Yến Nhi vừa định vung tay đánh đấm thì bị anh ôm ghì lấy.
- Nhưng anh không lên giường với cô ta.
- Thật chứ?
Bảo Cường gật đầu rồi kể lại cho cô toàn bộ những gì đã xảy ra.
Anh nhìn mặt cô cứ nhăn nhó liền giải thích thêm.
- Anh không nói vì em cứ nghĩ cô ta cao thượng rồi tốt với em lắm.
Bây giờ thì em đã thấy mục đích của cô ta chưa?
- Nhưng anh làm như vậy cũng không được, có nhiều cách khác mà.
- Anh chỉ là nương theo điều cô ta muốn mà phối hợp một chút thôi.
Cho em xem cái này, đây mới là nguyên nhân chính cho việc anh ra tay với cô ta.
Anh mở điện thoại lên đưa cho cô xem những mẫu video ngắn được cắt từ văn phòng của cô.
Toàn bộ các video là một cảnh tượng duy nhất, Diễm Quỳnh thả thứ gì đó vào nước uống của cô.
Yến Nhi có thói quen mang theo bình nước trà ấm đến văn phòng và cô ta đã thả vào bình nước mà cô không hề hay biết.
- Chuyện này là sao anh?
- Anh đã hỏi bác sĩ Tuấn Anh về nguyên nhân em có khối u để biết đường tránh thì ông nói nguyên nhân chủ yếu do uống thuốc tránh thai quá nhiều.
Mà anh và em thì không sử dụng biện pháp ấy nên mới tìm hiểu thì phát hiện ra cô ta thả vào đồ uống của em thuốc tránh thai.
Anh chắc chắn ý của cô ta là không muốn em có con.
Em có từng nói với cô ta mình sẽ sinh con không?
Yến Nhi gật đầu, trong đôi mắt vẫn ngập tràn sự kích động.
Cô không nghĩ rằng cô ta lại xấu xa đến mức ấy.
- Hồi em mới về công ty anh ấy, nó hỏi em sao không nhận phim mới thì em có nói dừng lại để sinh em bé.
Anh cốc vào đầu cô một cái thật là đau.
- Chuyện gì em cũng nói với cô ta vậy chứ? Nếu em dễ có thai mà chúng ta có từ lúc ở Hàn thì với lượng thuốc tránh thai cô ta cho em uống thì đứa bé cũng không giữ được rồi.
- Thì sao mà em biết cô ta lại làm như vậy chứ?
Anh thả lỏng vòng tay ôm vợ, cọ cằm trên vai cô áp má sát má vợ xót ruột.
- Thật ra chuyện anh làm với cô ta vẫn chưa khiến anh hả giận đâu nên em phải phối hợp với anh một chút đi.
Chưa thể lật mặt cô ta lúc này được nên trong thời gian này em nghỉ ngơi không đi làm nữa, sang tháng em khám lại sức khỏe rồi anh liên hệ bệnh viện.
- Nếu nó biết đứa trẻ là con Kiến Văn thì sẽ thế nào?
- Chưa chắc đã là của Kiến Văn, cô ta còn qua lại với một bác sĩ thẩm mĩ nữa.
- Sao anh biết?
- Muốn ra trận thì phải tìm hiểu địch chứ? Vậy nên em cứ nhẩn nha mà nhìn cô ta bày trò đi, chắc chắn sẽ chưa dừng lại khi chưa đạt được mục đích cuối cùng.
- Mục đích cuối cùng?
- Là khiến em nhường chồng cho cô ta đấy.
- Còn lâu em mới nhường nhé! Dù anh có lên giường với cô ta thật thì em cũng không cho cô ta cơ hội ấy đâu.
Bảo Cường dựa hẳn người vào vợ, miệng gặm trên cổ cô vài miếng.
- Từ bây giờ chọn bạn mà chơi, đừng có tin người một cách quá đáng như vậy.
Chuyện gì cần tâm sự thì tâm sự với anh nhé!
- Tại anh ấy, nếu anh không hoàn mĩ thế thì người ta có tranh giành với em không chứ?
- Nhi này, còn việc ba em ấy.
Anh điều tra rồi, dạo này ông ấy lên chùa ở đấy.
Em cho ông ấy cơ hội để mẹ ở thiên đường cũng