Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Lại trúng độc


trước sau

Sau khi Tống Toàn rời đi, Hạ Uyên gọi vài đại thần tâm phúc đến Vương phủ, cùng bọn họ thương nghị việc đàn áp khởi nghĩa.

Mấy tên thích khách bị bắt được đều là dân chúng bình thường, nổi loạn do lòng đầy căm phẫn, rõ ràng dù là anh hùng khí phách đến đâu, khi đối mặt mới Hoàng quyền vẫn theo bản năng mà sợ hãi. Trong đó có một gã nhát gan tới mức chưa dùng hình bức cung đã khai ra rõ rõ ràng ràng hang ổ của bọn chúng.

Vài người vây quanh bản đồ thảo luận một phen, quyết định phái một đội nhân mã đi tìm hiểu thăm dò tình hình trước, sau mới quyết định là tấn công hay đánh lén. Về phần để ai mang binh, dùng một người bên ta, sau đó giao cho Quý tướng quân. Thứ nhất là để bọn họ kìm hãm lẫn nhau, thứ hai là muốn xem thử thái độ của vị Quý tướng quân này thế nào.

Chỉ là không ngờ hắn vừa mới nói dứt câu, phía dưới đã có người chen vào: "Quý tướng quân ngã bệnh, nghe nói là cảm lạnh, sợ là hiện giờ không dẫn binh được.

Sắc mặt Hạ Uyên không dễ coi cho lắm, nhíu mi trầm tư một lát, lạnh lùng nói: "Đi điều tra một chút hắn bệnh thật hay giả bệnh."

Quý tướng quân này trước đây sai người hạ độc hại chết "Nhiếp chính vương", vốn không cùng lập trường với mình, nếu lại từ chối quyết định của triều đình quả thật là không thể giữ lại.

Trao đổi bàn bạc xong mọi việc, mọi người lần lượt lui xuống, Hạ Uyên đi đến trong viện, nhìn trời chiều bị nhuộm thành một mảnh đỏ thẫm, lẳng lặng đứng đó một lúc lâu.

Lúc vừa đến thế giới này, hắn nghĩ chỉ có một mình, làm việc cũng không quá chú ý, hiện giờ biết Châu Châu ở ngay cạnh mình, hắn ngạc nhiên vui mừng rất nhiều nhưng trọng trách trên vai cũng nặng hơn.

Từ thế giới hiện đại hòa bình xuyên đến đây, Châu Châu có thích ứng được không? Cho dù hắn không để tâm chính sự ngoài kia thì có thể tự do tự tại sống yên ổn được bao lâu?

Ở xã hội hiện đại, bất kể là có xuất thân thế nào, lựa chọn nghề nghiệp gì, chi cần bản thân cố gắng là có thể sống một đời an yên. Dù cho cuộc sống vất vả, bộn bề lo toan, có Nhị ca như hắn chăm sóc, em ấy làm một con sâu gạo cũng có thể sống tốt.

Nhưng đây lại là cổ đại ăn tươi nuốt sống, nguy hiểm trăm bề. Đường đường là Nhiếp chính vương cũng ba lần bảy lượt suýt mất mạng. Mà Hoàng đế thiếu niên cao cao tại thượng cũng chỉ là một con rối, dân chúng bên dưới ngày ngày chật vật lo chuyện cơm áo gạo tiền, khổ cực đấu tranh. Suy cho cùng thì chẳng ai có thể sống yên ổn trên đời này cả.

Hắn là Nhiếp chính vương, thân phận cũng đặc biệt lúng túng. Tiến thêm một bước chính là đứng trên vạn người, mà lùi một bước chính là vực sâu vạn trượng. Nếu hắn chỉ có một mình, sống hay chết cũng chẳng quan trọng, biết đâu chết rồi còn có thể xuyên về. Nhưng bây giờ thì khác, hắn có Châu Châu, hơn nữa vận mệnh của hai người đã cột chặt vào nhau. Một khi hắn chết, cả Vương phủ đều phải chôn cùng, nói gì đến Vương phi của hắn?

Trước mắt biện pháp khả thi là bắt đầu thời đại thái bình thịnh thế, đây là việc gian nan nhất, nhưng cũng là việc tốt đẹp nhất. Nếu chính mình vừa xuyên đến đã có địa vị cao như vậy, còn được ông trời giúp đỡ, vì sao không cố gắng thực hiện?

Nghĩ đến quan hệ bây giờ giữa hai người, Hạ Uyên vô thức nhìn về phía hậu viện, lại nghĩ tới ở thế giới này đàn ông cũng có thể mang thai, ngay cả hô hấp cũng phập phồng không ổn định.

Hắn vốn đối với chuyện con nối dõi không mong chờ gì, chỉ là không ngờ...

Sắc trời tối dần, Hạ Uyên quay về phòng thay quần áo, đuổi Hà Lương Tài đi, bản thân chuẩn bị qua chỗ Tiết Vân Chu ăn ké. Vừa mới đi qua lối rẽ vào hậu viện thì đụng phải người đi tới.

Kèm theo đó là âm thanh "loảng xoảng" vang lên, hộp đựng đồ ăn tinh xảo rơi xuống đất, bát đũa trong hộp đều rơi ra, cơm nước vung vãi khắp nơi.

"Thiếp tội đáng muôn chết, xin Vương gia trách phạt." Một nữ tử trẻ tuổi hoảng loạn khẩn trương quỳ rạp xuống, liên tục dập đầu.

Hạ Uyên nhìn vết bẩn trên vạt áo, chau mày nói: "Bỏ đi, lần sau đi đường nhớ chú ý." Nói xong xoay người trở lại phòng chuẩn bị đổi bộ đồ mới.

Nữ tử kia sửng sốt ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng hắn, vẻ mặt không thể tin nổi.

Hạ Uyên đi được hai bước thì dừng lại, xoay người lại nhìn, thấy nàng trang điểm tinh tế, phục sức cầu kì, đoán là thiếp thất nào đó trong Vương phủ, đáy mắt không khỏi hiện lên nghi ngờ.

Nàng kia không ngờ hắn đột nhiên quay người, đối mặt với ánh mắt của hắn liền hoảng sợ, vội vàng cúi đầu.

Hạ Uyên quét mắt nhìn đồ ăn trên mặt đất, nhíu mày: "Ngươi đang làm gì vậy?"

Nữ tử nửa quỳ trên mặt đất, nơm nớp lo sợ đáp: "Nghe nói Vương gia bị thương, thiếp thân không có sở trường gì, trùng hợp biết nấu ăn nên chuẩn bị một ít, muốn cho Vương gia bồi bổ thân thể, không ngờ lại va vào Vương gia..."

Hạ Uyên ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn nàng, thản nhiên nói: "Được rồi, ở đây không còn chuyện của ngươi nữa, lui xuống đi."

Nữ tử ngẩng đầu, hình như có chút không cam lòng, cắn môi nhẹ nhàng đáp "Vâng" một tiếng, đứng dậy lui về phía sau hai bước, vẻ mặt lưu luyến không nỡ rời mà xoay ngươi đi theo đường cũ trở về.

Hạ Uyên thị vệ nấp trong bóng tối: "Gọi Hà tổng quản lên đây."

Hà Lương Tài vừa nghe nói Hạ Uyên đụng phải người khác, lập tức xách áo chậm chạp chạy tới, nhìn thấy đống hỗn độn trên mặt đất, cảm giác nói không nên lời: Vương gia bộ dáng hung thần sát ác, thiếp thất hậu viện hoặc là nhượng bộ với hắn, hoặc là ngấm ngầm tranh sủng, dù là nguyên nhân nào đi nữa thì từ trước đến nay không ai dám chạy đến trước mặt Vương gia nịnh nọt, sao bây giờ gan lại lớn vậy? Chẳng lẽ thấy Vương phi được sủng ái nên không nhịn được?

Hạ Uyên nói: "Gọi người tới thu dọn chỗ này, lấy một chút đưa đến chỗ đại phu kiểm tra, phải tra thật kĩ, đừng bỏ sót bất cứ thứ gì."

Hà Lương Tài cả kinh, liên tục

gật đầu.

Hạ Uyên lần nữa thay bộ y phục mới, lúc này mới đi đến viện của Tiết Vân Chu. Tin tức truyền rất nhanh, Tiết Vân Chu lúc này đã nghe Dư Khánh bẩm báo, trong lòng chua chua.

Cùng là xuyên qua như nhau, Nhị ca lại xuyên thành Nhiếp chính vương cao cao tại thượng, năm thê bảy thiếp, trái ôm phải ấp, cảnh đẹp ý vui biết bao nhiêu; mà y lại chả hiểu sao xuyên thành nam thê, tuy rằng là nam thê của Nhị ca làm y vui thích không thôi. Nhưng chỉ tưởng tượng đến Nhị ca cả ngày trừ những lúc vào triều thì ở tiền viện, mà mình cả ngày trừ lúc ra ngoài dạo vài ba vòng thì chính là đi loanh quanh ở hậu viện, ngoài ra còn phải chịu ghen tị oán hận của mấy vị thiếp thất của ai kia, càng nghĩ càng thấy không công bằng.

Tiết Vân Chu buồn bực nhìn một bàn đồ ăn, bắt đầu lo lắng có nên để hạ nhân dọn xuống không, chuẩn bị một bàn khác mang lên.

Mấy món này đều là y xắn tay xuống bếp tự mình làm, lúc ấy y còn vô cùng đắc chí khẽ ngâm nga hát, âm thầm ca ngợi bản thân thật xuất sắc, Nhị ca cưới được y đúng là phúc ba đời của ảnh.

Nhưng vừa nghe được Dư Khanh huyên thuyên đủ điều về tin tức kia liền cảm thấy mình đã nhầm: vợ cả nấu cơm, vợ nhỏ cũng nấu cơm, này không phải là tình tiết tranh sủng kinh điển sao?

Tiết Vân Chu ghé vào cạnh bàn, uể oải vẫy vẫy Dư Khánh: "Dư Khánh, lại đây."

Dư Khánh vội vàng chạy qua: "Vương phi có gì cần dặn dò ạ?"

"Ngươi dọn hết đồ ăn xuố-..." Tiết Vân Chu đang nói dở thì thấy Hạ Uyên đi tới, bị dọa hết hồn, vội hạ mắt giả bộ không thấy gì, sửa lời nói: "Mang đồ ăn xuống dưới hâm nóng, đợi lát nữa Vương gia tới ăn."

Dư Khánh vẻ mặt khó hiểu, nghi hoặc gãi đầu: "Đồ ăn mới bưng lên, vẫn còn nóng mà..."

"Ồ, còn nóng là được rồi." Tiết Vân Chu giương mắt, vẻ mặt vui sướng: "Vương gia, ngươi tới rồi!"

Hạ Uyên thấy y nhiệt tình hô, chỉ cảm thấy y phản ứng thái quá.

Tiết Vân Chu đã quên trên người còn thương tích, vừa đứng dậy một cái đã đau đến nhíu mày.

Hạ Uyên sắc mặt trầm xuống, đi tới phía sau xoa eo cho y, ngữ điệu giáo huấn nói: "Không thể nhớ lâu chút sao?"

Tiết Vân Chu lầm bầm, trong lòng lại mừng thầm: là não cá vàng không nhớ lâu được, tốt nhất là lần nào Nhị ca tới cũng nhớ giùm mình.

Hai người cùng nhau ăn cơm đã thành thói quen, Hạ Uyên xoa eo cho y xong liền ngồi xuống, vừa thấy thức ăn trên bàn lại bị chấn động mạnh, giương mắt nhìn thật sâu vào Tiết Vân Chu.

Tiết Vân Chu cảm nhận được ánh mặt của hắn, cười cười: "Vươnng gì nếm thử chút xem có hợp khẩu vị không."

Hạ Uyên "Ừm" một tiếng, gắp một đũa vào miệng nhai, trong lòng chầm chậm rung động, sau đó mặt không biến sắc thử hết mấy món trên bàn một lần, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn Tiết Vân Chu.

Tiết Vân Chu bị hắn dọa nhảy dựng: "Sao vậy? Vương gia không thích ăn à?"

Không thể nào nha, mình xuyên đến đây khẩu vị không đổi, chẳng lẽ Nhị ca vừa xuyên qua thì khẩu vị cũng thay đổi luôn rồi? Cơ mà cũng không phải không có khả năng, dù sao diện mạo mình vẫn vậy nhưng diện mạo ảnh cũng đổi rồi.

Hạ Uyên chỉ chỉ đồ ăn trên bàn: "Là ngươi làm sao?"

"Là ta làm, cơ mà..." Tiết Vân Chu ảo não gãi đầu: "Ngươi thích ăn cái gì? Để ta làm lại lần món khác."

Hạ Uyên vừa mới nghĩ tới y nhận ra mình, ngay tức khắc bị những lời này của y gạt đi ý nghĩ trong đầu, tâm tình nhất thời hơi phức tạp, im lặng một lát mới gật đầu: "Mấy món này làm rất ngon, ta rất thích ăn."

Tiết Vân Chu cười rộ lên, cầm bình rượu trên bàn định rót cho hắn, vốn định "nhớ lâu một chút", làm bộ lắc lắc thắt lưng, không ngờ thân thể này kém thực sự, vừa mới nghiêng người cầm bình rượu đến trước mặt Hạ Uyên thì thắt lưng lại đau zl.

"A..." Tiết Vân Chu suýt nữa đứng không vững, vội chống tay lên bàn, bình rượu trong tay cũng vì thế bị đổ hơn nửa.

Hạ Uyên vẻ mặt bất đắc dĩ, đứng lên đỡ y.

Tiết Vân Chu sợ lại bị mắng, mở miệng cướp lời: "Ta nhớ rồi, lần sau nhất định nhớ lâu!"

Hạ Uyên dừng một chút, vừa định nói chuyện thì ánh mắt liếc qua bát cơm của mình, ánh mắt thay đổi, trầm giọng nói: "Người đâu!"

Tiết Vân Chu bị dọa sợ, ngẩng đầu nhìn hắn, theo ánh mắt hắn nhìn lên bàn, chỉ thấy bát cơm đã biến thành một màu đen, hoảng sợ hít một ngụm khí lạnh.

Dư Khánh đang canh giữ bên ngoài thấy ngữ khí hắn không tốt, vội vã chạy vào.

Hạ Uyên ánh mắt lạnh lùng: "Thế này là sao?"

Tiết Vân Chu hết hồn: "Ta... Ta không biết..."

Hạ Uyên trấn an y: "Không phải hỏi ngươi."

Tiết Vân Chu nuốt nước miếng: không phải hỏi ta mới là chuyện lớn á! Ngay cả cơ hội giải thích cũng không có!

Dư Khánh thấy rõ tình hình, sợ tới mức chân cũng phát run: "Hồi... Hồi bẩm... Vương gia, tiêu nhân không... không biết..."

Hạ Uyên ngồi xuống cạnh bàn lần nữa, nói với Tiết Vân Chu: "Ngươi cũng ngồi xuống đi."

Tiết Vân Chu lúc này mới hồi phục tinh thần, nghĩ tới có người muốn vu oan giá họa cho mình, nhất thời giận dữ nghiêm mặt ngồi xuống, đang nghĩ có nên biểu hiện lòng trung thành với Hạ Uyên hay không, đã bị hắn giơ tay cắt ngang.

"Không phải việc của ngươi."

Hể! Mất trí nhớ rồi còn tin tưởng mình vậy sao?

Hạ Uyên lạnh giọng nói: "Gọi hết người trong viện lên đây."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện