Xúc cảm ở môi rất nóng, là nhiệt độ thuộc về cơ thể của một người khác, thần kinh phản ứng của Vân Chức như bị đình trệ, sau vài giây cũng không thể hết kinh ngạc, trong đầu cô mới "ong" lên một tiếng, máu xông lên mặt, ầm ĩ bốn phía đều kéo lên thành tạp âm.
Vân Chức dùng sức chổng lên chỗ tựa lưng ở xe lăn, cuống quýt ngẩng mặt lên, dời khỏi bên tai Tần Nghiên Bắc.
Mu bàn tay của cô đè nặng môi, nhất thời không biết nên nói gì, trái tim trong ngực nảy lên kịch liệt, làm cho xương sườn phát đau, trong đầu chỉ chứa duy nhất một chuyện.
Tần Nghiên Bắc có thể bóp chết cô hay không.
Vừa rồi cô chỉ dựa về phía trước, không chú ý tới có đúng mực hay không, Tần Nghiên Bắc chỉ là nghiêng đầu bình thường, vô duyên vô cớ đã bị cô xâm phạm, thật sự là đang khinh nhờn thiên uy.
Vân Chức chưa từng thân mật với người nào như vậy, trong lòng lại thấp thỏm nhìn phản ứng của Tần Nghiên Bắc, cảm thấy thẹn thùng lại bất an, huyết sắc trên mặt chậm chạm không lui đi, nhỏ giọng nói: "Tần tiên sinh! "
Lời xin lỗi với giải thích còn chưa nói ra khỏi miệng, Tần Nghiên Bắc liền không rõ mà cười nhẹ một cái, vừa lạnh lẽo vừa lười biếng.
Vân Chức ngẩn ra, cho rằng bản thân đã hoàn toàn đắc tội anh rồi, báo ân còn chưa bắt đầu đã bị sự kiện ngoài ý muốn này đạp đổ hết, mũi cô có chút chua xót, lông mi buông xuống, hốc mắt cay cay.
Tần Nghiên Bắc nhìn cô một cái, buồn cười hừ nhẹ một tiếng.
Không phải rất có năng lực sao, làm sao mà mới hôn tai thôi đã xấu hổ thành như vậy rồi, chóp mũi vành mắt đều đỏ hết cả lên, đáng giá để kích động như vậy sao?
Anh nương theo quang ảnh biến ảo trong thính phỏng, che giấu đi màu sắc rõ ràng không hề bình thường ở tai phải của mình, nâng nâng mi, nhạt giọng nói: "Chú tư đặc biệt qua đây, đúng là không ngại vất vả.
"
Chua xót của Vân Chức đột nhiên nén trở về.
! Tần Nghiên Bắc đối chọi gay gắt như vậy hình như không phải nhằm vào cô?
Lúc này, tiếng bước chân rõ ràng đã đến bên tai, Vân Chức quay đầu, thấy người đàn ông trung niên tới gần, tuy rằng đối phương đã qua tuổi bốn mươi, nhưng được bảo dưỡng rất tốt, khí chất nho nhã, bên khóe miệng hơi cong, nếp nhăn ở khóe mắt không đậm, bề ngoài nhìn như thế nào cũng đều là dáng vẻ văn nhã hòa ái dễ gần, nhưng trực giác của Vân Chức lại khiến cô thoáng lui về phía sau một bước.
Liên tưởng tới câu "chú tư" ban nãy xuất phát từ miệng Tần Nghiên Bắc, Vân Chức đại khái cũng đoán ra được thân phận của người trước mắt, có thể là hai ngày nay nghe Đường Dao nhắc tới quá nhiều về Tần thị, cô lại tự động đặt mình về phía của Tần Nghiên Bắc, có cảm giác vị chú tư của Tần gia này tuyệt đối không lương thiện như vẻ ngoài.
Tần Nghiên Bắc giương mắt nhìn Tần Chấn, nhưng Vân Chức trước sau đều ở trong phạm vi tầm mắt anh.
Biểu tình rất nhỏ của cô cũng khiến anh chú ý, bước chân lui ra sau thể hiện vẻ cung kính hoặc là sợ hãi, phản ứng bản năng đó, đều từng bước một xác minh cô có liên hệ sau lưng với Tần Chấn.
Cánh tay Tần Chấn khoác một cái áo khoác, cúi người, quan tâm khẽ chạm vào tấm thảm mỏng trên đùi Tần Nghiên Bắc: "Nghiên Bắc, mới xuất viện có mấy ngày, cháu hẳn là nên nghỉ ngơi cho tốt, đợi vết thương lành hẳn rồi thì hẵng trở lại công ty, đừng để ông nội cháu lo lắng, loại hoạt động chỉ cần lộ mặt như thế này, cháu không cần phải tự mình tham dự đâu.
"
Bên môi Tần Nghiên Bắc hơi câu: "Nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ là có nhiều thời gian rảnh mà thôi, dù sao chân bị thương nặng, một hai năm tới hẳn là không thể rời khỏi cái xe lăn này, việc lớn việc nhỏ ở công ty vẫn là phải cần tới chú tư lo lắng.
"
Khóe mắt Tần Chấn hơi nâng lên, do dự một lát, vẫn là buông xuống ý đồ muốn xốc cái thảm kia lên, ánh mắt di chuyển sang người Vân Chức phía sau, dừng một lát, đôi mắt sau thấu kính mỉm cười, ý vị sâu xa.
Vân Chức có chút không rõ nguyên do, nhưng mặt đối mặt như vậy, cô mới phát hiện Tần Chấn có chút quen mắt, trước kia hẳn là đã gặp qua ở đâu.
Cẩn thận nhớ lại mấy tháng nay vẫn không có ấn tượng gì, lúc này Vân Chức mới bừng tỉnh nhớ ra, đoạn thời gian vừa mới vào đông kia, mỗi ngày cô đều có thói quen đi từ phòng vẽ tranh về ký túc xá qua một con đường nhỏ, ngẫu nhiên gặp được một chiếc xe việt dã màu xám, lúc cô đi qua, cửa sổ xe ở phía sau có hạ xuống, bên trong có một người đàn ông trung niên mỉm cười hỏi đường cô.
Thái độ của đối phương khá tốt, cô đương nhiên sẽ lễ phép trả lời, giao lưu đại khái là hai, ba phút gì đó.
Đã từng gặp mặt một lần, nhìn ý tứ hiện tại của Tần Chấn, hẳn là cũng nhớ ra cô, không chào hỏi thì có chút quái dị, cho nên Vân Chức cười nhạt một cái, khách khí gật đầu với Tần Chấn.
Tần Chấn không đáp lại, cũng không nói chuyện với cô, giống như sự chú ý đặc thù vừa rồi cũng chỉ vì muốn Vân Chức chủ động chào mình.
Dưới mí mắt của Tần Nghiên Bắc, hành động này của Vân Chức lại biến tấu thành một ý tứ khác, mục đích của Tần Chất đạt được, liền không nhìn cô nữa, đẩy đẩy mắt kính nói với Tần Nghiên Bắc: "Nghiên Bắc, khó có khi thấy bên người cháu có một cô gái, khá tốt.
"
Tần Nghiên Bắc không chút để ý nâng tay lên, Vân Chức nháy mắt đã hiểu, nhanh chóng rút tay ra, đem cái ly đã sớm chuẩn bị cho anh đưa tới, một bộ dáng nước chảy mây trôi.
Lòng bàn tay anh vuốt ve