Hằng liếc nhìn trợ lý đặc biệt Lâm, cười như không cười, “Muốn biết à?”
Trợ lý đặc biệt Lâm vô thức muốn gật đầu, nhưng sau khi nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Giang Hằng, cậu ta nhanh chóng lắc đầu.
“Không muốn biết ạ, không muốn biết ạ…”
Giang Hằng bước xuống xe, đi được vài bước rồi anh mới cất tiếng, “Là An An gửi ảnh cho tôi xem, nếu không tôi cũng không biết bản thân đã đính hôn cơ đấy.
”
Dứt lời, anh mặc kệ trợ lý đặc biệt Lâm ngây ra như phỗng, bước về phía trước.
Trợ lý đặc biệt Lâm không thể ngờ nổi người gửi tin cho Giang Hằng lại là Tùy An.
Sau một lúc lâu, trợ lý đặc biệt Lâm lấy điện thoại di động ra, vẻ mặt phức tạp nhắn tin cho bạn tốt.
Trợ lý đặc biệt Lâm: “Tôi cảm thấy… điều mà cậu nói… dường như… có lẽ sẽ thành thật đó…
Tin nhắn này đủ để thể hiện tâm trạng của trợ lý đặc biệt Lâm đang phức tạp thế nào.
Bạn tốt: ??? Cậu bị bệnh à, nửa đêm mà nhắn linh tinh gì thế?
Trợ lý đặc biệt Lâm: Cậu không hiểu đâu.
Bạn tốt: Bị ma nhập à?
Lâm đặc trợ:…… Cút.
Trợ lý đặc biệt Lâm cất điện thoại, nhìn bóng dáng Giang Hằng biến mất ở chỗ ngoặt, cậu ta cảm thấy rất vui cho anh.
Từ lúc cậu ta quen biết Giang Hằng, cậu ta đã cảm nhận được cảm giác tuổi già trên người Giang Hằng.
Tuy Giang Hằng còn trẻ, nhưng trái tim anh đã già rồi, đặc biệt là sau khi báo thù, cảm giác này càng trầm trọng hơn.
Làm một người bạn, trợ lý đặc biệt Lâm hy vọng Giang Hằng có một cuộc sống tốt, trong lòng cậu ta rất cảm kích Tùy An.
Cảm kích cô đã kéo Giang Hằng lại, không để Giang Hằng tiếp tục nản lòng nữa.
Nhưng trợ lý đặc biệt Lâm cũng biết, Giang Hằng vẫn chưa thông suốt.
Bởi vì hành vi ghê tởm của ba Giang, Giang Hằng rất bài xích mối quan hệ thân thiết với người khác, cho nên, Giang Hằng sắp bước sang tuổi ba mươi vẫn chỉ giống như một đứa trẻ.
Trợ lý đặc biệt Lâm thở dài, hy vọng Tùy An có thể giúp Giang Hằng mở lòng.
Rửa mặt xong, trợ lý đặc biệt Lâm nằm trên giường, đột nhiên nghĩ.
Nếu Giang Hằng chưa thông suốt thì cậu có thể giúp anh thông suốt mà!
Lòng mang ý nghĩ như vậy, trợ lý đặc biệt Lâm từ từ tiến vào mộng đẹp.
Lúc đến lầu hai, Giang Hằng dừng trước cửa phòng Tùy An một lát, thấy bên trong không có tiếng động gì, anh kéo kéo cà vạt, đi lên tầng 3.
Sau khi biết được tâm tư của Tùy An, Giang Hằng lập tức dọn lên lầu ba.
Nói thật, ở lầu ba không thoải mái như lầu hai.
Anh không biết là do bản thân đã quen ở lầu hai rồi hay vì yếu tố nào khác.
Nằm trên giường, Giang Hằng nhắm mắt lại, nghĩ về Tùy An.
Thông thường, trước khi anh ngủ, Tùy An sẽ mang cho anh một ly sữa bò nóng kèm câu chúc ngủ ngon.
Giang Hằng bị đau dạ dày, thời niên thiếu, anh bị người phụ nữ kia đối xử tàn nhẫn, bệnh mãi không hết, tuy mấy năm nay sống trong nhung lụa, nhưng vẫn chưa hết bệnh.
Anh thay mẹ báo thù, sau khi đưa người phụ nữ kia và người đàn ông phản bội bà vào tù, Giang Hằng bỗng cảm thấy cuộc đời chẳng có gì thú vị, nên cũng không có tầm tình để ý đến dạ dày của mình.
Sau khi Tùy An đến đây, biết anh bị đau dạ dày từ bảo mẫu và đầu bếp, cô biết anh thích uống cafe trước khi ngủ, vì vậy mỗi tối sẽ mang cho anh một ly sữa bò nóng.
Cô nhóc tuy còn nhỏ nhưng hiểu biết rất nhiều thứ.
Dưới sự kiên trì của Tùy An, Giang Hằng dần từ bỏ thói quen uống cafe trước khi ngủ.
Bác sĩ gia đình cảnh cáo Giang Hằng vô số lần, nhưng anh chả thèm để ý.
Vậy mà chỉ bằng vài giọt nước mắt của Tùy An đã thành công giúp anh thay đổi thói quen này.
Dù đi công tác, Giang Hằng cũng không uống cafe trước khi ngủ nữa.
Biết Tùy An không thích mùi thuốc lá và mùi rượu, nên từ sau khi về nước, gặp lại Tùy An, Giang Hằng lập tức cai.
Trong quán bar, có người hỏi Giang Hằng có phải trẻ con không, vì sao lại phải kiêng thuốc kiêng rượu.
Khi đó, Giang Hằng trả lời, anh có một đứa trẻ cần chăm sóc.
Trong mắt anh, Tùy An là một đứa trẻ.
Nhưng bây giờ, cô nhóc mà anh coi là đứa trẻ lại thích anh.
Càng nghĩ, Giang Hằng càng phiền não.
Anh không cảm thấy bản thân có điểm gì để người ta thích cả.
Tính cách càng không đủ tiêu chuẩn, Giang Hằng thật sự không hiểu rốt cuộc Tùy An thích gì ở mình.
Nếu là vẻ bề ngoài, thì anh cũng chỉ là dạng bình thường thôi.
Giang Hằng muốn hút thuốc.
Anh ngồi trên giường, cầm điếu thuốc đưa tới miệng, nhưng cuối cùng vẫn bỏ