Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát Đâu

157: Cả Thể Xác Lẫn Tinh Thần Đều Mệt Mỏi


trước sau


Tống Hân Nghiên hờ hững đánh mắt về, giương giọng nói: “Tôi không biết tại sao mọi người lại bị dị ứng, nhưng son môi của công ty chúng tôi, mỗi một loại, mỗi một kiểu đều có báo cáo kiểm tra đo lường hợp tiêu chuẩn của cục kiểm tra chất lượng quốc gia.

Những báo cáo này sẽ nhanh chóng được công bố đến trên website chính thức của công ty.

Nếu mọi người có bất cứ nghi vấn gì, hoan nghênh mọi người tìm đọc, cũng có thể gọi điện thoại cho giám đốc để tiến hành lần kiểm tra đo lường thứ hai.”
“Cô có ý gì đây?” Có người lập tức chất vấn: “Là muốn trốn tránh trách nhiệm sao?”
Tống Hân Nghiên nhìn người vừa kích động chất vấn kia, không chút yếu thế: “Nếu vấn đề đúng là ở chất lượng của chúng tôi, tất nhiên tôi sẽ không thoái thác, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.

Nhưng cô à, cô có chắc chắn son môi của công ty chúng tôi có vấn đề không?”
Sắc mặt người kia hết xanh lại đỏ, tức giận không chịu nổi.
Lập tức lấy hóa đơn mua hàng với son môi ra: “Không phải đồ của các cô có vấn đề thì chẳng lẽ vết thương trên mặt tôi có vấn đề chắc? Mọi người nhìn xem, hồi sáng tôi vừa mới mua son môi này ở cửa hàng chỗ trung tâm thành phố, đây là hóa đơn bọn họ đưa, còn có con dấu của bọn họ đây này.”
Cô ta ném mấy thứ này đến trước mặt Tống Hân Nghiên, tức tối chất vấn: “Cô nói cho tôi biết xem mấy thứ này có phải của công ty các người hay không!”
Mặt Tống Hân Nghiên không chút cảm xúc, bật cười nói: “Nếu đã dám cầm tới trước mặt tôi thì chắc chắn đó là thật rồi!”
Cô nhặt son môi lên, thờ ơ đánh giá, nói: “Cầm tiền của kim chủ rồi, tất nhiên không thể mua đồ giả tới cho đủ số được.”
Chỉ một câu lập tức làm ngàn người dậy sóng.
“Bà mẹ nhà cô, có còn có lương tâm không thế? Loại lời thế này mà cũng nói được!”
“Cô ta muốn phủi bỏ trách nhiệm đây mà! Mọi người, vạch trần cô ta đi!”
“…”

Đủ mọi loại lời nói phẫn nộ chói tai vang lên.
Người đang cầm điện thoại phát livestream càng hận không thể dí thẳng ống kính vào mặt Tống Hân Nghiên.
Tống Hân Nghiên mở thỏi son kia ra, vặn son bên trong rồi dùng lòng bàn tay che lại cho mọi người xem: “Đây là thỏi son cô gái vừa tức giận kia đã mua.

Mọi người có thể nhìn thấy, trên mặt của cô ấy, đặc biệt là môi, dị ứng có thể nói là khá nghiêm trọng.

Nhưng thực tế thì sao? Thỏi son hoàn toàn mới, đừng nói đến dấu vết đã từng dùng, ngay cả chiếc khóa nhỏ chống giả mạo mà chúng tôi làm ở chỗ niêm phong còn chưa được mở ra.

