Em Thả Thính Anh Đi

Chương 19


trước sau

Edit: Qing Yun

"Đinh Cửu Cửu."

"....Có phải tôi yêu em hay không?"

Thanh âm sạch sẽ của chàng trai vang lên bốn phía trong không gian an tĩnh, càng giống như tiếng vọng nơi xa.

Sau khi tiếng nói rơi xuống, tất cả mọi người đều ngẩn ra, không tự chủ được mà ngừng thở, hai mặt nhìn nhau.

Ở giây phút những ánh mắt tụ hội lại trên người, Đinh Cửu Cửu cuối c cũng hồi thần lại.

Cô có chút khó hiểu nhìn qua.

--

Đinh Cửu Cửu vốn tưởng rằng mình sẽ nhìn đến dáng vẻ hài hước chây lười của người nọ, tuy nhiên khi va phải con ngươi đen như mực kia, cô lại ngây ngẩn cả người.

Người nọ cứ cong môi như cười như không nhìn cô, biểu cảm lại mang theo chút lưu manh không kiềm chế được.

...Có lẽ là gặp quỷ.

"Cửu Cửu---"

Kiều Loan ngồi bên cạnh thấp giọng gọi, sau đó duỗi tay chọc nhẹ cô.

Lư Bình Hạo đứng giữa sân sực tỉnh, mở miệng nói.

"Đinh Cửu Cửu, em... phán đoán đi."

Lúc này Đinh Cửu Cửu mới hoàn hồn, khi nhận được ánh mắt đầy ý vị của Lưu Bình Hạo nhìn lại đây, cô đứng lên, nhẹ hít vào một hơi.

"Giả."

Thanh âm của cô bình tĩnh thản nhiên, thậm chí không nghe ra chút do dự.

"........."

Cả sân chìm vào yên tĩnh.

Giây lát sau, giọng nói khàn khàn mang theo ý cười vang lên.

"Ừ... Là giả."

Sau câu nói này, không khí tĩnh mịch trong sân như được mở phong ấn, mọi người thở phào nhẹ nhõm một hơi, lấy tổ bốn làm trung tâm, thanh âm hài hước truyền ra bốn phía.

"Ha, làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng rằng bọn họ thực sự có cái gì, thì ra là Tiểu Hàn tổng đùa giỡn người ta?"

"Với tính nết kia của Tiểu Hàn tổng, có thể làm ra chuyện này dường như cũng không kỳ quái."

"Nói cũng đúng."

"Tuy nhiên trong ấn tượng của tôi, chỉ sợ đây là lần đầu tiên cậu ấy bị con gái làm xấu mặt công khai thế này đâu nhỉ?"

"Đương nhiên là lần đầu tiên, những cô gái trước kia không phải đều rất vội vàng sao, ha ha... Cô gái này thật khó lường, đến Tiểu Hàn tổng cũng không cho mặt mũi."

"Hắc hắc, thật đúng là..."

Giữa đám ồn ào này, chỉ riêng Tống Soái ngồi bên cạnh Hàn Thời là không lên tiếng hát đệm.

Làm người duy nhất biết chuyện, cả đêm nay tâm trạng của anh đã thay đổi không biết bao nhiêu lần, rốt cuộc đã đạt đến trình độ không thể chịu nổi mà trở về nguyên trạng, đạt tới loại phật hệ chết lặng "thích làm gì thì cứ làm đi."

Chẳng qua khi thấy Hàn Thời không nói lời nào sau chuyện này, Tống Soái vẫn không nhịn được cúi người qua--

"Tiểu Hàn tổng, cậu đừng quá để ý, ai bảo cậu để lại cho người ta cái ấn tượng đầu tiên chẳng ra gì như thế chứ, còn cái thứ hai, thứ ba, thứ tư nữa."

Nghe vậy, nam sinh nâng mắt: "...Để ý? Để ý cái gì?"

Lần này đến phiên Tống Soái ngu người: "Còn có thể là cái gì, là câu trả lời của cô ấy đó."

Hàn Thời cười khẽ, "Cô ấy có thể nói cái gì còn cần cô ấy nói tôi mới biết sao."

Tống Soái: "....???"

"Đáp án của cô ấy, trước khi hỏi tôi đã đoán được." Hàn Thời khẽ cười, ánh mắt lạc đến nơi cô gái đang ngồi.

