Em Là Cả Nhân Gian Của Anh

Bỏ lỡ (4)


trước sau

Đêm đó, Cảnh Hảo Hảo nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ với đống tâm sự chồng chất, trăn qua trở lại thế nào cũng không ngủ được. Thi thoảng liếc nhìn đồng hồ, mãi đến mười hai giờ rưỡi cô mới nghe thấy tiếng xe ngoài cửa sổ.

Lương Thần đã trở về.

Từ lúc trưa bị Lương Thần ra lệnh đưa về biệt thự, cô luôn thấp thỏm bất an, trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến Thẩm Lương Niên, không biết liệu Lương Thần có tha cho anh hay không.

Cô sợ liên lụy đến Thẩm Lương Niên nên mãi vẫn không dám nói cho anh biết chuyện Lương Thần theo dõi mình, kết quả… điều cô càng không ngờ đến lại càng trở thành sự thật… Cô vẫn hại anh, hơn nữa còn khiến cho sự nghiệp đang lên của anh rơi xuống đáy vực trong phút chốc…

Ngay từ đầu, rõ ràng Lương Thần đã cảnh cáo cô không phải là đối thủ của anh ta, anh ta có cả trăm nghìn cách có thể hại chết Thẩm Lương Niên, sao cô lại không tin cơ chứ!

Đều tại cô cả, tại cô lấy trứng chọi đá, không biết tự lượng sức mình. Nếu cô sớm biết "thức thời" chia tay anh và đi theo Lương Thần thì đâu có chuyện như bây giờ?

Nếu là trước đây, Cảnh Hảo Hảo chỉ mong sao Lương Thần đừng về biệt thự nhưng hôm nay cô lại đếm từng phút giây mong anh trở về.

Nghe thấy tiếng xe, cô lập tức xuống giường, vội vàng chạy ra khỏi phòng ngủ.

Vừa ra khỏi thang máy, đúng lúc nhìn
thấy dì Lâm đang khom người lấy dép lê trong tủ giày ở cửa chính ra cho Lương Thần, cô bước tới khẽ nói: "Để cháu lấy cho ạ!"

Dì Lâm quay đầu thoáng nhìn cô rồi tránh sang một bên.

Cảnh Hảo Hảo vừa đặt đôi dép xuống sàn thì cửa đã mở ra, cơn gió mát lập tức ùa vào nhà. Cô ngẩng đầu lên thì thấy Lương Thần vừa tháo cà vạt vừa đi vào. Khi thấy người đứng trước cửa là cô, anh bỗng khựng lại, thoáng ngây người, dường như rất bất ngờ vì người đợi anh về để phục vụ là Cảnh Hảo Hảo. Ngay sau đó, anh dời ánh mắt khỏi gương mặt cô, thong thả đi tới, ánh đèn huỳnh quang nơi cửa chính chiếu lên mặt càng khiến anh thêm phần trẻ trung, tuấn tú.

Lương Thần đứng trước mặt Cảnh Hảo Hảo, đợi cô thay giày cho mình xong, không nói lời nào vòng qua người cô đi thẳng vào thang máy. Cô vội vàng đi theo bấm thang máy giúp anh.

Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ chủ động làm những việc này cho anh, bình thường khi thấy anh về nhà cô chỉ một lòng cố gắng tránh mặt.

Trong lòng anh thừa biết, cô nhiệt tình như vậy chẳng qua là vì Thẩm Lương Niên.

Cửa thang máy mở ra, anh dừng lại giây lát rồi bước vào thang máy không nói tiếng nào.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện