Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Lừa gạt


trước sau

Hạ Uyên vừa ra lệnh, tất cả người hầu trong viện Tiết Vân Chu, cả những ngươi đang quét sân rửa rau trong bếp đều nơm nớp lo sợ đi đến. Nhìn thấy ánh mắt của Hạ Uyên, dù người nào tự nhận bản thân trong sạch cũng không khỏi rùng mình, trong lòng đều tự có cân nhắc.

Vương gia gặp loại chuyện này cũng không phải lần một lần hai, quả thực đã trở thành chuyện như cơm bữa. Cơ mà mấy lần trước đều giao cho cấp dưới điều tra, tra ra rồi hắn sẽ là người xử lý cuối cùng xem nên lột da hay đem chiên giòn. Lần này lại tự mình ngồi đây muốn tra xét, có thể nhìn ra được hắn rất xem trọng chuyện này.

Mà sự việc xảy ra ở chỗ của Vương phi, Vương phi lại an ổn ngồi cạnh Vương gia, người tinh ý cũng đoán sương sương được chuyện này chỉ sợ là nhằm vào Vương phi. Mà khi sự tình còn chưa điều tra rõ, Vương gia đã che chở cho Vương phi như vậy, xem ra lời đồn gần đây nói Vương gia sủng ái Vương phi là thật.

Hạ Uyên lúc thực sự tức giận dù trên mặt không có gì thay đổi nhưng đáy mắt lại sắc bén hơn bao giờ hết, làm người khác nhìn mà kinh hãi. Điểm này tuy khác với Nhiếp chính vương nguyên bản, nhưng đều giống nhau là tạo cho người ta cảm giác không thể nhìn thẳng, thậm chí có người còn thấy hắn bây giờ so với trước kia càng âm trầm khó đoán hơn. Thường thường lúc lén nhìn trộm sắc mặt hắn, nếu không cẩn thận đối diện với ánh mắt này sẽ có lỗi giác bản thân hoàn toàn bị đối phương nhìn thấu.

Người trong viện lập tức quỳ xuống, tuy rằng Tiết Vân Chu không thích nhiều người như vậy, chỉ để mỗi Dư Khánh di theo, nhưng người hầu hạ y ăn mặc đi lại cũng không ít, hơn nữa còn có thị vệ do Hạ Uyên sắp xếp thêm hơn chục người, quả thật là không nói nên lời.

Hạ Uyên dù đang ngồi ở đây cũng không tự hạ thân phận mà chờ Hà Lương Tài tới, bảo ông bố trí người thẩm vấn.

Hà Lương Tài vừa làm xong việc hắn giao phó liền lập tức tới đây, vội tới mức lướt nhanh như gió, thậm chí còn không kịp thở.

Cùng đi tới còn có Hứa đại phu trong phủ. Hai người tuổi tác xấp xỉ, một béo một gầy, địa vị trong Vương phủ cũng không thấp, đã kết giao được nhiều năm, bởi vậy lời nói của hai người cũng không kiêng kị.

Hứa đại phu lắc đầu thở dài: "Vương gia đúng là số khổ. Lúc hắn còn niên thiếu, ta ở trong phủ cũng coi như rảnh rỗi an nhàn. Vài năm nay hắn luôn gặp mấy chuyện không đâu, ta cũng bận rộn hơn. Không biết phải làm sao nữa."

Hà Lương Tài đồng cảm: "Lão Hứa, ngươi xem ta đi, hơn mười năm trước có phúc tướng*, hiện giờ cũng không còn rồi, mỗi ngày đều bận tối mắt tối mũi."

*福相 (fú xiàng): phúc tướng, gương mặt phúc hậu.

Hứa đại phu nhìn dáng người "không có phúc tướng" của ông, lại nhìn mặt mình, không vui khụ một tiếng, vuốt râu đi nhanh hơn.

"Này lão Hứa! Ngươi đi chậm thôi đợi ta nữa!" Hà Lương Tài duỗi tay gọi với theo, bước nhanh đuổi kịp.

Hai người miệng lải nhải nhưng chân vẫn bước lẹ, lúc đến viện của Tiết Vân Chu, thị vệ vừa kiểm tra nhân số báo cáo với Hạ Uyên: "Khởi bẩm Vương gia, đầy đủ một người cũng không thiếu."

Hạ Uyên gật đầu nhìn về phía Hà Lương Tài, hỏi: "Chuyện trước đó điều tra đến đâu rồi?"

Hà Lương Tài biết hắn hỏi là chuyện tiểu thiếp bưng đồ ăn đụng phải hắn, bước lên cung kính trả lời: "Hồi Vương gia, Hứa đại phu đã kiểm tra qua, không có chỗ nào khả nghi."

Tiết Vân Chu ở một bên không hiểu ra sao, hoàn toàn không rõ bọn họ đang nhắc tới chuyện gì. Hạ Uyên nghe Hà Lương Tài nói vậy liền biết đồ ăn bên trong không có độc, xem ra là hắn lo lắng nhiều, cũng không để việc này ở trong lòng mà phân phó: "Ta ở đây, ngươi nên tra thế nào thì cứ tra thế đó."

"Vâng."

Hà Lương Tài đi đến trước bàn nhìn một chút, thấy bát cơm trước mặt Hạ Uyên có màu đen khác hẳn với đồ ăn còn lại trên bàn, mồ hôi lạnh túa ra, liền gọi Hứa đại phu lên để ông kiểm tra.

Hứa đại phu tỉ mỉ nghiên cứu, lắc lắc bình rượu, nghe âm thanh nhịn không được nhíu mày, lại rót rượu ra cẩn thận kiểm tra.

Hà Lương Tài nhìn sắc mặt ông trở nên kì quái, lo lắng hỏi: "Sao rồi? Đây là độc gì?"

Hứa đại phu vừa xấu hổ vừa sợ nhìn thoáng qua Hạ Uyên nói: "Đây là một loại xuân dược cực mạnh."

Ông vừa dứt lời, tất cả mọi người đều lắp bắp kinh hãi, đều hướng ánh mắt về Tiết Vân Chu, mấy người đang quỳ cũng lớn gan lén nhìn về phía y. Tiết Vân Chu vẻ mặt kiểu "nanii??" trừng mắt: xem như ta đã được mở mang tầm mắt với độc dược cổ đại rồi. Lần này còn cho ta thấy xuân dược nữa sao? Nhưng dm các ngươi nhìn chằm chằm ta như vậy là có ý gì? Ta còn chưa đói khát đến vậy đâu!

Hạ Uyên trái lại không nhìn Tiết Vân Chu, chỉ là khẽ chau mày, trong mắt phủ lên một tầng sương lạnh.

Hà Lương Tài có chút không dám tin: "Đây thật sự là xuân dược sao? Nhưng nhìn thế nào cũng giống như thuốc độc chết người. Ngươi nhìn bát cơm đen thế này..."

Hứa đại phu vuốt râu, chậm rãi nói: "Đây đúng thật là xuân dược cực mạnh, tuy rằng không đến mức tổn hại tính mạng, nhưng nó còn độc hơn độc dược bình thường. Thuốc này hòa tan với rượu hiệu quả càng mạnh, một khi trúng độc, dù làm chuyện vợ chồng... Khụ khụ... Cũng chỉ có thể giảm bớt đau đớn. Chờ đến sáng, người vẫn bị phế."

Tiết Vân Chu nghe thấy tóc gáy dựng thẳng, nghĩ tới nếu Nhị ca bị phế cái kia... Cơ mà nhìn Nhị ca rất giống người biết kiềm chế...

"Vậy nếu trúng độc mà không làm chuyện kia... Khụ... thì sao?" Tiết Vân Chu không nén nổi to mò hỏi.

"Hứa đại phu vẻ mặt kinh ngạc, Hà Lương Tài cũng khiếp sợ không thôi, hai người đều trừng mắt nhìn qua chỗ y.

Tiết Vân Chu nhìn thấy vẻ mắt họ kiểu "ngươi chịu được sao", cả người đều cảm thấy không ổn lắm.

"Ý ta là..." Tiết Vân Chu nghiến răng nghiến lợi: "Nhẫn nhịn chịu đựng!"

Hứa đại phu bừng tỉnh, sau đó lắc đầu: "Người bình thường đều không nhịn được. Dù là người có sức chịu đựng hơn người có thể chống chịu đi nữa cũng chỉ là bị phế nhanh hơn thôi."

Tiết Vân Chu: "..."

Hạ Uyên trầm mặc ngồi một bên, nhìn như chỉ nghe qua loa nhưng thực ra là quét mắt nhìn từng người, gần như mỗi phút mỗi giây đều chú ý động tĩnh bên dưới. Đám hạ nhân đang quỳ chỉ cảm thấy ánh nhìn sắc như dao nhìn chằm chằm mình.

Hà Lương Tài nghe Hứa đại phu nói xong liền hiểu rõ gật đầu, sau đó mới hỏi Tiết Vân Chu: "Nghe nói đồ ăn hôm nay là Vương phi tự mình làm?"

Tiết Vân Chu vẻ mặt "cây ngay không sợ chết đứng" ôm quyền tựa lưng vào ghế, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: "Không sai."

Hạ Uyên kiếp trước dường như chưa từng thấy qua bộ dáng điềm tĩnh như vậy của y, không kìm được liếc mắt thêm vài cái.

Tiết Vân Chu thấy ánh mắt của hắn lập tức đứng ngồi không yên, dường như có kim đâm vào mông, lại theo thói quen nghiêng vẹo thân thể ngồi không đoan chính, đồng thời trong lòng hoàn toàn tuyệt vọng với bản thân: không thay đổi được nữa rồi, trước mặt Nhị ca không làm một thanh niên tích cực cầu tiến, liền bị giáo huấn đến tận cổ đại. Chẳng lẽ đây là thuộc tính M trong truyền thuyết sao?

Hà Lương Tài nhìn Dư Khánh, thần

sắc trở nên nghiêm trọng: "Hôm nay trừ Vương phi có những ai vào phòng bếp? Ai đã từng chạm qua bình rượu?"

Dư Khánh cố gắng nhớ lại một lượt, những người vào phòng bếp thì hắn có thể nói ra vài người, chạm vào bình rượu thì lắc đầu không biết. Hạ Uyên tuy là nhìn không biết ai với ai, nhưng vẫn rất dễ dàng thông qua động tĩnh phía dưới để biết. Đường nhìn chuyển về phía Hứa đại phu: "Thuốc này thường gặp sao?"

"Không phổ biến." Hứa đại phu lắc đầu: "Loại thuốc độc này người bình thường không dễ dàng có, chắc chắn có lai lịch đặc thù, muốn tra chỉ sợ là không dễ dàng."

Hạ Uyên gật đầu, nhìn bình rượu hồi lâu.

Hà Lương Tài bên kia vẫn đang hỏi, Hạ Uyên đột nhiên mở miệng: "Không cần hỏi nữa."

"A?" Tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Hạ uyên nói tiếp: "Cho bọn họ ấn dấu vân tay lên giấy, hai bàn tay đều phải lấy. Ngoài ra tìm chút bột mì rắc lên bên ngoài bình rượu."

Tiết Vân Chu sửng sốt một chút, hình như đã hiểu ra gì đó: "Đối chiếu dấu vân tay?"

"Phải." Hạ Uyên thấy y vẻ mặt khó hiểu mới giải thích: "Bình rượu trước khi dùng đã được rửa sạch sẽ, có thể lưu lại dấu vân tay trên đó trừ ngươi ra chính là người hạ độc. Chỉ cần so sánh dấu vân tay trên bình rượu với từng người bọn họ, nhất định tìm ra kẻ đã hạ độc, mọi việc liền sáng tỏ."

Tiết Vân Chu hâm mộ nhìn hắn: cái này ta hiểu, nhưng bột mì có thể lấy dấu vân tay được sao?

Hà Lương Tài nghe Hạ Uyên nói xong hơi nghi hoặc chớp mắt, nhưng thấy ánh mắt Hạ Uyên thản nhiên liền hiểu ra, dựa theo lời hắn mà làm, nhanh chóng lấy bột mì đến, lại sai người chuẩn bị giấy mực đầy đủ để mọi người phía dưới ấn tay.

Tiết Vân Chu tò mò nhìn bột mì bưng đến trước mặt mình, vừa cẩn thận vừa nghiêm túc cầm bình rượu rót vào một bát khác hỏi: "Vương gia, ta có thể thử không?"

Hạ Uyên nhìn hạ nhân phía dưới, tùy ý gật đầu: "Có thể."

Tiết Vân Chu cẩn thận rắc bột mì, nhìn chằm chằm bình rượu rỗng, ánh mắt hoang mang: cứ như vậy? Có đùa ta không vậy?

Dấu vân tay đã lấy xong, Hà Lương Tài dâng lên xấp giấy chứa dấu vân tay kèm theo tên từng người. Tiết Vân Chu cũng đưa bình rượu sang.

Hạ Uyên cũng không nhìn bình rượu, trực tiếp rút ra một tờ giấy trong đó, nhìn tên bên trên lạnh giọng nói: "Dẫn người tên Dư Cát này xuống dưới!"

Dư Cát vừa nghe sắc mặt đã trắng bệch, nháy mắt co quắp ngồi xuống đất.

Tiết Vân Chu nhìn thoáng qua, hắn vậy mà là một trong những gã sai vặt trong của hồi môn của Hầu phủ sắp xếp, không khỏi nhíu mày, còn chưa kịp nghĩ xem âm mưu của Tiết Trùng thế nào đã nghe Dư Cát hô to: "Ta nhận, toàn bộ đều là ta hạ độc."

Hạ Uyên không nói lời nào nhìn hắn.

Dư Cát không dám nhìn thẳng, chỉ giơ tay chi về phía Tiết Vân Chu: "Chính là Vương phi sai tiểu nhân hạ độc Vương gia."

Tiết Vân Chu ngây ngốc, lập tức nghiêng mắt nhìn hắn một cái, cười lạnh: "Nếu hạ độc vì sao ta không tự mình hạ? Ngươi ăn nói hàm hồ, bịa chuyện vu khống"

Thân thể Dư Cát run rẩy, sống lưng vẫn thẳng như cũ: "Vương phi từ ngày vào Vương phủ tới giờ vẫn phòng không gối chiếc, trong lòng đã sớm oán ận Vương gia, cho nên bây giờ mới lệnh cho tiểu nhân hạ độc ngài."

Tiết Vân Chu tức quá hóa cười. Nếu ngồi bên cạnh y là Nhiếp chính vương nguyên bản, y có thể sẽ lo bản thân sẽ bị vu oan giá họa. Dù sao người nọ giết người không ghê tay, nói không chừng thà giết lầm còn hơn bỏ sót. Nhưng mà hiện tại đang ngồi ở đây chính là Nhị ca y, là người không thiếu lý trí cũng chẳng vô nhân tính, sao có thể tin tưởng lời nói từ một phía của một hạ nhân được?

Hạ Uyên quả nhiên không có tâm trạng nghe hắn tiếp tục làm loạn, trực tiếp hạ lệnh: "Lôi hắn xuống."

Dư Cát giãy giụa: "Nếu Vương gia không tin có thể đến phòng ngủ Vương phi lục soát, chắc chắn ở đó còn giấu một lọ thuốc độc. Tiểu nhân dám thề nếu không tìm ra được, tiểu nhân sẽ bị sét đánh chết!"

Sắc mặt Tiết Vân Chu cứng lại trong nháy mắt: toang rồi, bình thuốc lão già kia đưa cho quên ném rồi.

Hạ Uyên sắc mặt thản nhiên: "Vu khống Vương phi tôi thêm một bậc, trước hết lôi ra ngoài tra khảo cho ta."

Dư Cát trừng mắt không thể tin nổi, không nói được tiếng nào đã bị lôi ra ngoài.

Vương gia nói là vu khống tất nhiên là vu khống. Lại nói đôi phu phu này tình cảm thật tốt, ai cũng không tin Vương phi hạ độc, bởi vậy cũng không ai để lời Dư Cát trong lòng.

Sự việc đã điều tra rõ ràng, mọi người đều nhẹ nhàng thở ra. Sau khi đuổi bọ hạ nhân đi, Tiết Vân Chu tâm tình vui vẻ trở lại, cầm lấy bình rượu lần nữa, vẻ mặt siêng năng học hỏi hỏi Hạ Uyên: "Ta còn muốn thỉnh giáo Vương gia, vẩy bột mì... rồi dấu vân tay thế này..."

Hạ Uyên liếc y một cái: "Đều là dọa bọn họ thôi."

Tiết Vân Chu ngừng một chút, khóe miệng run rẩy: "Cho nên...?"

"Tay Dư Cát run lên."

Tiết Vân Chu: "..."

Hà Lương Tài, Hứa đại phu đứng bên cạnh vẫn chưa đi: "..."

Tiết Vân Chu sờ sờ bụng nói sang chuyện khác: "Vương gia có đói không?"

Hạ Uyên đứng dậy: "Lãng phí cả một bàn đồ ăn ngon, gọi người nấu chút mì sợi mang lên đây."

Hà Lương Tài đang muốn trả lời, Hứa đại phu bên cạnh mũi giật giật, sắc mạnh thoáng cái thay đổi, tiến lên mấy bước khom người nói: "Vương gia xin thứ lỗi lão phu vô lễ."

Hạ Uyên hơi nghi hoặc nhìn ông: "Có chuyện gì?"

Hứa đại phu ghé sát vào hắn cẩn thận ngửi ngửi, sắc mặt nháy mắt vàng như đất: "Vương gia, mùi trên người ngài là ở đâu ra?"

Hạ Uyên nhíu mi: "Có sao?"

Tiết Vân Chu cũng ghé qua ngửi thử, ngoại trừ mùi quần áo bình thường thì không thấy có chỗ nào khác lạ.

Hứa đại phu nhắc nhở: "Không phải ở quần áo, mà là trên mặt."

Tiết Vân Chu theo bản năng nâng cằm, nhìn về phía mặt hắn.

Hạ Uyên quay đầu qua, rũ mắt nhìn y.

Tiết Vân Chu vô tình chạm phải tầm nhìn của hắn, như không có chuyện gì rời mắt đi, lại nhìn tới đôi môi đang nhếch của hắn, cả người đều ngẩn ngơ nghĩ: môi này dường như vẫn giống môi của Nhị ca...

Môi Hạ Uyên hơi động: "Ngửi thấy rồi sao?"

Tiết Vân Chu hai mắt nhìn thẳng, mặt nóng tới độ đỏ bừng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện