"Sao anh đi đâu lâu thế, em đợi mãi." Dương kéo tay anh lại ngồi xuống sát bên cậu.
"Anh xuống uống ly ca phê thôi." Nam né tránh ánh mắt của Dương vì sợ Dương biết anh nói dối
"Sao mặt anh buồn thế, mắt đỏ thế kia, anh lo cho em à?"
Nam gật đầu. Dương giơ bắp tay lên nắn nắn chuột cho Nam xem. "Anh nhìn nè, em khỏe rồi hết đau rồi đấy, nói cho mà biết."
Nhìn em vui vẻ hạnh phúc biết bao. Niềm vui đó là từ con chúng ta sao? Nếu anh nói tin động trời này cho em biết chắc em sẽ sống không nổi mất. Anh phải làm gì đây, em trả lời giúp anh được không? Nam đã không kịp ngăn nước mắt của anh rơi.
" Anh sao lai khóc, sao thế. Anh à. ." Dương thấy lo lắng khi người đàn ông cậu yêu một thời lạnh lùng ấy. Lại dể rơi nước mắt đến thế. Cậu đưa tay lau hết những giọt nước mắt trên khóe mi của anh. Nam ôm cổ Dương kéo áp sát vào người, ôm chặt lắm." Anh yêu em, anh yêu con... ".
" Mà anh có chuyện gì giấu em phải không? Nói đi nào" Dương nắm hai bả vai Nam lay lay.
"Anh chỉ nhớ tới chuyện em bị người đánh nên buồn thôi." Nói tới đây Nam sực nhớ ra chuyện quan trọng . Anh lấy điện thoại gọi cho thư ký Song.
"Tôi nghe đây tổng giám đốc"
"Cậu giải quyết anh ta sao rồi, đúng ý tôi không?" giọng nói đanh thép lạnh lùng.
"Tôi đã làm đúng theo kế hoạch của chut tịch. Giả vờ thả anh ta ra ngoài rồi thuê giang hồ đánh anh ta tàn phế. Cậu yên tâm chuyện này không liên quan gì tới chúng ta."
"Cậu nói kế hoạch của ba vợ tôi sao?"
"Dạ phải, tôi đã báo cho chủ tịch biết ngay khi tổng giám đốc gọi tôi. Ông ấy rất tức giận, sai tôi làm theo kế hoạch." "Cảm ơn ba" Nam cúp máy, bước tới gần Dương, nhẹ nhàng đưa tay xoa bụng Dương
"Em đói chưa? Anh đút cháo em ăn nha, nãy ba mẹ đưa cháo lên đây cho em rồi."
"Dạ"
Để anh giặt khăn, em lau mặt sạch sẽ rồi ăn.
Em tự lau được rồi.
"Đây anh đút em ăn, há miệng nào.. À.."Nam xoa đầu" Ngoan đấy, em phải ăn hết cháo..
Dương nũng nịu "Nhưng em no rồi, em không ăn nữa đâu." Đầu lắc lắc
"Em ăn cho con chứ cho ai, người gầy quá rồi, ngoan ăn hết đi. Anh thưởng cho cây kẹo mút.. Haha"
"Em đâu phải trẻ con mà dể bị dụ thế.". Dương đáp
Nam cốc trán Dương 1 cái rõ đau "Không trẻ con chứ là gì, người lớn lắm à. Đồ trẻ con... Đồ trẻ con.. Ha ha ha"
"Anh.. Dám chọc em.. Anh.." Chụt.. Chụt. Bị chồng tấn công bằng nụ hôn ngọt ngào.. Cười khoái chí lắm.
"Giờ em dám nói là không thích đi" Nam chọc ghẹo Dương
"Em nào dám, anh hay rồi đấy"
"Em ăn cam đi bổ sung vitamin C." Nam cắt cam cho Dương ăn
"Em ăn đi rồi nghỉ ngơi. Anh ra nghe điên thoại" Tùng gọi điện cho Nam.
"Dương nằm phòng nào, tao mới biết." Tùng và Han lo lắng quá. Xin bác sỉ cho qua thăm Dương. Nhưng Han mới sinh vết khâu chưa lành, còn yếu. Nên Tùng đi một mình,ông bà nọi ngoại ở lại chăm hai mẹ con.
Khu B khoa ngoại bệnh viện quốc tế.
10 phút sau,
Nam xuống sảnh đón Tùng.
Thấy Tùng đang đi vào Nam đưa