Tống Soái: "Không phải... Vậy sao vừa nãy cậu vẫn luôn áp suất thấp không nói lời nào--- tôi còn tưởng rằng cậu khó chịu vì câu nói kia!"

"......"

Bị lời này nhắc nhở, ý cười nơi đáy mắt Hàn Thời bỗng dưng trầm xuống.

"Tôi chỉ đã suy nghĩ, Lâm Yến Thanh là ai."

Tống Soái: "........"

Đcmm

Mối tình đầu ghê gớm, mối tình đầu trâu bò.

Thật sự không muốn tiếp tục bị mùi dấm chua ghen tuông này ăn mòn, Tống Soái vô lực xoa xoa mặt, ăn ngay nói thật cầu giải phóng----

"Vừa nãy không phải tôi nói tên này quen tai sao, cẩn thận suy nghĩ lại thì hình như đây là con trai nhà họ Lâm? Thành tích học tập đặc biệt tốt, làm người khiêm tốn, không hợp với nhóm chúng ta."

Vừa nói, Tống Soái vừa dùng ánh mắt quái dị nhìn Hàn Thời, "Trên Lâm Yến Thanh có một chị gái, là con trai độc nhất của Lâm gia, lẽ ra không nên quen biết cô ấy, cũng không biết làm sao mà quen được Đinh Cửu Cửu..."

Anh nói được một nửa thì cảm giác được ánh mắt không thân thiện của người bên cạnh lạc sang đây.

"...." Tống Soái run run trong lòng, xoay đầu đi, cười cười giả ngu, "Tiểu Hàn tổng, cậu nhìn tôi như thế làm gì?"

Hàn Thời cười nhạt, cảm xúc dưới đáy mắt lạnh nhạt.

"Mau quên hết những ý nghĩ không nên có trong đầu cậu đi."

Tống Soái chột dạ lên tiếng, "Tôi cũng không có ý khác...."

"Nếu cô ấy thật sự cố ý tiếp cận tôi, vừa nãy là cơ hội tốt."

Tống Soái nhẫn nhịn, nhưng vẫn không quản được cái mồm của mình, thấp giọng hừ, "Nói không chừng đó chỉ là lạt mềm buộc chặt..."

Nói xong, Tống Soái liền hối hận, hận không thể tát cho mình vài cái.

Mà bên cạnh trầm mặc giây lát, chỉ nghe tiếng cười nhẹ của người kia.

"Tôi lại rất tình nguyện... Cô ấy lạt mềm buộc chặt."

Tống Soái ngẩn ra, xoay đầu nhìn lên, nam sinh cũng quay mặt đi.

Tống Soái hiểu ra, thở dài trong lòng.

--

Cứ việc không tin hai người này có thể ở bên nhau... Nhưng thế nào anh cũng cảm thấy, thân phận cậu lớn tương lai của Hàn gia càng ngày càng xa bản thân.

*

Trò chơi kết thúc, bụng đói sớm kêu vàng, rốt cuộc Đinh Cửu Cửu cũng chờ đến lúc nhà bếp kêu đi ăn cơm.

Như nghe được tiếng trời.

Sau khi những miếng thịt nướng BBQ được lấy ra, mùi thịt thơm ngon bay khắp sân, chỉ ngửi mùi thôi cũng đủ làm người thèm nhỏ dãi.

Chỉ tiếc là Đinh Cửu Cửu vừa mới đứng dậy đã nghe được tiếng sét đánh ngay sau tiếng trời---

"Đinh Cửu Cửu, mấy tổ trưởng lại đây."

Đinh Cửu Cửu & Kiều Loan: "......."

Hai người vô cùng đau khổ liếc nhìn nhau một cái, nhìn được sự đồng bệnh tương liên trong mắt đối phương, nhưng cũng không thể phản bác, chỉ có thể nhận mệnh ngược lại hướng cơm chiều chạy tới trước mặt Lư Bình Hạo.

Lư Bình Hạo cất trống nhỏ trong tay mình, thấy ba người đi đến thì cầm ba cái folder đưa cho mỗi người một cái.

"Đây là kế hoạch hoạt động hai tháng tới, có khả năng sẽ điều chỉnh, nhưng nếu không xảy ra chuyện gì đặc biệt thì cứ làm theo cái này."

"Vâng, thầy Lư."

Viên Họa trả lời, Kiều Loan và Đinh Cửu Cửu cũng gật đầu theo.

Lư Bình Hạo: "Đã chọn được người phụ trách tổ bốn."

"....."

Vừa nghe lời này, ba tổ trưởng đều ngẩng đầu tò mò nhìn Lư Bình Hạo.

Lư Bình Hạo lại bình tĩnh nói, "Tổ bốn tương đối đặc biệt, cho nên tạm định hai người phụ trách--- tổ trưởng Tống Soái, tổ phó Hàn Thời. Sau này có họp nhớ thông báo cho bọn họ tham gia."

Ba người Đinh Cửu Cửu đều mang biểu cảm kỳ quái.

Kiều Loan nghĩ sao nói vậy, "Thầy à, Tống Soái làm tổ trưởng thì còn có thể hiểu, Hàn Thời thì..." Kiều Loan dùng ánh mắt vi diệu liếc nhìn Đinh Cửu Cửu, ở lúc thu được ánh mắt mềm mại hình viên đạn, cô vội vàng rụt cổ, vui cười nói: "Hàn Thời có phải không quá thích hợp không? Với tính cách đó của anh ta có thể quản người sao?"

Lư Bình Hạo không ngại, hỏi lại: "Với tính cách đó của cậu ta, có thể để người khác quản sao?"

Kiều Loan: ".........."

Có lý lắm.

Hai giây sau, Kiều Loan tràn đầy kính nể mà dựng ngón tay cái: "Vẫn là thầy lợi hại."

Lư Bình Hạo vừa bực mình vừa buồn cười, phất phất văn kiện trên tay, "Được rồi, các em đi ăn cơm đi--- lại không bỏ đói các em, có phải các em đang mắng thầm thầy không?"

"Chúng em nào dám." Kiều Loan vui cười, duỗi tay kéo hai người còn lại chạy đi.

"À, đúng rồi, thiếu chút nữa đã quên chuyện này."

Ba người vừa mới bước ra hai bước, đã bị tiếng nói của Lư Bình Hạo ở phía sau kêu lại---

"Vừa nãy nói chuyện lựa chọn người phụ trách tổ bốn với các em, là thầy tự quyết định--- còn chưa kịp nói với hai người kia."

Ba người Đinh Cửu Cửu. ".........?"

Không chờ cái dự cảm không tốt hình thành trong lòng ba người, Đinh Cửu Cửu đã nghe thấy Lư Bình Hạo dùng ngữ khí thoải mái ném xuống một câu cuối cùng ——

“Chuyện này bèn giao cho các em phụ trách thông báo vậy.”

Nói xong, Lư Bình Hạo nhấc chân chạy lấy người.

Để lại ba tổ trưởng hai mặt nhìn nhau.

Kiều Loan: “Lời này…… Có ý tứ gì?”

Viên Họa: “À, kêu chúng ta đi thông báo cho Tống Soái và Hàn Thời, sau này hai người đó sẽ phụ trách việc vặt của tổ bốn?”

Đinh Cửu Cửu ngắn gọn tổng kết: “…… Ném nồi.”

Ba người đồng loạt nhìn về phía khu nướng BBQ của sân bên kia.

Những thiết bị nấu nướng này đương nhiên là sinh viên tổ bốn mang đến.

Có lẽ là đã qua đợt uống rượu vừa rồi nên mọi

người không còn xa lạ như lúc đầu, tuy nhiên lúc này từng tổ vẫn lại ngồi rất trật tự.

Viên Họa chần chờ: “Ai đi đây?”

Kiều Loan không hề nghĩ ngợi, vỗ vỗ vai Đinh Cửu Cửu, “Đông chí Đinh Cửu Cửu, đây là nhiệm vụ tổ chức giao cho bạn, bạn không thể từ chối đâu.”

Đinh Cửu Cửu vừa khom lưng vừa nói: “Hình như mình đột nhiên bụng đau……”

Không đợi cô xoay người chạy nửa bước, đã bị Kiều Loan dùng thân hình cao lớn của mình chặn cô lại, 'cười dữ tợn'——

“Bụng đau? Vậy cũng nói xong rồi đi.”

Đinh Cửu Cửu: “……”

Viên Họa bên cạnh Viên Họa dường như có chút không đành lòng, “Vừa nãy Cửu Cửu bị Hàn Thời kia trêu đùa, bây giờ đi qua đó rất có thể sẽ bị mọi người trêu chọc……”

Đinh Cửu Cửu ở bên cạnh dùng sức gật đầu tỏ vẻ tán thành.

“Bạn đã quên thầy Lư vừa mới nói cái gì sao?”

Kiều Loan ngắt ngang lời nói của Viên Họa, cằm nâng nâng, ý chỉ bàn của tổ bốn, nam sinh lười biếng ngồi thưởng thức cốc cà phê ——

“Ai có thể quản được anh ta? Mình thấy cũng chỉ Cửu Cửu của chúng ta mới có chút hy vọng —— bằng không việc này không thành, cho dù thầy Lư không nói gì thì trong lòng cũng nghĩ ba chúng ta không được việc.”

Viên Họa rối rắm hai giây rồi gật đầu: "Vậy Cửu Cửu, bạn vẫn nên đi đi."

Đinh Cửu Cửu: "......"

Không biết có phải bị ba cô nhìn lâu quá, chàng trai ngồi bên kia như nhận ra gì đó, ngước mắt mang theo ba phần ý cười rơi xuống bên này.

Sau khi nhìn thấy Đinh Cửu Cửu, cánh tay đang thưởng thức cốc cà phê của người kia khựng lại, ngay sau đó nâng lên hướng về phía Đinh Cửu Cửu làm một động tác tựa như lời mời.

.... Cũng có thể là tán tỉnh.

Đinh Cửu Cửu yên lặng quay mặt đi.

Cô cảm thấy mình thật sự muốn đau bụng.

Nhưng Kiều Loan không cho Đinh Cửu Cửu cơ hội tiếp tục giả bệnh, cô duỗi tay nắm chặt tay Đinh Cửu Cửu kéo qua bàn tổ bốn.

Mới vừa nãy bên tổ bốn còn có người nói lại chuyện này, lơ đãng nhấc mắt lại thấy 'nữ chính trong tin đồn' đi tới, đứng trước bàn bọn họ.

Mấy nam sinh thấp giọng nghị luận lập tức không nhịn được tâm tư trêu ghẹo mà nhìn Đinh Cửu Cửu, đồng thời có người nói:

"Tiểu Hàn tổng, cậu xem ai đến đây này?"

"Oa, đây chẳng lẽ là hối hận câu trả lời vừa rồi cho nên quay lại tìm Tiểu Hàn tổng?"

"Đừng có thế chứ, Tiểu Hàn tổng của chúng ta nào thèm nhai lại cỏ sau cũ."

"......."

Những lời trêu chọc tới không ngừng, dù là Kiều Loan cũng có chút chần chờ, "Này... Hay là ngày mai chúng ta lại tìm cơ hội nói cho anh ta?"

Đinh Cửu Cửu bất đắc dĩ, nghiêng mặt dùng âm thanh cực nhỏ nói: "Bây giờ còn quay người đi thì mình mới thật sự không nói rõ đó đồng chí Kiều Loan."

Kiều Loan vô cùng đau đớn, "Nếu như vậy, đồng chí Cửu Cửu, tổ chức sẽ nhớ rõ sự hy sinh của bạn, hết thảy những công lao của bạn sẽ không bị quên lãng --- cố lên."

Nói xong, không cho Đinh Cửu Cửu cơ hội ngăn cản, Kiều Loan đã xoay người buông tay.

Đinh Cửu Cửu: "......"

Tên đã trên dây, cô chỉ có thể làm lơ những ánh mắt đó, lập tức đi tới bên cạnh Hàn Thời và Tống Soái.

Vừa đi đến, cô liền cảm nhận được ánh nhìn tức giận đến từ Tống Như Vũ đang ngồi cạnh Tống Soái.

Đinh Cửu Cửu thở dài trong lòng, “……Bạn học Tống Soái, bạn học Hàn Thời, thầy Lư hy vọng hai người có thể làm tổ trưởng và tổ phó của của bốn, phụ trách công việc hàng ngày của tổ, nếu hai người không có ý kiến ——”

“Ý của thầy, vì sao lại là cô đến nói?”

Không đợi Hàn Thời và Tống Soái nói, Tống Như Vũ đã không vui mà lạnh giọng hỏi trước.

“…… Như Vũ.” Tống Soái không tán đồng đè thấp thanh âm nhẹ mắng câu.

“……”

Tống Như Vũ hơi cứng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Hàn Thời.

Nam sinh ngồi ở chỗ đó lại hồn nhiên như người ngoài, chỉ rũ mắt, di chuyển ngón tay quanh cốc thủy tinh, hoàn toàn không để ý đến cô

Tống Như Vũ tức giận cắn răng “…… Em không ăn nữa.”

Cô ta đẩy ra ghế dựa, quay đầu chạy vào dãy nhà của tổ bốn, dẫm lên đôi giày cao gót bản giới hạn mới ra, cồm cộp lên lầu.

Ánh mắt Tống Soái lóe lóe, cuối cùng vẫn áp tức giận xuống, chuyển sang cô gái đứng bên cạnh, cười nói: “Xin lỗi, tính tình Như Vũ không tốt, cô đừng so đo với nó.”

“Không sao cả,” Đinh Cửu Cửu lắc đầu, “Chuyện tôi vừa nói……”

"À, chuyện vừa nói.”

Tống Soái làm bộ cầm lấy cốc nước, thừa cơ liếc nhìn Hàn Thời một cái, lại thấy đối phương đầu cũng không nâng, chỉ cười như không cười ngồi ở chỗ đó, dáng vẻ chây lười.

…… Giả bộ, cậu cứ dốc hết sức giả bộ đi.

Thầm mắng trong lòng, Tống Soái buông cái cốc, gãi gãi thái dương, “Cái đó ý là tôi làm tổ trưởng, Tiểu Hàn tổng làm…… Phó tổ trưởng?”

“Đúng vậy.” Đinh Cửu Cửu gật đầu.

“Ha ha……” Tống Soái xấu hổ cười gượng, nói thầm, “Để Tiểu Hàn tổng làm cấp dưới của tôi, tôi cũng không dám dùng”

Đúng vào lúc này, những người khác trên bàn nhìn thấy tới Tống Như Vũ chạy lên lầu, nhịn không được chuyển ánh nhìn sang Hàn Thời vui đùa ——

“Tiểu Hàn tổng, cậu làm gì mà lại chọc tức Tống đại tiểu thư rồi?”

“Tôi thấy vành mắt cô ấy cũng đỏ cả rồi, cậu không đi dỗ sao?”

“Đúng vậy, vừa lúc nguyệt hắc phong cao, rất thích hợp dỗ người đó, nếu Tiểu Hàn tổng nguyện ý, nói không chừng còn có thể trái ôm phải ấp dỗ trên giường kìa —— có phải hay không a ha ha ha……”

Thừa dịp hưng phấn nhờ rượu, tiếng cười kia trở nên càn rỡ rất nhiều, càng có người đã chuyển ánh mắt đến người Đinh Cửu Cửu.

Cô nhăn mày.

Mà đúng lúc này, chàng trai trước sau như một không để ý lại ném cốc cà phê thưởng thức nãy giờ lên bàn.

"Rầm" một tiếng, cốc bay ra ngoài, kìm hãm những tiếng cười cợt nhã của nhóm thiếu gia.

Mặt đất không bằng phẳng, khiến cái bàn cũng hơi nghiêng, chiếc cốc bị ném đi vẫn luôn lăn mãi theo độ dốc của bàn.

Mỗi lần lăn qua một chỗ ngồi, lại khiến áp suất không khí như đè nén một phần.

Chờ đến cuối cùng, đụng tới chén sứ để ở góc bàn rồi phát ra tiếng cùm cụp thì cái cốc mới ngừng lại.

Mà bàn bên cạnh cũng đã lặng ngắt như tờ.

Người nói câu cuối cùng kia rụt rụt cổ, cẩn thận nhìn Hàn Thời.

Chẳng biết anh nhấc mắt lên khi nào, đôi đồng tử đen tối lạnh lẽo, tươi cười đạm nhạt như trăng trong nước. Mờ nhạt đến mức khiến lòng người hoảng sợ.

"Dỗ mẹ mày."

Từng câu từng chữ.

Anh cười, mắt và thanh âm lại lạnh vô cùng.

Tức giận thế nào thì không cần nói nữa, Tống Soái ngồi gần đã kinh đến nổi một thân da gà.

Cứng vài giây, Tống Soái mới lấy lại tinh thần, vội vàng mở miệng---

"Tiểu Hàn tổng, bọn họ uống nhiều nên nói giỡn thôi, cậu..."

Tươi cười còn đọng lại trong mắt anh trở nên âm trầm đầy lệ khí---

"Loại chuyện này mà dám lấy cô ấy ra để vui đùa?"

"Muốn chết thì để tôi nghe thêm câu nữa."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện