Thời gian gần đây có tin tức là một nhóm khảo cổ đã khai quật được một hầm mộ tại kim tự tháp ở Ai Cập nghe đồn là có rất nhiều châu báu, đồ cổ quý hiếm giá trị và đặc biệt là những viên dạ minh châu có kích cỡ rất lớn thu hút nhiều bọn đào mộ trộm, không chỉ vậy mà Black Eyes ở tận phương Đông cũng cử lực lượng sang Ai Cập để săn lùng châu báu.
Vân Hoàng nghe tin tức như vậy liền lập tức về báo với Lục Thần Duệ, bản thân anh đưa ra quan điểm cá nhân rằng: “Bọn Black Eyes xưa nay chỉ hoạt động ở phương Đông nhưng theo tôi thấy hiện tại bọn chúng đang muốn bành trướng thế lực để đối đầu với chúng ta rồi đó”.
Lục Thần Không tỏ vẻ tán đồng: “Vân Hoàng nói không sai, bọn Black Eyes ngày càng xấc láo lần trước bọn chúng còn dám chặn người của chúng ta để cướp lô vũ khí giao đến Trung Đông cơ mà”.
Lục Thần Duệ tỏ vẻ âm lãnh, anh cười nhẹ lên tiếng: “Lần trước bọn chúng cướp đồ của chúng ta lần này đến lượt chúng ta đến cướp lại đồ trên tay bọn chúng vậy nó mới công bằng, chúng ta đi kim tự tháp Ai Cập một chuyến đi”.
Vân Lan tỏ vẻ lo sợ lên tiếng: “Thủ lĩnh à, sao chúng ta không chờ bọn ngu ngốc Black Eyes mang báu vật ra ngoài rồi chặn đường cướp trên đường chúng mang về, tôi nghe nói kim tự tháp ở Ai Cập rất là đáng sợ nha”.
Vân Hạ quay sang bĩu môi rồi lắc đầu nói với Vân Lan: “Theo tôi thấy loại người nhát gan như cô nên ở nhà đi tốt hơn, cô đi theo mắc công lại làm vướn víu tay chân mọi người nói không chừng còn là cục tạ hại cả bọn cũng nên”.
Vân Lan liền cau có: “Tôi có lòng tốt muốn tốt cho tất cả mọi người thôi, cô có biết trong kim tự tháp tìm ẩn bao nhiêu nguy cơ hay không mà lớn lối với tôi chứ”.
Lục Thần Duệ ghét nhất chính là nghe mấy người phụ nữ cãi nhau bên tai liền gắt giọng lên tiếng: “Im hết đi suốt ngày cứ cãi nhau thì giải quyết được vấn đề à”.
Vân Hạ không cam tâm liền lên tiếng nói với Lục Thần Duệ: “Tại cô ta nhát gan nên tôi mới khuyên cô ta ở nhà thôi”.
Vân Lan cũng lên tiếng biện minh: “Thủ lĩnh tôi cũng chỉ vì nghĩ cho an nguy của mọi người thôi mà chứ có phải vì bản thân tôi đâu mà cô ta lại nói vậy”.
Lục Thần Duệ nghe nhức cả đầu liền nói: “Vậy Vân Lan ở lại tổng bộ đi những người khác về thu xếp hành lý chúng ta đến Ai Cập săn lùng báu vật một chuyến”.
Thoáng qua mặt của Vân Lan là vẻ mất mát, bản thân cô không ngờ rằng Lục Thần Duệ lại nhẫn tâm để cô ở lại một mình như thế nên tức giận bỏ đi về phòng.
Sáng sớm hôm sau, mọi người đều tập trung tại phi cơ riêng của Tartarus để di chuyển đến Ai Cập, Hàn Vân Hy đi cùng Lục Thần Duệ trông vô cùng thân thiết điều đó đã làm dấy lên sự độ kỵ cùng ganh ghét trong lòng của Vân Lan.
Vân Lan đứng một góc đưa mắt quan sát mọi người lần lượt di chuyển lên phi cơ, tay cô nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt hiện lên vẻ mất mát trong đầu thầm nghĩ “Thủ lĩnh nhất định phải là của mình, mình phải làm cách nào đó để Hàn Vân Hy nhớ lại quá khứ của cô ta biết đâu đây là cách duy nhất để dành lại thủ lĩnh cũng nên”.
Lần ngày mọi người ra ngoài gần hết ngay cả Tự Minh Hạo cũng được Lục Thần Duệ mang theo bởi vì bên trong kim tự tháp có rất nhiều cơ quan nguy hiểm lỡ như có chuyện xảy ra thì có bác sĩ đi cùng vẫn tốt hơn, cho nên ở tổng bộ chỉ còn Vân Lan là người có uy quyền nhất.
Nhân lúc không có ai ở tổng bộ, Vân Lan đã lén lút vào phòng của Lục Thần Duệ tìm kiếm xem có chút manh mối nào về Hàn Vân Hy hay không nhưng tìm nửa ngày trời cũng không thấy bất cứ cái gì hữu ích hết.
Trong lúc tìm kiếm Vân Lan vô tình đụng phải cái bình bằng đồng