Em Thả Thính Anh Đi

Chương 31


trước sau

Edit: Qing Yun

"Cửu Cửu, sao còn chưa đi?"

Cửa phòng học bị đẩy ra, Kiều Loan thò đầu vào.

"....A," Đinh Cửu Cửu cuống quít xếp lại tập tranh, vỗ vỗ cho đều lại rồi ngẩng đầu cười, "Không phải là đang đợi cô giáo Kiều tới sao?"

"Bạn đừng kêu mình như vậy, càng như vậy mình càng khẩn trương." Kiều Loan vội chạy tới, duỗi tay giữ chặt tay Đinh Cửu Cửu. "Bạn xem, tay mình lạnh như thế này luôn."

Cảm nhận được độ ấm trên tay Kiều Loan ngay giữa ngày nắng gắt như vậy, Đinh Cửu Cửu buồn cười.

"Rốt cuộc là bạn khẩn trương thành cái dạng gì mới có thể khiến tay lạnh như khối băng giữa trời nắng thế này?"

Kiều Loan bĩu môi, "Mình cũng không biết vì sao, rõ ràng ngày hôm qua lúc soạn bài còn không có cảm giác gì, kết quả hôm nay vừa mới đi vào trường, bị bọn nhỏ nhìn, lập tức khẩn trương vô cùng."

Nói, Kiều Loan liếc nhìn quanh phòng học một vòng, "Bọn họ đều đi ra ngoài?"

"Ừ, không phải bên trường có yêu cầu sao? Nói muốn cho học sinh được nghỉ ngơi thả lỏng sau mỗi tiết học; tổ bọn mình thương lượng để trợ giáo đưa bọn trẻ đến phòng sinh hoạt chung nghỉ ngơi."

"Ai, chủ ý này không tồi, cuối buổi mình sẽ nói với mọi người trong tổ............ Nhưng mà hình như trợ giáo đều là tổ bốn? Mấy người kia có thể nghe chúng ta nói sao?"

Đinh Cửu Cửu một buông tay, bất đắc dĩ mà cười cười.

Kiều Loan lại khẩn trương mà xoay chuyển tầm mắt, sau đó cúi đầu xem thời gian trên điện thoại.

"Hình như sắp vào học rồi......"

Đinh Cửu Cửu mỉm cười, cúi người qua đi ôm ôm cô, "Thả lỏng đi, rất đơn giản. Bọn học sinh rất nghe lời, hiểu chuyện hơn mấy đứa trẻ được nuông chiều từ bé nhiều."

Kiều Loan thất thần gật gật đầu.

Trong phòng học an tĩnh hai giây, đột nhiên có người đẩy cửa bước vào.

"Cô...... Cô ơi......"

Một cô bé đi vào lớp, nhìn Đinh Cửu Cửu và Kiều Loan, có chút thẹn thùng, vừa gặp phải ánh mắt của Đinh Cửu Cửu đã lập tức cúi đầu.

Đinh Cửu Cửu rõ ràng cảm giác được Kiều Loan đột nhiên đứng thẳng người. Cô bất đắc dĩ lắc đầu cười, duỗi tay vỗ vỗ vai Kiều Loan, lúc này mới tiến lên một bước, ngồi xuống đối mặt với cô bé.

"Em tìm cô là có chuyện gì sao?"

"......"

Không biết có phải ở bên ngoài ham chơi hay không, không mặt phơi nắng đến đỏ hồng của cô bé dính mấy vết bùn, đôi mắt đen bóng lộ ra khát vọng chất phác.

Nghe thấy Đinh Cửu Cửu nói, cô bé lại cúi đầu nhìn hai tay đang nắm chặt của mình, lúc này mới hé miệng, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.

"Cô giáo... Cô, cô thật xinh đẹp."

Nói xong, cô bé đỏ mặt chạy nhanh về chỗ ngồi.

Đinh Cửu Cửu giật mình tại chỗ.

Cô có chút không xác định, không biết mình có nghe nhầm lời đứa nhỏ này muốn nói không.

Kiều Loan đang cực kỳ khẩn trương cũng không nhịn được tò mò, "Con bé vừa nói thầm gì với bạn thế?"

Đinh Cửu Cửu như lọt vào trong sương mù, ngay sau đó bật cười, chống đầu gối đứng dậy, "Mình cũng không chắc lắm, có thể là mình nghe lầm......"

Tiếng chưa dứt, cửa phòng học bị đẩy ra lần nữa, lần này hai bé trai hoạt bát, khi cười lộ ra hai cái răng cửa.

"Cô ơi cô ơi——"

Hai đứa vừa chạy vừa gọi Đinh Cửu Cửu, cười lộ ra hàm răng chỉnh về ——

"Cô thật là xinh đẹp!"

Hai bé trai hiển nhiên không chút thẹn thùng, tiếng nói cũng to hơn bé gái khi nãy không biết bao nhiêu lần.

Một giây trước còn hoài nghi mình nghe lầm, lần này Đinh Cửu Cửu hoàn toàn ngốc, nhìn hai bé trai vui vẻ chạy về chỗ ngồi.

Kiều Loan đứng sau cũng ngây người vài giây, ngay sau đó lẩm bẩm cảm khái: "Mình muốn bái sư học nghệ...... Cửu Cửu, về sau bạn chính lần thần tượng và sư phụ của mình—— nhân lúc còn chưa đi học, bạn mau truyền thụ kinh nghiệm cho mình đi, rốt cuộc bạn đã dạy kiểu gì mà chỉ mới một tiết thôi, bọn trẻ đã thân với bạn như vậy rồi?"

Đinh Cửu Cửu càng khó hiểu, "Mình thật sự không biết......"

Cô còn chưa nói xong đã bị bọn nhỏ đi vào đánh gãy.

Vì thế sau đó, Đinh Cửu Cửu và Kiều Loan tận mắt nhìn thấy bọn nhỏ hoặc là thẹn thùng hoặc là hưng phấn chạy đến trước mặt Đinh Cửu Cửu khen cô xinh đẹp.

Lại nghe hơn mười lần, dù có trì độn đến mức nào, Đinh Cửu Cửu cũng nhận ra đã xảy ra chuyện gì.

Cô xoa xoa giữa mày, đau đầu nói: "...... Mình đi ra ngoài nhìn xem, bạn chuẩn bị vào lớp đi."

Đinh Cửu Cửu nói bèn đi ra cửa, lập tức đối diện với một bé trai đi đến, xấu hổ e thẹn nói với cô một câu.

Nghĩ cũng không cần nghĩ, vẫn là câu 'Cô thật là xinh đẹp' kia.

Đinh Cửu Cửu cười bất đắc dĩ, sờ sờ đầu đứa nhỏ rồi bảo nó về chỗ ngồi.

Đứng thẳng người lên, lại thấy đôi mắt sáng rỡ của Kiều Loan đang nhìn chằm chằm mình.

Đinh Cửu Cửu: "....Bạn không khẩn trương nữa à?"

"Ít nhiều nhờ có bạn, đây đều là công lao của bạn." Kiều Loan cười hì hì, giơ ngón trỏ lên, "Xem một tý, mình chỉ xem một tý thôi."

Đinh Cửu Cửu không có thời gian so đo với cô, chỉ phải để mặc cô thích làm gì thì làm, còn mình thì đi ra ngoài phòng học.

Ánh mắt đảo quanh.

——

Không cần nhìn quá xa, "Đầu sỏ gây tội" đang ngồi ngay góc tường ở đằng kia, trong ngực ôm một hộp kẹo to, ngón tay thon dài xoa xoa cái kẹo, nói với bé trai trước mặt:

"Đuổi kịp cô giáo dạy tiết trước của em, nói với cô một câu ' cô thật là xinh đẹp ', cái này chính là công lao động của em. Này, đi đi."

Đinh Cửu Cửu: ".................."

Bên cạnh, Kiều Loan xem đến trợn mắt há hốc mồm.

Vài giây sau, cô mới lắc đầu cảm khái: "Thì ra không phải mình không có kỹ năng làm thân với bọn nhỏ, mình chỉ là thiếu một trợ giáo vừa đẹp trai, vừa nhiều tiền, vừa thích mình mà thôi."

"............"

Đinh Cửu Cửu chỉ có thể làm như không nghe thấy câu trêu chọc này, nhấc chân đi qua.

Mà mới vừa được Hàn Thời dặn dò, bé trai quay người lại, nhìn thấy Đinh Cửu Cửu thì đôi mắt sáng lên.

Đinh Cửu Cửu thở dài trong lòng, không đợi bé trai mở miệng, cô đã cúi người xoa xoa đầu nó, "A Mộc ngoan, đi học đi thôi."

Bị bắt gặp ngay tại hiện trường gây án, Hàn Thời thấy Đinh Cửu Cửu xuất hiện cũng không hề có chút chột dạ, anh đóng bình kẹo lại, liếc mắt, cười cười nhìn cô.

"Em quen thẳng bé này?"

"Ừ" Đinh Cửu Cửu trả lời, "Là một đứa bé trong mấy nhà tôi phụ trách, tên là Ô Mông A Mộc; nó còn có một chị gái, tên là Ô Mông A Y."

Nói, Đinh Cửu Cửu kỳ quái hỏi đứa trẻ, "A Mộc, chị gái em đâu, sao nay cô bé không tới?"

Bé trai tên A Mộc nhỏ giọng nói: "A Y bị bệnh, ở nhà."

Đinh Cửu Cửu nghe vậy thì nhíu mày, còn định nói cái gì nữa nhưng đáng tiếc tiếng chuông vào học đã vang lên.

"...... Ừ, vậy A Mộc đi học đi."

"Tạm biệt cô giáo."

Chờ nhìn theo Ô Mông A Mộc trở về phòng học, Đinh Cửu Cửu ngồi dậy, nhìn về phía chàng trai vẫn còn duy trì tư thế ngồi xổm ở góc tường.

Ý cười trên mặt cô dần trở nên nghiêm nghị ——

"Thầy giáo Hàn Thời, anh thật lợi hại."

Chàng trai ngồi xổm ở góc tường khẽ cười, tiếng cười làm tâm bị gãi ngứa ——

"Cô giáo Cửu Cửu, em thật là xinh đẹp."

"............"

Có thể chống đỡ được công kích của hơn mười đứa trẻ, thế nhưng lại bị boss sau màn hạ gục.

Đinh Cửu Cửu gần như có thể cảm nhận được nhiệt độ trên mặt đang tăng lên, mặc dù không có gương, cô cũng có thể đoán được hiện tại mặt mình đã như thế nào.

Mà bị cặp kia không che lấp cảm xúc kia nhìn chằm chằm, Đinh Cửu Cửu nhịn vài giây đã nhịn không được mà phải dời mắt, giọng nói mềm lại vài phần

"Lần sau đừng như vậy...... Chẳng may bị những người khác truyền tới tai thầy Lư, thầy sẽ xách anh đi làm bia ngắm."

"Đây là quan tâm tôi sao, cô giáo Cửu Cửu?"

Mắt thấy gương mặt cô dần dần nhiễm một phấn hồng, ánh mắt Hàn Thời hơi thâm, giây lát sau anh cũng áp xuống tầm mắt, đồng thời nâng bình kẹo thủy tinh lên

"Đây là quà tôi chuẩn bị cho bọn trẻ."

Đinh Cửu Cửu nhìn thoáng qua, "...... Vậy anh cứ đưa cho bọn nó, không cần phải... để chúng nói mấy lời kỳ quái."

"Tôi là đang dạy chúng phải có làm mới có ăn, mà không phải đơn phương tặng cho làm cho bọn nó sinh ra thói quen đòi lấy," anh cười không chút để ý, "Không phải đây là điều cần dạy chúng biết sao?"

Đinh Cửu Cửu giật mình.

Đứng tại chỗ tỉ mỉ suy nghĩ vài giây, cô gật gật đầu, biểu cảm nghiêm túc, nhìn Hàn Thời, "Anh nói đúng."

Sửng sốt khi nhìn thấy vẻ mặt khích lệ của cô, một lát sau Hàn Thời cười rũ mắt.

"Nói đúng có được khen thưởng không?"

Đinh Cửu Cửu chần chờ: "Anh muốn được thưởng cái gì?"

Chàng trai nửa ngồi xổm dựa vào góc tường hơi nâng cằm, đôi mắt không dấu được ý cười ——

"Ôm ấp hôn hít có thể chứ, cô giáo?"

"......"

Tổ hợp một đứng một ngồi của hai người họ hấp dẫn tầm mắt của sinh viên tổ một, tổ bốn vừa lên lớp xong.

Đinh Cửu Cửu hơi xấu hổ khi bị nhìn như vậy, xoay người muốn đi —— chỉ tiếc bước đầu tiên còn chưa bước ra, ngón tay của cô đã bị người nắm lấy.

Đinh Cửu Cửu quay đầu lại.

Tay trái vẫn chống lên đầu gối, tay phải lại giữ lấy cô.

Đón ánh mặt trời, gương mặt tuấn tú lộ ý cười——

"Cô giáo, em nên có kiên nhẫn mới có thể dỗ trẻ con được."

Đinh Cửu Cửu vừa bực vừa bất đắc dĩ: "......Anh mà cũng coi như trẻ con sao?"

"Ừ."

Người nọ đáp với giọng điệu hiển nhiên.

Cô đứng ở tại chỗ vài giây, nhăn chóp mũi, mắt hạnh xuất hiện chút giảo hoạt.

Cô thoáng chần chờ, cuối cùng vẫn chậm chạp vươn tay.

——

Như là vừa mới trấn an Ô Mông A Mộc, cô gái sờ nhẹ lên đầu chàng trai.

"Anh...... Anh nghe lời chút."

Giọng nói cùng động tác kết thúc, hai người đồng thời ngây người trong chớp mắt.

Đinh Cửu Cửu lấy lại tinh thần đầu tiên, mặt cô như bốc cháy nhân cơ hội rút về tay, xoay người chạy.

Vừa chạy cô vừa ảo não——

Rõ ràng là muốn trêu cợt người nọ, sao cuối cùng cô lại là người ngượng ngùng trước......

Mà phía sau cô.

Cho đến khi cô đã chạy xa mấy mét, Hàn Thời mới bỗng dưng hoàn hồn.

Anh khẽ cười, rũ mắt, khẩy khẩy mấy lọn tóc mái trước mặt

Đầu ngón tay một chạm được ngọn tóc, xúc giác biến mất sau khi bàn tay nhỏ kia sờ lên đầu mình, đến lúc này như mới quay về hệ thống.

Còn có, chính mình thế mà lại ngây ngẩn cả người khi cô làm vậy......

Giây lát sau, Tống Soái đứng cách đó không xa đau thương mà nhìn chàng trai vẫn cười ngây

ngô nãy giờ, anh thở ra một hơi thật dài, lắc lắc đầu.

Bên cạnh có người tò mò hỏi ——

"Tống ca, cậu than thở gì thế?"

Tống Soái: "Ai, cậu nói...... Người mà trước kia thông minh tuyệt đỉnh khiến tôi sùng bái, sao vừa ngốc một cái là choáng váng cả người luôn?"

"......???"

*

Buổi sáng chỉ có hai tiết giảng bài, sau khi giao ban thì coi như kết thúc công việc, Đinh Cửu Cửu liền tập hợp mọi người của tổ mình và trợ giáo của tổ bốn đi về

Đi vào khu nhà, còn chưa kịp lên cầu thang, Đinh Cửu Cửu đã bị tiếng gọi bên cầu thang kéo lại —

"Cửu Cửu."

Đinh Cửu Cửu quay đầu nhìn lại, người gọi cô là Chu Thâm, anh đang đứng ở trước cửa phòng họp.

Thấy cô quay đầu lại, Chu Thâm cười vẫy vẫy tay ——

"Thông báo cho các tổ viên, chúng ta mở cuộc họp."

"A, vâng."

Đinh Cửu Cửu đáp lời rồi lấy di động ra, nhóm chat của tổ xuất hiện vô số tin nhắn.

Các cô gái trong nhóm vừa héo rũ bò được lên tầng, thấy tin này thì kêu lên——

【 nóng muốn chết, mình muốn ngồi điều hòa!!!! 】

【 cho ngụm nước lạnh đi tổ trưởng 】

【 hôm nay mình bị một thằng nhóc bướng bỉnh trong lớp nháo một thân mồ hôi, mình phải đi thay quần áo——】

【......】

Đinh Cửu Cửu cười khổ, ngón tay nhanh chóng gõ chữ ——

【 uống nước thay quần áo mau chóng, trong phòng họp có điều hòa; năm phút sau tập hợp bên ngoài phòng họp. 】

Tin tức vừa phát, lập tức được mọi người hưởng ứng ——

【 điều hòa?!! 】

【 hủ bại, sinh hoạt của nhà tư bản vạn ác............ Mình tới! 】

【 tổ trưởng, hôm nay mình xin nghỉ, làm ơn hãy đồng ý. 】

【......】

Không chờ Đinh Cửu Cửu xem xong tin nhắn, bên tai đột nhiên nhảy ra tiếng nói có áp suất thấp ——

"Nói chuyện với ai mà cười vui vẻ như vậy?"

"......!"

Đinh Cửu Cửu sợ tới mức nhảy sang bên cạnh theo bản năng, chờ ổn định tinh thần nhìn lại, Hàn Thời đang híp lại mắt, thần sắc vi diệu nhìn cô.

Cặp kia đen như mực, tựa hồ còn cất giấu cảm xúc nguy hiểm

Đợi vài giây không chờ được câu trả lời, giọng nói của Hàn Thời càng trầm thêm ——

"Lâm Yến Thanh?"

Đinh Cửu Cửu: "............"

Không đề cập tới cái này, cô còn không nhớ mình còn một chuyện đau đầu chưa xử lý.

"Anh với Thanh Tử có oán cũ gì à?"

"Oán cũ?" Án mắt Hàn Thời chợt lóe, môi mỏng nhếch lên ý cười lạnh, "Không có."

"Vậy hai người......"

"Thù mới, thật ra có một cái."

Đinh Cửu Cửu: "............"

Hàn Thời nâng cằm, nhìn di động trong tay Đinh Cửu Cửu: "Cho nên vừa rồi em nói chuyện với cậu ta?"

"Không phải." Đinh Cửu Cửu không hề nghĩ ngợi, "Anh Chu Thâm bảo tôi thông báo cho mọi người chuẩn bị mở họp."

Nói xong cô mới chợt nhận ra, hơi nhíu nhăn mặt, "Vì sao tôi phải giải thích cái này với anh......?"

Mà ngay sau đó, ý cười lạnh trên mặt Hàn Thời được thay bằng nụ cười chây lười thường thấy ——

"Tôi cũng muốn nick name."

Đinh Cửu Cửu cảm thấy dường như tai mình có vấn đề: "...... Anh muốn cái gì??"

Hàn Thời: "Nick name, giống với tên 'Thanh Tử' em vừa gọi."

Đinh Cửu Cửu: "......"

Đinh Cửu Cửu: "Đó là mẹ tôi gọi cậu ấy như vậy, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ gọi theo."

Vừa mới còn cười đùa tản mạn, nghe vậy mắt chàng trai trầm xuống, "—— cậu ta còn gặp dì rồi?"

Chàng trai quay mặt đi, đè ép lửa giận trong lòng, "Thôi, tôi cũng từng gặp rồi"

Câu nói bị ép tới cực thấp, Đinh Cửu Cửu không nghe rõ, tò mò hỏi lại: "Anh vừa mới nói cái gì?"

"Không có gì," Hàn Thời quay lại, ý cười nhàn nhạt, "Chờ đợt tình nguyện này kết thúc, lại nhờ dì đặt cho tôi một nickname."

Đinh Cửu Cửu: "........................"

Anh tỉnh đi.

Hai người nói chuyện với nhau, mấy bạn nữ lúc trước hưởng ứng trong nhóm đã xuống vài người.

Đinh Cửu Cửu tiếp nhận ánh mắt truy tung của mọi người, bèn vẫy vẫy tay với Hàn Thời, "Tôi đi trước, anh lên đi."

"Là tổ em?"

"Ừ, làm sao vậy?" Đinh Cửu Cửu quay đầu lại khó hiểu nhìn Hàn Thời.

Khóe môi hơi nhếch, "Có thể thêm tôi được không, cô giáo Cửu Cửu?"

Đinh Cửu Cửu: "......"

Đinh Cửu Cửu: "Không thể."

Cô nghiêm mặt ném xuống hai chữ rồi xoay người rời đi.

Chờ nữ sinh tổ một tập hợp xong, Đinh Cửu Cửu liền đi đến phòng họp cùng bọn họ.

Bên cạnh có hai người ghé vào cùng nhau nói nhỏ một hồi lâu, lúc này rốt cuộc nhịn không được, đi đến bên cạnh Đinh Cửu Cửu.

Trong đó một người thò qua hỏi: "Cửu Cửu, Hàn Thời của tổ bốn kia thật sự là bạn trai bạn à?"

Đinh Cửu Cửu lắc đầu, "Không thể nào."

"A, vậy...... Anh ta theo đuổi bạn à?"

Đinh Cửu Cửu dừng một chút, hỏi lại: "Bạn thấy giống sao?"

Cô gái kia nghẹn lại, ngượng ngùng cười: "Nhìn thì đúng là hơi giống......"

Đinh Cửu Cửu vẫn mỉm cười, cũng không nói tiếp.

Một cô gái khác thấy thế cũng mở miệng nói: "Hình như nhà anh ta giàu lắm, nghe nói là hào môn, cũng quá đẹp trai rồi, quả thực là mặt của minh tinh...... Nhưng mà mình nghe người ta nói cuộc sống cá nhân của anh ta khá loạn, sinh hoạt không bị kiềm chế, trước kia cùng rất nhiều con gái...... Nói chung là rất loạn."

Lời này vừa nói ra, cô gái đi phía trước đột ngột dừng bước.

Mặt mày lạnh xuống.

Hai cô gái kia sửng sốt, quay đầu lại, "Cửu Cửu, sao bạn lại dừng lại?"

"Lời này là ai nói cho bạn?"

"Cái, nói cái gì?"

"......"

Cô không gặp lại, chỉ nhìn cô gái kia với ánh mắt bình tĩnh đến rét run.

Những người khác đã nhận ra không khí quỷ dị phía sau, sôi nổi dừng chân, im tiếng liếc mắt lại đây.

Cô gái kia bị nhìn thì rất xấu hổ, hơn nữa vẻ mặt Đinh Cửu Cửu không có nửa phần vui mừng, cô ta chỉ phải căng da đầu mở miệng: "Ba...... Tổ ba, mình cũng chỉ tò mò thôi, cho nên mới tới tìm bạn...... Hỏi một chút."

"Đúng vậy, chúng mình chỉ là tò mò thôi mà......" Người hỏi chuyện đầu tiên mở miệng tiếp lời. Nói xong lại nhỏ giọng nói tiếp, "Lại không phải bọn mình nói trước, hung cái gì chứ."

Ánh mắt mọi người đều tụ lại đây, trong viện đột nhiên an tĩnh đến gió cũng ngừng thổi.

Ngay cả ở hành lang lộ thiên của tầng một và tầng hai cũng có người nghe thấy động tĩnh, dò ra đầu đi xuống xem.

Đứng ở trung tâm của những ánh mắt, cô gái trầm mặc một lát, bỗng dưng cười khẽ.

Tiếng cười sạch sẽ nhẹ linh êm tai, lại khiến tất cả mọi người sửng sốt.

"Bạn, bạn cười cái gì!"

Tiếng cười này khiến người nghe cảm giác được sự khinh bỉ, cô gái vừa mới nói chuyện kia đỏ mặt, buồn bực hỏi.

Cô mềm mại cong môi, hơi cúi đầu, giọng nói mềm nhẹ mà khí phách ——

"Phương Yên, hình như nhà bạn có rất nhiều tiền, khuôn mặt còn xinh đẹp,...... Chỉ là mình còn nghe nói, bạn không bị gò bó trong sinh hoạt, cuộc sống cá nhân hỗn loạn."

"—— Đinh Cửu Cửu! Cô nói bậy gì đó!"

Cô gái kia ngây người vài giây mới lấy lại tinh thần, ngũ quan có phần vặn vẹo, giơ tay muốn xông lên, lại bị người bên cạnh vội vàng giữ chặt.

Ở dưới ánh nhìn căm tức của Phương Yên, cô thu lại ý cười, khuôn mặt gần như vô cảm——

"Mình cũng chỉ tò mò thôi, chỉ là nghe nói —— không phải bạn cũng nói như vậy sao?"

"Cô......"

"Hay là nói —— bạn nói người khác thì không sao, người khác không được nói bạn; bạn bị hãm hại thì muốn đánh người, người khác bị hại thì phải nhịn?"

Cô gái kia nghẹn lại, há miệng một lúc lâu cũng không nói ra được một chữ, nghẹn đến mức mặt đỏ tai hồng.

Trong viện lặng yên không tiếng động.

Bị thân hình nhỏ xinh lại nói năng khí thế mười phần áp lại, những người khác thở cũng không dám thở mạnh

Chờ qua vài giây, lạnh lùng trên mặt Đinh Cửu Cửu mới rút đi, cô cung kính khom người với cô gái bị nói——

"Mình xin lỗi bạn vì những lời nói không chịu trách nhiệm vừa rồi. Nhưng cũng hy vọng, về sau bạn sẽ không giống mình như vừa rồi, nói những xấu về người khác mà không chịu trách nhiệm."

Không biết tiếng vỗ tay truyền đến từ góc nào trên lầu.

Đinh Cửu Cửu nắm chặt đầu ngón tay, áp ngầm bực xuống đáy mắt, nghiêm mặt đi vào phòng họp.

...... Xúc động gây thù chuốc oán như vậy, chưa bao giờ là tính cách của cô. Nhưng vừa nãy có vài giây như vậy, cô cảm thấy đặc biệt biết giận, không áp được lửa giận.

Thật là điên rồi......

Ngay khi cô chuẩn bị bước chân lên hành lang, đột nhiên một âm thanh vui đùa truyền đến ——

"Tiểu Hàn tổng, được người ta bảo vệ như vậy, cảm động không?"

"......!"

Đinh Cửu Cửu khựng lại, quay đầu nhìn về hướng tiếng nói phát ra theo bản năng.

Chống cánh tay lên lan can, chàng trai đứng từ trên cao nhìn xuống, trong mắt tràn ngập ý cười khiến cô không dám nhìn thẳng..

"...... Cảm động chứ."

Giọng nói mang theo ý cười, thể hiện chủ nhân của nó đang cực kỳ sung sướng——

"Cảm động đến mức muốn lấy thân báo đáp, chỉ là không biết lãnh đạo nhỏ bên kia...... Có chịu nhận không?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện