Vẫn không thể chăm sóc cho em
......
Tại Bệnh viện Số 1 Bắc Thành, ngoài những cảnh sát tuần tra đã trở lại địa bàn tuần tra có thẩm quyền, người thân của những nạn nhân trong thảm hoạ giẫm đạp cũng lũ lượt chạy đến bệnh viện.
Một bên là những người nhà nóng ruột chờ đến lượt điều trị và phẫu thuật, một bên là những người nhà vạn phần đau buồn không thể kiềm chế được cảm xúc, khi hai loại người nhà này gặp nhau, phòng cấp cứu lúc nửa đêm trở nên vô cùng hỗn loạn.
Thế "bức tường người" của cảnh sát mới xuất hiện trong Công viên Trung tâm cách đây không lâu, giờ đây lại xuất hiện tại phòng cấp cứu.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
Ly Hôn Có Vẻ Khó
2.
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
3.
Cấm Hôn Môi
4.
Trùng Sinh Chi Vương Tử Bảo Bối Đế Vương
=====================================
Nhiều lần khuyên nhủ, nhiều lần thuyết phục đều vô ích, vài người thân nạn nhân và các cảnh sát giữ gìn trật tự tại hiện trường đã nổ ra xung đột về thể xác.
Có người dẫn đầu, nên nhiều người thân nạn nhân cũng động tay xô đẩy.
Các cảnh sát tại hiện trường chỉ có thể lại tạo thành tư thế "bức tường người", dùng tay làm khiên, lấy thân làm lá chắn, chặn lại nhóm người đang mất kiểm soát cảm xúc.
Có quá nhiều nắm đấm vung tới trước mặt, ngay cả Ôn Dương đang đứng ở hàng hai làm tường người cũng khó tránh bị tác động đến.
Mặt Ôn Dương đã bị thương.
Cũng không biết đó là tay của người nhà nạn nhân nào, đã đấm rồi nhưng chê chưa đủ, phải rạch vài đường trên mặt cảnh sát mới thoả mãn.
Ôn Dương theo bản năng dùng cánh tay chặn đòn "tấn công" tiếp theo, nếu không, có lẽ vết thương trên mặt nàng không chỉ dừng lại ở hai vết rạch.
Mãi cho đến khi tràng thuyết phục phát ra từ loa phóng thanh mới có thể làm cảm xúc của các người nhà nạn nhân ổn định lại...
Ôn Dương dùng mu bàn tay quẹt lên vết thương trên mặt:
"Shhh..."
Tuy chỉ là hai vết rạch nhỏ dài 1 cm, nhưng cũng chảy máu.
Huống chi Ôn Dương còn bị một bàn tay nào đó vung ra tát một cái nhân lúc hỗn loạn.
Không chỉ hai bên má bị thương, trên má phải của nàng còn có vết in đỏ.
"Đại ca, chị không sao chứ?"
Trương Lộ Chi trong lúc chen lấn xô đẩy cũng đã gánh lên người không ít nắm đấm cùng cú tát, nhưng không thể đáng sợ bằng tình trạng bi thảm trên mặt Ôn Dương.
Thấy mặt Ôn Dương bị thương, Trương Lộ Chi không nén được cơn giận.
Chúng ta có thể hiểu cảm giác của những người nhà của nạn nhân, nhưng ai sẽ hiểu và thông cảm cho chúng ta???
Cảnh sát chúng tôi đã chọc tức đến ai???
Ôn Dương vừa nhìn sang đã thấy tâm trạng Trương Lộ Chi không đúng, lập tức túm lấy cậu đang muốn đi đối đầu với đám người:
"Trương Lộ Chi, cậu làm gì vậy! Công việc là công việc, cậu hiểu không!"
"Em không hiểu! Chúng ta cũng đâu muốn chuyện này xảy ra, tại sao họ lại trút giận lên chúng ta? Họ phải...!họ phải..."
Ôn Dương trừng mắt với Trương Lộ Chi:
"Họ phải cái gì? Tìm ra người chen lấn rồi tính sổ với họ? Hay phải tìm và tính sổ với người đã xây cầu đi bộ?"
Nàng kéo Trương Lộ Chi đến một góc xa hơn:
"Đây là ngày đầu tiên cậu làm cảnh sát sao? Cậu ở đây là để duy trì an ninh trật tự! Cậu chạy đến đây châm dầu vào lửa, gây ra một trận ẩu đả khác mới có thể khiến cậu cảm thấy tốt hơn đúng không?"
Hai người nhìn nhau, rồi im lặng một lúc lâu...
Trong phòng cấp cứu lúc này toàn là những người nhà nạn nhân chìm trong cơn phẫn nộ, vô vọng gào khóc và gục xuống nền đất...
"Trương Lộ Chi...!nhiều khi, các người nhà nạn nhân không cố ý nhắm vào bất kỳ ai...!chỉ là, bọn họ không thể ngay lập tức...!chấp nhận cái chết của người nhà họ..."
Nàng phủi nhẹ vết bụi dính trên ống quần:
"Là vậy đấy, ban nãy cậu cũng phòng vệ chính đáng không ít."
Trương Lộ Chi hậm hực xoa sau đầu, không ngờ mấy cú đấm nhân lúc hỗn loạn vừa rồi của cậu lại lọt vào tầm mắt Ôn Dương.
Cậu hoàn toàn tưởng rằng sẽ không ai phát hiện ra hành động tự vệ đục nước béo cò của mình.
"Đại ca, vết thương trên mặt chị...!chị nên đi xử lý đi...!nhìn sợ lắm."
"Làm việc trước đã, còn chưa tan ca."
......
Sau đó, các lãnh đạo Văn phòng Thành phố đã vội vã đến hiện trường, dần dần động viên được các người nhà nạn nhân và tách họ ra để tư vấn tâm lý.
Đội cảnh sát tuần tra phải tiếp tục ở lại hỗ trợ.
Khoảng hơn 3 giờ sáng, phòng cấp cứu dần ổn định lại, Trương Lộ Chi đang ngáp dài chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc tại cửa phòng cấp cứu.
Cậu huých cánh tay Ôn Dương:
"Đại ca, kia là sư phụ Vương đúng không? Đang nửa đêm, sao chú ấy lại tới đây?"
"Sư phụ Vương?"
Đang mệt mỏi và buồn ngủ, Ôn Dương nhất thời chưa kịp nhận ra là sư phụ Vương nào.
Hướng theo tầm mắt của Trương Lộ Chi, nàng nhìn kỹ hơn...
Đây không phải là sư phụ Vương vừa về hưu mấy ngày trước sao?
Ôn Dương và Trương Lộ Chi xốc lại tinh thần, tiến lên trước chào đón đồng nghiệp cũ:
"Sư phụ Vương, đã muộn như vậy, sao chú lại đến bệnh viện? Chú ốm à?"
Hai người không thấy ai đi theo sư phụ Vương, chỉ nghĩ có phải chú ấy đột nhiên cảm thấy không khỏe nên đến bệnh viện cấp cứu hay không.
Nhìn thấy các đồng nghiệp cũ mới vài ngày trước còn làm chung đội, đôi mắt sư phụ Vương lập tức đỏ lên, nước mắt rơi xuống lã chã.
Ông nắm chặt lấy bàn tay đang đưa ra của Trương Lộ Chi, ghì thật chặt...
Ôn Dương bất giác run lên, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.
Hay là...
"Con chú...!con gái chú..."
Cựu cảnh sát tuần tra vừa nghỉ hưu trong danh dự vài ngày trước đột nhiên bật khóc trong phòng cấp cứu.
Trong nháy mắt, cơ thể ông mất đi sức lực, kéo Trương Lộ Chi cũng ngồi xuống đất.
Cách đây nửa tiếng, người cha này đang chờ con gái đi đón giao thừa về thì nhận được cuộc gọi từ người lạ.
Ở đầu bên kia điện thoại, y tá tiếc nuối thông báo cho ông, con gái ông đã chết sau nỗ lực cấp cứu bất thành...
Đã chết?
Sao có thể thế được?
4-5 tiếng trước, con gái còn hớn hở nói với ông rằng muốn "đi đón giao thừa với bạn bè", vậy mà vài tiếng sau đã có người báo tin con gái chết?
Người cha hoàn toàn không thể tin được, thậm chí còn quên cả vợ đang ở bên cạnh mình.
Ông một mình bắt chuyến taxi lao đến bệnh viện.
Ông không tin!
Chỉ là không tin nổi!
Trăm nghe không bằng một thấy, ông phải vạch trần sự dối trá xấu xí này!
Nhưng khi đến tòa nhà cấp cứu của bệnh viện, khi thấy rất nhiều xe cảnh sát tuần tra quen thuộc đang đậu trong sân, khi thấy Trương Lộ Chi và Ôn Dương, khi thấy những đồng nghiệp cũ khác từ đội tuần tra...
Tài xế taxi nói, có người chết trong thảm hoạ giẫm đạp trong Công viên Trung tâm.
Mà con gái ông cũng đến Công viên Trung tâm đón giao thừa...
Một tay sư phụ Vương bám lên cổ tay Ôn Dương, được Ôn Dương đỡ ngồi dậy, nước mắt giàn giụa.
"Họ nói...!bệnh viện...!nói...!Đình Đình không...!không...!không..."
Một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, lập gia đình muộn, có con muộn, và cũng chỉ có một đứa con.
Một người cha chỉ có một con, làm sao có thể nói ra chữ ấy?
Nếu không nói ra, có phải cái tin đó sẽ không thành sự thật nữa?
Nếu không nói ra, liệu có còn hy vọng không?
Nếu không nói ra...
Một người cha có thể báo tin về cái chết của con mình thế nào đây?
Đôi mắt của Ôn Dương lập tức đỏ lên, nàng hét lên với Trương Lộ Chi: "Trương Lộ Chi! Gọi người lại đây!"
Trương Lộ Chi không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra với sư phụ Vương.
Nhưng hàng nước mắt đột ngột của sư phụ Vương và đôi mắt đỏ hoe của Ôn Dương khiến cậu chợt nhận ra điều gì đó.
Cậu loạng choạng đứng dậy, suýt nữa ngã nhoài ra đất.
Trương Lộ Chi chạy vội đến phòng cấp cứu, chạy đến bên đồng nghiệp đang ghi tình hình thương vong, giật giật tay áo họ...
"Đưa tôi danh sách thương vong! Cho tôi xem danh sách thương vong!"
Chỉ khi nhận được danh sách thương vong mới nhất, cơ thể run lên vì nóng vội của cậu mới