Tôi muốn hỏi cô gái này, cô mua son về còn chưa thèm bóc hết ra, vậy vết thương trên mặt cô thành như vậy, chẳng lẽ lúc ở cửa hàng của chúng tôi cô đã lỡ tay lấy thêm một thỏi nữa à?”
“Phì…”
Tuy bầu không khí đang căng thẳng cực độ nhưng vẫn có người không nhịn mà phì cười thành tiếng.
Người hóng drama không chê chuyện lớn ồn ào: “Cái bà xấu xí kia, chẳng lẽ bà còn mua thêm thỏi thứ hai nhưng không lấy ra à? Mau mang ra cho chúng tôi nhìn thử xem nào.”
Người phụ nữ bị chất vấn như vậy, mặt lập tức đỏ lựng lên, không đáp được lời nào.
Son môi đã tới tay Tống Hân Nghiên, người phụ nữ kia vô thức muốn giấu hóa đơn đi.
Nhưng mà còn chưa kịp hành động thì hóa đơn đã bị một bảo vệ bên cạnh đoạt lấy.
Bảo vệ liếc mắt: “Trên hóa đơn ghi chỉ mua một cái, không có cái thứ hai.”
Anh ta truyền hóa đơn ra ngoài.
Chuyền tay nhau một vòng cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề.

Tống Hân Nghiên không có tâm trạng đâu mà diễn trò mèo với những người này, quay qua đối diện với màn hình livestream của bọn họ.
Cô bình tĩnh nói: “Mọi việc thế nào, chắc mọi người đều đã hiểu rõ cả rồi.

Đối với những người hãm hại chúng tôi, tôi không muốn nhiều lời, cũng không muốn giải thích gì nữa.

Không cần biết mục đích của các người là gì, dù là ăn vạ hay muốn cùng nhau hãm hại muốn đạp đổ thương hiệu của tôi, Tống Hân Nghiên tôi cũng theo đến cùng.

Còn các người…”
Cô nhìn một đám “người bị hại” sắc mặt bầm tím lở loét ở xung quanh: “Có chứng cứ chứng minh son môi của tôi làm hại các người thành như vậy thì cứ việc tới tìm tôi.

Còn nếu không có chứng cứ, chỉ bằng một thỏi son hay một tờ hóa đơn trong tiệm của chúng tôi mà muốn tôi phải xin lỗi hoặc bồi thường thì tôi khuyên các người nhanh chóng dẹp cái tâm tư này đi.

Chẳng những tôi không bồi thường một xu nào cho các người mà còn sẽ đi theo trình tự pháp luật, tố cáo các người tội bôi nhọ ăn vạ nhãn hiệu của tôi, làm tổn hại hình tượng thương hiệu của tôi.

Chuyện này, tôi tuyệt đối không nương tay!”
Cô hùng hồn ném trả lại thỏi son kia cho người phụ nữ dẫn đầu gây sự, xoay người bước vào công ty.
Khung cảnh hỗn loạn nháo nhào.

Lời bàn tán cũng phân hóa thành hai cực.
Có người cảm thấy có người cùng ngành ghen tỵ với sự thành công của Tống Hân Nghiên nên cố ý gây chuyện.
Cũng có người nói là Tống Hân Nghiên đang cố ý làm ra vẻ, cố ý hù người.
Tống Hân Nghiên trở lại văn phòng, Tô Diễm An cùng với giám đốc bộ phận PR cùng

nhau bước vào theo.
“Tổng giám đốc Tống, vừa nãy cô khí phách đáp lại đã có hiệu quả rồi, bình luận trên mạng cũng đã phân hoá thành hai cực.”
“Vừa rồi có người qua đường livestream đã đẩy chúng ta lên hot search, chuyện này đã bắt đầu xoay chuyển, càng ngày càng có nhiều người ủng hộ chúng ta.”
“Mọi người đều không phải đồ ngốc!” Khương Thu Mộc vui vẻ nói: “Xem ra chúng ta còn phải cảm ơn người sau lưng bày ra kế hoạch này đấy, ít nhiều thì kẻ đó cũng làm chúng ta nhờ họa được phúc, còn tuyên truyền miễn phí cho sản phẩm mới nữa.”
Mặt Tống Hân Nghiên không chút cảm xúc ngồi sau bàn làm việc, cả người đều lộ ra vẻ mệt mỏi.
Tiếng nói vui mừng của ba người trong văn phòng bỗng im bặt.
Khương Thu Mộc xua tay đuổi Tô Diễm An với giám đốc bộ phận PR ra ngoài: “Chuyện sau này, hai người nhớ chú ý động tĩnh, có gì bất thường thì nhanh chóng tới báo.

Để cho tổng giám đốc Tống của hai người nghỉ ngơi chút đi.”
Cô ấy rót một ly nước ấm đặt xuống trước mặt Tống Hân Nghiên: “Thả lỏng đi, bây giờ tất cả mọi chuyện đều đã chuyển biến tốt đẹp rồi.”
Tống Hân Nghiên đỡ trán, vùi đầu không nói gì.
Khương Thu Mộc hốt hoảng, đang chuẩn bị khuyên thì đột nhiên nhìn thấy có cái gì đó chợt lóe lên đập vào cái ly.
Cô ấy sửng sốt, rồi sau đó trong lòng càng hoảng hơn, vội vã đưa khăn giấy qua: “Được rồi được rồi, sao đột nhiên lại khóc thế.

Tình huống lúc trưa nguy cấp như vậy mà cậu cũng không khóc… Cậu… không phải bây giờ cậu mới phản ứng được là cậu đang mang thai con của Tưởng Tử Hàn nên mới thương cảm đấy chứ?”
Cô ấy bỗng thấy không biết nói gì: “Cung phản xạ của cậu cũng dài quá đấy… Thôi đừng khóc, một người bình thường luôn kiên cường như vậy… Cậu khóc một cái làm tớ cũng khó chịu theo luôn này, sắp khóc rồi đây.”
Tống Hân Nghiên nhận lấy khăn giấy, hít mũi lau nước mắt: “Tớ không muốn khóc, nhưng vừa nãy không biết bị làm sao mà đột nhiên mũi cay cay, sau đấy…”
Cô chua xót cười: “Đầu Gỗ, tớ mệt quá.


Chưa bao giờ tớ mệt như thế này.

Những năm gần đây tớ liều mạng học tập, liều mạng làm việc, chịu đựng vô số ngày đêm, nhưng những thứ đó chỉ khiến cơ thể mệt mỏi thôi.

Ngủ một giấc là lại tràn đầy tinh thần, chưa bao giờ có loại cảm giác từ thể xác đến trái tim đều mệt đến hoảng loạn như vậy, cảm giác không vực lên nổi.”
Khương Thu Mộc nghe thấy thế, tâm trạng cũng áp lực, nặng nề theo.
Tống Hân Nghiên dựa vào lưng ghế, đầu tựa ra sau, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, cũng có thể là đang nhìn một nơi nào đó giữa không trung.
“Rốt cuộc tớ đã phạm phải bao nhiêu tội ác tày trời? Giết người hay là phóng hỏa? Tại sao lại có nhiều người nhất quyết phải nhắm vào tớ bằng được, không chịu buông tha cho tớ như thế? Tớ chỉ muốn yên lặng làm sản phẩm thôi, tại sao lại khó như vậy chứ?”
Khương Thu Mộc đau lòng không thôi.
Tống Hân Nghiên là người thuộc phái hành động, rất nhiều lúc so với nói ra thì cô càng muốn dùng hành động thực tế để chứng minh.
Có thể nói hết ra giống hôm nay như vậy, cô đã tuyệt vọng thế nào chứ?
Khương Thu Mộc đi đến bên cô, ôm cô an ủi: “Không sao đâu, đều sẽ qua cả thôi.”
“Không qua được.”
Tống Hân Nghiên vẫn mê man nhìn lên giữa không trung: “Bây giờ tớ chỉ có hai con đường có thể đi thôi, một là làm cho bản thân càng mạnh mẽ hơn, hai là từ bỏ.”
Làm bản thân càng mạnh mẽ hơn cũng có nghĩa là sẽ càng mệt, càng mỏi hơn.
Có lẽ cô đã không còn nhiều tinh lực, tâm lực với nghị lực để kiên trì tiếp nữa rồi.
Cần phải từ bỏ thôi…
Khương Thu Mộc lập tức nói mà không cần mảy may suy nghĩ: “Lúc cậu nói ra những lời này, thật ra là đã đưa ra lựa chọn rồi đúng không? Hoàn toàn không hề tồn tại cái gì mà hai con đường có thể đi, trong lòng cậu chắc chắn đã lựa chọn càng phải mạnh mẽ hơn.”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện