Gả Cho Cựu Nguyên Soái Ốm Yếu Bệnh Tật

Chương 64


trước sau

Chương 64 Sờ đôi tai của tiểu công chúa
 
Nghe lời Cố Huấn Đình, Lục Vãn Vãn nhanh chóng phản ứng lại. Cô dở khóc dở cười, học theo dáng vẻ của anh, vươn tay kéo tay áo đã rũ xuống của người nào đó.
“992 phải cõng Viên Viên.”
Đuôi mắt tiểu công chúa khẽ nhướng lên, biểu cảm thờ ơ biến mất ngay lập tức, cảm xúc không thể kiềm chế tuôn trào, anh nghe được giọng của mình khàn khàn, nói một cách miễn cưỡng, “Vậy chỉ còn anh có thể cõng em thôi.”

Lục Vãn Vãn bị chọc phát cười, nhưng vẫn có chút lo lắng về sức khỏe của anh, do dự một chút, “Đến sáu mét, anh sẽ không mệt chứ?”
Cô vừa nói xong đã nghe một âm thanh trầm thấp pha chút giễu cợt, “Hừm.”
Lục Vãn Vãn: “...” Có lẽ ý là sẽ không cảm thấy mệt nhỉ?
“Vậy tôi đi trước.” Bác Lãm nói, rồi lấy ra một bức thư bịt kín từ trong túi đưa cho bọn họ, “Bên trong là số liên lạc của tôi và thời gian tập hợp ngày mai, chìa khoá cũng ở bên trong.”
Lục Vãn Vãn nhận lấy, cảm ơn bác Lãm rồi bỏ phong thư vào trong chuỗi không gian.
Bác Lãm cứ như học thuật ẩn thân vậy, đợi Lục Vãn Vãn cất phong thư xong thì người chẳng thấy đâu nữa.
Trăm mét xung quanh chỉ còn ngôi nhà trên cây cao lớn, gió lạnh xào xạc, hai robot và Cố Huấn Đình đang đứng bên cô.
“...”
“...”
Lục Vãn Vãn kiểm tra quần áo mặc hôm nay, xác thực không có cái gì quá lộ liễu, ngẩng đầu thấy người đó đang kiểm tra dây leo.
Anh khẽ ngẩng đầu, ngón tay thon dài nắm chặt dây leo thô dày, xoay người, đôi mắt hẹp dài sượt qua những đốm sáng chiếu xuống dưới dán tây, “Qua đây.”
Giọng nói của anh pha tạp một chút kiềm chế, mang theo một chút sự quyến luyến, cứ như dán vào tai cô.
Trái tim bỗng đập lỡ một nhịp, hơi nóng men theo tai bùng lên, Lục Vãn Vãn đáp một tiếng, có hơi hoảng loạn, “Vâ...vâng.”
Cô đi đến bên người đó, hơi lắp bắp, “Làm...làm sao cõng?”
Cố Huấn Đình sờ đôi tai nóng bừng, “Anh ôm em lên trên.”

Lục Vãn Vãn mở to mắt, nghi ngờ rằng mình đã nghe nhầm, “...Hả?”
“Cõng rất dễ bị ngã xuống.” Tiểu công chúa giải thích.

Lục Vãn Vãn nghĩ đến tư thế đó một lát, phát hiện đường như đúng là như vậy.
Cố Huấn Đình nhìn khuôn mặt đỏ hơn nhiều so với bình thường của cô, giọng nói có hơi run, “Bây giờ lên luôn chứ?”
“Được.” Lục Vãn Vãn gật đầu, nhắm mắt lại, giọng cô run lên, “Em sẵn sàng rồi.”
Tiểu công chúa buông dây leo ra, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào eo của Lục Vãn Vãn.
Lục Vãn Vãn còn chưa cảm thấy gì, phía tiểu công chúa đã cảm thấy một dòng điện chạy qua. Sự đụng chạm mềm mại này khiến trong đầu anh như muốn nổ pháo hoa, đến khi định thần lại, đôi tai vẫn còn hói và cái đuôi đã không chịu kiểm soát nữa lộ ra.
Lục Vãn Vãn vốn đã sẵn sàng để được anh ôm, nhưng đợi nửa ngày vẫn không thấy có động tĩnh gì, cô mở mắt ra, nhìn cơ thể có hơi cứng đờ của người nào đó, hỏi: “...Cố tiên sinh, anh sao vậy?”
“...” Tiểu công chúa mím môi, cứu vớt lại tự tôn, “Hình dạng này dễ duy trì cân bằng.”
 
Lục Vãn Vãn tin thật.
Mắt cô sáng lên, cô vẫn chưa được thấy qua đuôi của tiểu công chúa.
Cô muốn xem xem đuôi của anh, nhưng chỉ kịp bắt gặp bộ lông trắng. Eo bỗng nặng nề, một giây sau trời đất quay cuồng, cứ thế sà vào trong cái ôm có hơi nóng bức.
“Giữ chắc.” Mèo lớn Cố Huấn Đình sắp bị cảm xúc mềm mại đó bức đến phát điên rồi, đây dường như là sự đau đớn vừa ngọt ngào vừa đày đọa. Vì để giữ hình tượng trước mặt Lục Vãn Vãn, anh chỉ có thể lựa chọn tốc chiến tốc thắng.
Nghe lời anh nói, Lục Vãn Vãn ép buộc mình phớt lờ đi cái đụng chạm ở chân và eo, vươn tay ôm chặt cổ của Cố Huấn Đình.
“Anh bắt đầu đây.” Tiểu công chúa nói một câu trầm khàn.
Cô dựa vào lòng anh, đây là lần đầu hai người dựa gần nhau như vậy, nhưng cô không hề cảm thấy chán ghét.
“Thịch” , “Thịch”, “Thịch”
Lục Vãn Vãn cảm thấy mình không chỉ nghe được giọng nói của anh, mà còn nghe được tiếng tim đập hòa quyện vào nhau của hai người, cô sắp không phân biệt được đâu là của cô, đâu là của Cố Huấn Đình nữa.
“Được.” Lục Vãn Vãn đáp một tiếng, được một tay anh ôm vào lòng.
Cảm giác mất đi trọng lực rất mãnh liệt, cô vô thức ôm chặt lấy cần cổ của tiểu công chúa.
Gương mặt anh tuấn của tiểu công chúa đỏ ửng, bàn tay to nắm chặt dây leo, bắt đầu trèo lên trên nhanh chóng.
Lục Vãn Vãn chớp mắt, chóp mũi của cô hoàn toàn là mùi hương trên áo sơ mi của anh, gò má áp vào lồng ngực anh, bên tai trộn lẫn tiếng gió và tiếng thở hổn hển khe khẽ.
Đó là âm thanh trầm trầm, mang theo sự ấm áp.
“Đến rồi.”
Tiếng gió đã nhỏ hơn một chút, Cố Huấn Đình nhẹ nhàng đặt người trong lòng xuống, cánh tay anh vẫn còn lưu lại xúc cảm lúc nãy, nó nóng đến mức thiêu đốt trái tim anh. Những giọt mồ theo lăn xuống trên trán, ngay cả đôi tai vừa mọc lông mới cũng tán loạn lên.

“Cảm ơn.” Lục Vãn Vãn đứng trên thềm trước nhà cây, mặt mày đỏ bừng liếc nhìn đôi tai lông xù bởi vì gió làm tán loạn, trái tim ngứa ngáy.
Cô không thể kìm nén được ham muốn sờ vào đôi tai ấy. Mở cánh cửa nhà cây, ánh mắt liếc nhìn cái đuôi lông tơ màu trắng không yên phận sau lưng tiểu công chúa.
Thật muốn sờ quá đi...
Vì sự chú ý của Lục Vãn Vãn đều dồn vào cái đuôi và đôi tai dù có hơi hói với lông li ti nhưng trông rất mềm mại, nên cô thiếu chút nữa thì vấp phải bậc cửa.
Cổ tay bị kéo lại, lúc đó Lục Vãn Vãn mới đứng vững.
“Em vừa tê chân.” Lục Vãn Vãn mất mặt giải thích.
Tiểu công chúa không vạch trần cô, đôi tai ngọ nguậy.
“Em... “ Lần đầu tiên Lục Vãn Vãn thấy được đôi tai của tiểu công chúa khi anh vẫn còn tỉnh, có chút không dời mắt đi được, đến khi cô định thần lại, lời đã ra khỏi miệng rồi, “Em có thể sờ tai anh một chút không?”
Cố Huấn Đình: “...”
Khi Lục Vãn Vãn ý thức được mình vừa nói cái gì: “......”
Nghe cô nói, đôi tai của tiểu công chúa đang ép về hai bên bỗng dựng đứng, rồi lại rũ xuống, rồi lại dỏng lên, “Được.”
Lục Vãn Vãn nghi ngờ mình nghe nhầm, có hơi đờ ra.
Cố Huấn Đinh ngồi trên chiếc ghế sofa trong phòng khách, giọng nói trầm khàn, như mê như hoặc, “Chỉ có thể sờ một chút.”
Lục Vãn Vãn đi đến phía sau anh, từ từ chìa đôi tay “tội ác”.
Mềm quá!
Lông tơ vừa mới mọc thật mượt!
Nó còn ngọ nguậy nữa, thật khác với lúc sờ đôi tai khi anh còn hôn mê, tai anh lớn hơn một chút so với mèo bình thường, ấm nóng sờ rất đã!
Lục Vãn Vãn vô thức đặt cả hai tay lên tai của tiểu công chúa, thuận theo lông tơ tán loạn vừa nãy, đến khi một tiếng khịt mũi trầm thấp truyền đến bên tai cô mới lúng túng bỏ tay ra.
“Xin lỗi…”
Lục Vãn Vãn có chút ảo não, ngồi một bên anh, nhìn thấy đám lông trên đuôi rũ bên người của tiểu công chúa cũng bị bới tung toàn bộ, cô cảm thấy vô cùng áy náy, có lẽ tiểu công chúa là giống mèo không thích bị người khác sờ.
“Vừa xấu vừa hói.”
Giọng Cố Huấn Đình nhẹ bẫng, nhưng Lục Vãn Vãn vẫn nghe được.

“Sờ không được.”
Tai tiểu công chúa run run. Anh nâng bàn tay lên, che đi đôi tai không phải quá hói kia.
Lục Vãn Vãn: “...”
Cô dường như đã hiểu ra trong nháy mắt, “Sờ rất tuyệt.”
Cô nói, “Mặc dù lông hơi ít, nhưng không ảnh hưởng đến xúc cảm…”
Tiểu công chúa hạ tay xuống, biểu cảm bỗng cứng đờ, thật hiếm khi sự không vui của anh có thể khiến cho Lục Vãn Vãn cảm nhận được.
Lục Vãn Vãn: “...” À đúng rồi, không được nói

ít lông...
“Cố tiên sinh, giúp em luyện tập dị năng đi,” Vì để đền bù, Lục Vãn Vãn nói giống như nhiều lần trước, theo thói quen chạm vào ngón tay của anh.
Cô nhắm mắt lại, sức mạnh tinh thần dần dẫn dắt dị năng sắp biến thành màn sương, tạo thành con đường trong cơ thể, từng chút lan ra từ đầu ngón tay.
Cố Huấn Đình chịu đựng luồng điện chạy tán loạn khắp bốn phía, nheo mắt, lật tay chụp lấy cổ tay Lục Vãn Vãn.
Hiếm khi anh có khuynh hướng bá đạo như vậy, giống như những lần điều trị lúc trước, nắm chặt hai tay cô.
Lục Vãn Vãn vừa mới truyền một chút dị năng: “...?”
Nhiệt độ trong lòng bàn tay anh rất cao, nó nóng đến kinh người.
“Chẳng phải nói để anh giúp em tập luyện dị năng sao?”
Cố Huấn Đình vừa nói xong, Lục Vãn Vãn cảm thấy một luồng sức mạnh tinh thần cường đại, bao phủ lấy dị năng ít ỏi của cô, rồi trả về men theo bàn tay đan vào nhau của hai người.
Sức mạnh tinh thần ban đầu của cô vẫn còn lưu lại một chút ở con đường, cô chưa kịp tránh ra thì sức mạnh của tiểu công chúa đã cuộn đến, không cẩn thận đâm vào nhau.
“Vù!”
Một cảm giác không thể tả được lan tỏa từ nơi hội tụ sức mạnh tinh thần, giống như một cơn sóng lớn cuộn lên, ngay lập tức tràn ngập trong Lục Vãn Vãn.
Cô chỉ cảm thấy bể tinh thần trống không, như thể không thể suy nghĩ, bỗng chốc tê dại nửa bên cơ thể.
Cố Huấn Đình cũng chẳng tốt hơn cô bao, nhưng anh vẫn luôn chịu đựng, anh chỉ khựng lại vài giây rồi phản ứng lại. Để ý sự khác thường của Lục Vãn Vãn, anh lập tức chuyển sức mạnh dị năng ra ngoài.
Gò má của Lục Vãn Vãn đỏ ửng, nhưng không hề có cảm giác đau đớn đặc biệt nào, chỉ là tay chân mềm nhũn, cả người đổ trên ghế sofa, không thể nào trở dậy.
“Vãn Vãn.”
Phản ứng của cô khiến tiểu công chúa không biết phải làm sao, anh không quan tâm đến vấn đề xưng hô nữa, “Em sao rồi?”
Đôi tai rũ xuống, trông có vẻ rất lo lắng.
“Không.” Lục Vãn Vãn nghỉ một chút mới cảm thấy đỡ hơn, cô lắc đầu nói, “Em không sao.”
“...” Đôi môi Cố Huấn Đình mím thành một đường, vừa tự trách vừa tức giận thái độ của cô, cứng rắn nói, “Về phòng nằm nghỉ ngơi.”
Lục Vãn Vãn muốn nói cô không sao, nhưng đối diện với sắc mặt không mấy dễ nhìn của anh, chống nửa cơ thể dậy lại đổ trở về, “Em hơi choáng, muốn uống nước.”
“Được.” Cố Huấn Đình hung hăng lấy một cái chăn trong phòng đắp lên cho cô, “Anh gọi 992 lên.”

Lúc anh xoay người đi, cái đuôi vẫn còn chút hói sau lưng anh vẫy một cách bực bội, Lục Vãn Vãn lén nhìn vài cái rồi nhanh chóng thu lại ánh mắt. 
Cô thấy tiểu công chúa kéo dây leo xuống dưới mới xây xẩm mặt mày, cố gắng bò dậy khỏi sofa, quan sát bên trong cơ thể một lúc.
Tia sức mạnh tinh thần mà cô va chạm với Cố Huấn Đình không những không biến mất, mà dường như càng trở nên mạnh hơn.
Lục Vãn Vãn xác nhận lại nhiều lần mới phát hiện đây không phải là ảo giác của cô.
 
Cô xoa trán , tâm trạng vô cùng phức tạp, đây là cách thăng cấp quái dị gì vậy? Tuy rằng sức mạnh tinh thần tăng lên là rất tốt, nhưng trước mỗi lần thăng cấp đều như lúc vừa rồi thì...
Tiểu công chúa nhanh chóng đi lên, theo sau là 992 và Viên Viên bị cánh tay máy của 992 giữ lại trong lòng.
“Vãn Vãn.” Viên Viên chạy lạch bạch đến bên Lục Vãn Vãn, lấy ra một cốc nước ấm từ trong bụng, “Uống.”
Lục Vãn Vãn nhận lấy, nhìn về tiểu công chúa với sắc mặt hơi lo lắng, trái tim có chút ấm áp, cầm ly nước uống vài ngụm.
Cố Huấn Đình nhìn sắc mặt của cô, trái tim vẫn luôn căng thẳng cũng thả lỏng đôi chút.
Cô không gọi anh là Cố tiên sinh nữa, mà đổi cách nói, đôi mắt cong cớn, mỉm cười nhìn anh, “Cố Huấn Đình, cảm ơn anh.”
Tiểu công chúa nhướn mày ngạc nhiên, rồi chậm rãi giãn ra, rồi chau lại hết sức, “Đừng lúc nào cũng nói cảm ơn.”
Anh không phải người thú nhỏ mọn, lúc nào cũng muốn nghe lời cảm ơn của giống cái.
Tai cũng đã sờ rồi, cô ấy là người của anh rồi.
Nghe thấy cô gọi tên mình, tâm trạng của tiểu công chúa rõ ràng rất tốt, nó trực tiếp phản ánh lên trên cái đuôi hói rũ xuống, cuộn thành một vòng tròn thoải mái→_→
    ……
Hai người ngây ngốc trong phòng thêm một lúc, hình chiếu ba chiều của bác Lãm đã mở lên, anh ta nói vào điểm cần chú ý.
 
Một là thử thách trên Tử Sơ Quang tổng cộng có ba cửa ải, cụ thể là gì thì sáng sớm mai mọi người là biết.
Hai là nhiệt độ không khí buổi thử nghiệm ngay mai sẽ có biến đổi, nhắc nhở bọn họ phải mang theo đủ lương thực và quần áo.
Cuối cùng, bác Lãm nói môt câu có ý sâu xa, “Thử nghiệm tính thích ứng cũng sẽ kiểm tra mức độ hiểu ngầm và phối hợp của các vị, các cửa ải được thiết kế rất có lý lẽ. Không thông qua thử nghiệm thì tình hữu nghị vẫn còn, đến lúc đó mọi người đừng quá kích động là được.”
Lục Vãn Vãn nghe phần cuối cùng luôn cảm thấy có chút không thoải mái. Sao cô lại cảm thấy câu này của bác Lãm như đang đề phòng gì đó.
Trong phong thư có viết, buổi thử nghiệm được tổ chức mỗi năm một lần sẽ được tổ chức vào sáng mai, 5 giờ sáng tập hợp, sau đó sẽ có người đưa bọn họ đến dưới chân núi tuyết Tử Ngọc
Lục Vãn Vãn gửi tin tức cho Cố Huấn đình xem, cô có hơi bất ngờ vì đến bây giờ anh vẫn chưa thu lại tai và đuôi, và cũng không hề che nó đi, đây có tính là một sự tiến bộ?
Nhưng trên thực tế là, trước khi bị Vãn Vãn sờ tai, Cố meo meo luôn ở trong tình trạng vô cùng hưng phấn, căn bản không thể thu lại đôi tai. Còn sau khi bị sờ tai, trước đó trong lòng chỉ dám bá đạo một chút, giờ đã bí mật nhận định trong lòng rằng cả đời này, anh là chú mèo lớn chỉ thuộc về riêng cô.

 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện