Ngày hôm sau, Ngụy Nhiên và anh trai mình cãi nhau một trận kịch liệt trong sảnh lớn của khách sạn.
Ngụy Phong dự định đặt vé máy bay bay về nhưng Ngụy Nhiên kiên quyết không đồng ý, nằm trên sàn nhà vừa khóc lóc vừa lăn qua lộn lại: "Em muốn về với chị cơ, chúng ta tới đây cùng nhau thì phải về cùng nhau chứ. Chị ấy đã hứa với em là sẽ dẫn em đi leo Vạn Lý Trường Thành, đi tham quan Tử Cấm Thành rồi, còn phải đi Universal Studios nữa, em muốn đi với chị cơ!"
Tuy nhiên chiêu khóc lóc lăn lộn này gặp phải Ngụy Phong thì cũng mất tác dụng mà thôi. Anh khoanh tay, nhàn nhã dựa vào cạnh cây cột, thản nhiên chờ thằng bé cạn kiệt sức lực.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chúc Cảm Quả bước lại gần: "Đừng lăn nữa, em thử nhìn xung quanh xem có biết bao nhiêu chị gái xinh đẹp đang nhìn em kìa, có mấy người còn chụp ảnh luôn đó, nói không chừng lại đăng lên Weibo gọi em là đứa trẻ ngỗ nghịch, em có muốn thế không nào?"
Hai má Ngụy Nhiên đỏ ửng, cậu nhóc cũng thấy xấu hổ không dám khóc lóc lăn lộn trên sàn nữa, ngượng ngùng đứng dậy, đưa tay gạt nước mắt đi, sụt sà sụt sịt vô cùng ấm ức: "Em muốn đi với chị."
"Em sẽ không còn nhìn thấy cô ấy nữa." Ngụy Phong lạnh nhạt trả lời.
"Tại sao chứ!"
"Không có sao với trăng gì cả."
Câu này khiến cả Chúc Cảm Quả cũng đần ra, chỉ vì hôm qua về muộn thôi sao?
Thế này thế này thế này... Không tới mức đó chứ!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đã bảo sẽ làm dại gái nữa cơ mà?
"Ngụy Phong, cậu không đùa đấy chứ, rốt cuộc là chuyện gì thế này?" Chúc Cảm Quả không hiểu ra làm sao, bèn hỏi: "Chia tay rồi sao? Cũng không đúng, hai người vốn dĩ cũng chưa từng ở bên nhau, hôm qua tôi thấy lúc đi vào thang máy cô tiểu thư kia vẫn đang lau nước mắt, có phải cậu đã nói câu gì làm tổn thương người ta rồi không?"
Đương nhiên Ngụy Phong không thể nói cho cậu ấy nghe chuyện của Ngụy Nhiên, mà anh cũng không cần thiết phải nói, dù sao cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra, cô cũng đã hứa là về sau sẽ không còn xuất hiện nữa.
"Cô ta đơn phương ức hiếp tôi, bây giờ thấy áy náy nên không còn mặt mũi nào tới tìm tôi nữa." Ngụy Phong lấy thẻ phòng chuẩn bị đi làm thủ tục trả phòng.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Chúc Cảm Quả kéo anh lại: "Tôi không nghe nhầm đấy chứ, cậu ta ức hiếp cậu sao? Cậu đừng có mà lừa tôi, cô tiểu thư kia là cô gái dịu dàng nhất mà tôi từng thấy đấy, đến cả nói chuyện cũng không dám nói lớn tiếng thì cậu bảo cậu ta ức hiếp cậu thế nào được!"
Ngụy Phong mất kiên nhẫn, hất tay áo cậu ấy ra: "Cô ta dịu dàng lắm, cô ta tàn nhẫn giết người không chớp mắt thì có."
Ngụy Nhiên vừa khóc thút thít vừa dùng đồng hồ dành cho trẻ em của mình gọi điện thoại cho Lộ An Thuần nhưng gọi liên tục mấy lần mà cô đều không nghe máy.
Cậu học sinh tiểu học cũng bướng lên: "Các anh đi đi, em không đi đâu, em muốn ở với chị cơ!"
Ngụy Phong hoàn toàn chẳng bị thằng quỷ con này đe dọa, anh lạnh lùng nói: "Đi đi, có giỏi thì mày đi tìm cô ta đi, ông đây cũng chẳng ngăn cản mày."
Thế là thằng bé xông ra khỏi sảnh lớn của khách sạn, lao thẳng vào con đường lớn tấp nập xe cộ, vừa chạy vừa khóc.
Ngụy Phong đứng yên một lúc rồi cuối cùng vẫn không kiềm chế được lao ra đuổi kịp cậu nhóc, xách cậu nhóc quay trở lại cứ như đang xách một con chó con rồi ném cậu xuống sàn nhà lát đá lạnh buốt. Truyện được nhóm dịch đăng ở luvevaland.co. Nhóm sẽ public 51 chương, từ chương 52 mọi ngươi có thể vào group Động spoil và review truyện (search trên facebook, tên nhóm viết hoa hết) hoặc vào bằng link https://www.facebook.com/groups/spoilandreview để đọc không tốn MP. Mọi người nhớ trả lời câu hỏi để được duyệt vào nhóm nhanh hơn nha.
Cậu nhóc đứng dậy, giận dữ nói: "Không phải anh bảo em đi sao!"
"Ông đây nuôi mày lâu như thế mà mày lại chỉ nhận cô ta, lúc mày bị bệnh cô ta có chăm sóc cho mày không? Lúc mày không biết làm bài tập thì ai kèm mày học? Mày vô ơn cũng vừa vừa phải phải thôi chứ."
"Em cũng đâu có... Đâu có đòi đi với chị ấy. Em... Chỉ là em luyến tiếc chị ấy thôi." Ngụy Nhiên khóc thút thít nói: "Chị ấy cứ như chị gái ruột của em vậy, từ trước tới giờ chưa có ai thích em nhiều như thế cả, hu hu hu, trừ bà với anh ra."
Trái tim Ngụy Phong bị ba chữ "chị gái ruột" bóp chặt một cái, anh bày ra khuôn mặt lạnh lùng, không nói gì nữa.
Chúc Cảm Quả đi tới phủi phủi bụi đất dính trên quần áo cậu nhóc rồi sửa lại cổ áo cho cậu: "Ngụy Phong, tới cũng đã tới rồi, ít nhất thì cũng dạo một vòng Tử Cấm Thành rồi hẵng về. Thật đấy, nghỉ lễ Quốc khánh tận mấy ngày cơ mà, chúng ta đi làm thuê ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng lâu như thế mới góp đủ tiền du lịch, nếu không tranh thủ đi dạo cho bõ thì cũng tiếc quá."
Ngụy Phong cũng không cố chấp nữa, xoay người bước về phía thang máy khách sạn.
Chúc Cảm Quả biết bây giờ anh cũng không có tâm trạng đi chơi nên cười nói với Ngụy Nhiên: "Hai anh em mình đi dạo một lúc nhé?"
Ngụy Nhiên giơ tay áo lên lau sạch nước mắt, ỉu xìu đáp: "Đi với anh thì có gì hay ho mà dạo chứ, đi với chị mới vui."
"Anh trai em với chị gái em cạch mặt nhau rồi, nhìn tình hình anh trai em thế này thì chị gái em sẽ không còn đưa em đi chơi nữa đâu."
Câu này vừa dứt thì Ngụy Nhiên lại khóc òa lên, hơn nữa còn khóc rất đau lòng.
Chúc Cảm Quả lập tức an ủi: "Nhưng mà trên thế giới này chỉ có một người khiến hai người họ làm hòa lại với nhau được."
"Hu hu... Ai ạ?"
"Em đi dạo Tử Cấm Thành với anh Trư Can rồi trên đường anh sẽ nói cho em biết."
"Được ạ!" Ngụy Nhiên nắm lấy bàn tay mũm mĩm của cậu ấy, hai người cùng nhau đi ra khỏi khách sạn.
...
Ngày mồng hai, Lộ An Thuần đi tham gia tiệc sinh nhật của Lưu Nguyệt Sa.
Gia đình Lưu Nguyệt Sa có một căn biệt thự siêu to, phía trước biệt thự có một cái hồ nhân tạo rất lớn, bữa tiệc được tổ chức ngay cạnh hồ, buổi tối còn mời mấy ngôi sao nổi tiếng tới tổ chức một buổi hòa nhạc ngoài trời rất hoành tráng.
Bởi vì người nào người nấy đều chơi vui vẻ thỏa thích nên Lộ An Thuần cũng uống khá nhiều, mấy người bạn cũng không để ý cho lắm, chỉ cho rằng cô đi thành phố C về thì trở nên cởi mở hoạt bát hơn, ngay cả ánh mắt cũng trở nên sáng hơn.
Điều khiến Lộ An Thuần cảm thấy ngạc nhiên là cô nhìn thấy Tề Minh trong bữa tiệc sinh nhật của Lưu Nguyệt Sa.
Ban đầu cô còn tưởng là do ảnh hưởng của hơi men trong người dẫn tới hoa mắt nên nhìn nhầm, cho tới khi Tề Minh cầm ly rượu đi tới chỗ cô và gọi tên cô thì cô mới chắc chắn đây đúng là cậu ta.
"Ơ? Sao cậu lại ở... Ở đây?"
Lộ An Thuần vịn vào quầy bar để bản thân có thể đứng vững hơn một chút, thế nhưng đầu óc đã hơi mơ màng.
"Lưu Nguyệt Sa cũng là bạn tôi mà."
"Hai người quen biết nhau luôn à?"
"Ừ, ba tôi cũng quen biết ba cô ấy, lần này tới Bắc Kinh dự thi tôi cũng được dịp tham gia tiệc sinh nhật của Sa Sa."
Lộ An Thuần gật đầu: "À, thì ra thế."
Thật ra phần đông bạn bè mà cô quen biết đều dính líu tới chuyện làm ăn của ba cô, người trong cùng một vòng đều là những gương mặt quen thuộc với nhau.
Suốt cả bữa tiệc Tề Minh đều đi cạnh bên Lộ An Thuần, dù rằng rượu cô uống chỉ có độ cồn rất thấp nhưng cũng không thể chịu được khi uống hết ly này tới ly khác.
Đôi mắt hẹp dài phía dưới cặp kính gọng vàng của cậu ta cứ nhìn chằm chằm cô gái trước mặt không hề chớp mắt.
Lần đầu tiên gặp cô ở suối nước nóng, cô không hề trang điểm, trông cô thanh tú như một đóa hoa dành dành trắng, bây