Editor + Beta: Thất Tử - 22/03/23
Nhị Hoàng không kìm được cảm xúc kích động của mình.
Nó không ngừng dùng mũi chạm vào người Lý Trăn Nhược và li3m lông trên lưng cậu.
Mà đã lâu rồi Lý Trăn Nhược chưa gặp Nhị Hoàng, hiện giờ cậu cứ dụi mặt vào lưng và cái bụng mềm mại của nó.
Một chó một mèo quấn quýt nhau trong góc vắng một lúc lâu.
Nhà họ Lý chẳng ai phát hiện ra.
Cho đến khi Lý Trăn Nhược cảm thấy chơi với Nhị Hoàng thế là đủ rồi mới nhấc mông chạy về nhà lớn.
Nhị Hoàng không hiểu sao cậu lại rời đi, vội vàng đuổi theo.
Lý Trăn Nhược dừng chân, quay người lại rồi giơ một chân lên quơ quơ với Nhị Hoàng.
Nhị Hoàng không hiểu ý cậu.
Vì cậu đang chơi cùng nó, nó nằm xuống vẫy vẫy đuôi với cậu, sủa một tiếng chứa đầy vui vẻ.
Lý Trăn Nhược hoảng sợ.
May mắn là Nhị Hoàng chỉ sủa một tiếng không làm ảnh hưởng đến người trong nhà.
Nghĩ một lát, cậu đi đến trước mặt Nhị Hoàng, đặt một chân lên ngực nó.
Đứng thẳng người lên, chân còn lại đặt lên trán nó.
Bình thường Chu Khải thỉnh thoảng sẽ dạy nó bằng động tác này.
Hành động này có nghĩa là để Nhị Hoàng đứng yên tại chỗ, không cần đi theo.
Nhưng dù sao một con mèo làm động tác này có điểm khác, Nhị Hoàng nghiêng đầu không hiểu ý cậu.
Lý Trăn Nhược xoay người tiếp tục chạy về phía trước, mà Nhị Hoàng vẫn đi theo như cũ.
Cậu đành dừng lại, lặp lại hành động vừa rồi với nó.
Lặp lại hành động đó đến lần thứ ba, Nhị Hoàng có lẽ đã hiểu.
Nó ngồi xuống tại chỗ, cái đuôi lắc lư hai bên trái phải, nhưng góc đuôi vẫy ra đã không còn rộng nữa.
Lý Trăn Nhược nhìn đôi mắt ươn ướt dưới ánh đèn, vẻ mặt lưu luyến của nó, cậu bỗng có hơi không nỡ rời đi.
Nhưng bây giờ không giống với trước đây, Lý Trăn Nhược không có cách đưa nó đi chỉ có thể nhìn một cái rồi xoay người chạy ra sau nhà chính.
Nhị Hoàng vẫn ngồi đó nhìn cậu.
Vẫn chưa đến 9 giờ tối.
Lý Trăn Nhược phát hiện Lý Giang Lâm đã lên giường nằm, Chu Khải ở bên cạnh.
Cậu nhảy lên bệ cửa sổ, trốn sau tấm rèm.
Đầu vừa thò vào nhìn một chút đã nhanh chóng rụt lại.
Truyện Lịch Sử
Tuy chỉ nhìn thoáng qua nhưng cậu thấy rõ Lý Giang Lâm nằm ở trên giường giống như bị bệnh.
Chu Khải ngồi bên cạnh giường, một chân tuỳ tiện gác lên giường Lý Giang Lâm, cái ghế gã ngồi cũng lắc lư.
Chu Khải nói: "Nhìn xem, bệnh nặng như vậy mà chẳng có đứa con nào ở bên."
Lý Giang Lâm không nói gì nhưng hô hấp hơi nặng nề, tựa như thở không nổi.
Chu Khải cà lơ phất phơ nói tiếp: "Thế nên mới nói ông nuôi nhiều con như vậy có ích gì chứ? Không phải họ hàng cũng chẳng phải thân thích, cả đời này ông có chết cũng không có con."
Lý Trăn Nhược ngẩn ra, ngay đó ý thức được Chu Khải cũng biết chuyện này.
Cậu nhớ lại khoảng thời gian trước, Chu Khải làm loạn trong đám cưới của của Lý Trăn Thái và Ôn Thuần, cậu tóm được gã trên phố, gã ra vẻ thần bí nói mình biết một bí mật của nhà họ Lý.
Lúc đó Lý Trăn Nhược không nghĩ ra bí mật đáng để Chu Khải nói chuyện nghiêm túc, bây giờ cậu đã hiểu.
Lý Giang Lâm nặng nề thở, thanh âm khàn khàn, nói: "Cút!"
Chu Khải cứ như là không quan tâm, hai tay đặt sau đầu, hỏi: "Có gì mà phải tức giận? Tôi đi rồi thì ai ở đây trông chừng ông? Ông không muốn y tá trông, con trai ông cũng không biết khi nào mới về nhìn ông một cái."
Lý Giang Lâm không nói, nhắm mắt lại.
Vì thế Chu Khải ngồi cạnh giường ngâm nga một giai điệu.
Hai người duy trì một bầu không khí yên bình đến kỳ quái.
Lý Trăn Nhược ở bên ngoài cửa sổ không biết bọn họ định im lặng bao lâu, đang suy xét có nên về sớm một chút nói cho Lý Trăn Nhiên biết Lý Giang Lâm bị bệnh rất nặng để anh về thăm ông.
Nói thật, thấy Lý Giang Lâm bị bệnh, trong lòng Lý Trăn Nhược chẳng dễ chịu là bao.
Cậu rất mâu thuẫn.
Rõ ràng cảm thấy mình nên hận Lý Giang Lâm, ngay từ đầu ông đã biết thân phận của cậu nhưng lại để mặc cậu bị Lý Trăn Thái vạch trần, lựa chọn hy sinh cậu để giữ vẹn toàn bí mật này.
Như ý nghĩ của Lý Trăn Nhiên, cậu nên hận Lý Giang Lâm vì ông không công bằng với cậu.
Bây giờ, những cảm xúc mãnh liệt năm xưa đã phai nhạt, không quá vui mừng cũng không quá buồn bã.
Thậm chí, khi thấy Lý Giang Lâm nằm trên giường nghe những lời châm chọc của Chu Khải, cậu còn cảm thấy đồng cảm với Lý Giang Lâm.
Hít sâu một hơi, Lý Trăn Nhược nhẹ nhàng tựa cái đầu toàn lông vào kính cửa sổ.
Lúc này, cậu nghe thấy Chu Khải nói gì đó trong căn phòng yên tĩnh: "Ông có cảm thấy hối hận khi chạm vào tôi lúc nhỏ không?"
(Diễn biến tiếp theo sẽ giải thích tại sao t đổi cách xưng hô của Chu Khải với Lý Giang Lâm.)
Cả cơ thể mèo của Lý Trăn Nhược cứng đờ.
Sau đó, cậu nghe được Lý Giang Lâm nói: "Hối hận.
Nhiều năm trôi qua vẫn luôn hối hận.
Ra ngoài đi, buông tha cho bố."
Giọng điệu của Chu Khải phảng phất chẳng có việc gì, "Tôi biết.
Ông coi tôi thành mẹ tôi.
Lúc đó thì giống nhưng bây giờ thì không, ông chắc là rất thất vọng."
(Cái gia đình bất ổn:))
Tiếng hít thở nặng nhọc, Lý Giang Lâm kéo dài giọng đáp: "Bố không có..."
Chu Khải: "Ông vừa yêu vừa hận tôi vì tôi là con của Chu Vận nhưng lại không phải con do ông sinh ra, đúng không?"
Lý Giang Lâm không nói.
"Haha." Chu Khải vô cớ cười to hai tiếng, cái ghế gã ngồi phát ra âm thanh.
Lý Trăn Nhược nhịn không được quay đầu nhìn lại, thấy Chu Khải đứng lên dém lại chăn cho Lý Giang Lâm, sau đó ngồi ở mép giường vuốt ngực ông, "Ngủ sớm đi, ngủ rồi sẽ không khó chịu nữa."
Trước đây, không phải Lý Trăn Nhược không hoài nghi quan hệ của Lý Giang Lâm và Chu Khải, chủ yếu là vì cậu không biết ai đã đưa t1nh dịch của Lý Giang Lâm để làm xét nghiệm ADN.
Ban đầu nghi ngờ Nhạc Tử Giai, sau lại phủ nó và chuyển nghi ngờ sang Chu Khải.
Cậu luôn khuyên bản thân không nên nghĩ đến loại quan hệ kia, hình tượng người bố của Lý Giang Lâm trong lòng cậu vẫn vững.
Nhưng giờ nghe những lời này của Chu Khải, cậu nghĩ có một số việc khác với những gì đã tượng tưởng, nhưng cũng có thể chẳng kém nhau là bao.
Lý Trăn Nhược khiếp sợ đến nỗi quên mất mình nên làm gì tiếp theo.
Cậu ngơ ngác đứng trên bệ cửa sổ.
Sau đó, cậu nghe nói Lý Trăn Thái đã về.
Lý Trăn Thái về nhà chắc là muốn thăm Lý Giang Lâm bị bệnh.
Chu Khải chủ động đứng lên, đi ra ngoài.
Gã chào hỏi Lý Trăn Thái ở cửa phòng.
Sau khi anh ta vào phòng, gã đi xuống phòng bếp rót nước.
Lý Trăn Nhược nhìn Lý Trăn Thái đóng cửa phòng lại, đi đến cạnh giường lấy khăn giấy lau trán cho Lý Giang Lâm, nhẹ giọng gọi: "Bố."
Lý Giang Lâm không có sức mà gật đầu.
Lý Trăn Thái ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng nói: "Hôm nay con ăn cơm với Vưu Ba vì chuyện của Lão Tam."
Hình như Lý Giang Lâm không muốn nói chuyện.
Lý Trăn Thái tạm dừng một chút, ông nói tiếp: "Một mớ hỗn loạn, chuyện này phải giải quyết nhanh."
"Vâng." Lý Trăn Thái đáp, "Dù sao cũng là Lão Tam đắc tội người ta.
Vưu Ba đưa ra một kế hoạch hợp tác với chúng ta, con cảm thấy cần cân nhắc kỹ lưỡng.
Coi như anh ta có ý muốn giải quyết mâu thuẫn với Lão Tam."
Lý Giang Lâm buồn ngủ, "Kế hoạch gì? Phải cẩn thận."
Lý Trăn Thái: "Là kế hoạch thu mua, sẽ cẩn thận.
Lúc đó, con sẽ cho bố xem bản kế hoạch chi tiết."
Lý Giang Lâm im lặng chốc lát, nói: "Quan trọng nhất là cẩn thận."
Lý Trăn Thái nắm lấy tay ông, "Con đã biết."
Anh ta ngồi với Lý Giang Lâm một lúc rồi mới đứng lên rời đi.
Lý Trăn Nhược đã hoàn hồn lại sau cuộc đối thoại đầy khiếp sợ vừa rồi của Lý Giang Lâm