Geminifourth | Bạn Trai Cục Súc Có Một Không Hai

Chương 45


trước sau


Gemini vừa mới hôm trước ngất xỉu vì bị mất sức, hôm sau đã lại tiếp tục cố chấp đi làm. Mặc kệ Fourth có phản đối, doạ sẽ giận hắn, hắn vẫn không chút quan tâm mà làm những gì bản thân hắn cho là đúng và xứng đáng.

"Nếu anh đi làm, em sẽ giận anh."

Gemini chỉnh lại cà vạt một chút, như có như không nói: "Không đi làm lấy đâu ra tiền mà mua đồ ăn vặt cho mày?"

"Em không cần thứ đó."

"Thế cần cái gì?" Mắt hắn vẫn không hề liếc cậu lấy một lần, chỉ chăm chú chỉnh lại trang phục để chuẩn bị tới tập đoàn. Đợt này nhiều việc lắm, không thể nghỉ được.

"Em cần anh ở nhà, bác sĩ đã nói rồi, anh nên hạn chế làm việc đi!"

"Hạn chế, không có nghĩa là không được làm."

"Vậy là anh vẫn không ở nhà?"

Fourth mất hết kiên nhẫn khi nãy giờ thuyết phục hắn hết nước hết cái nhưng hắn lại nhất quyết không nghe, bắt đầu lớn tiếng.

Gemini gật đầu, lúc này mới để ý đến người yêu đang giận dỗi ngồi một đống bên cạnh.

"Thời điểm này công ty đang có chút vấn đề, tao không thể nào vì cảm vặt có một tí mà nghỉ phè phỡn ở nhà được, mày biết đấy..."

Fourth chính thức bùng nổ, cậu đứng phắt dậy, lớn giọng với hắn: "Đấy! Thế anh đi làm đi, ở đấy luôn đi đừng về nhà nữa. Dù anh có ngã ra đấy, ốm ra đấy tôi cũng nhất quyết mặc kệ anh."

Gemini nhăn mặt, lần đầu nghe Fourth xưng hô, lớn tiếng với mình như vậy liền cả kinh. Tính hắn thì vốn cứng đầu bảo thủ, không chịu nhún nhường ai bao giờ, tự nhiên bị quát vào mặt một trận như vậy, hắn không vừa ý liền bực dọc mắng lại.

"Mày có bị làm sao không? Giờ không đi làm thì lấy gì bỏ vào mồm? Mày còn chưa chịu hiểu ra tí nào sao? Công ty còn rất nhiều việc chất đống cần người giải quyết, tao không thể nằm phơi bụng ở nhà để một mình Garrick giải quyết được!"

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cậu cũng chẳng vừa, quay ra quát lại hắn.

"Tôi đang điên đấy. Đúng, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi chỉ hiểu là anh cần phải nghỉ ngơi, tôi lo cho sức khoẻ của anh thì là sai sao? Anh còn dám quát tôi, anh nghĩ tôi nhìn anh như vậy tôi đành lòng được à? Anh có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của tôi không vậy?"

Gemini nhướng mày không thèm đôi co nhiều với cậu nữa. Trực tiếp đứng dậy rời đi, tỏ thái độ không hài lòng đóng cửa rầm một cái làm Fourth giật mình.

Cậu không thể nào hiểu nổi tính tình của hắn, cậu lo cho hắn là sai sao, cậu muốn hắn nghỉ ngơi chỉ vì hắn mới ốm dậy cũng là sai sao, cậu quan tâm cho hắn cũng là sai sao, tất cả những việc cậu làm, hoá ra trong mắt hắn chỉ đều là mấy việc không ra gì, sai trái lại nhảm nhí thôi sao?

Fourth không phải không rõ hắn là một người cực kì cứng đầu và bảo thủ, nhưng không phải đến cái mức khiến người khác khó chịu thế này.

Gemini mang tâm trạng tồi tệ tới công ty. Garrick thấy hắn có vẻ đang lên cơn gì đó, hay lại cãi nhau với Fourth. Lên tiếng hỏi: "Bị sao vậy?"

"Đang bực mình, đừng có hỏi nữa."

"Có chuyện gì thế, hay lại xích mích gì to tát với nóc nhà à?"

Garrick chép miệng: "Mà chắc chắn là thế rồi, chứ làm gì có ai dám làm mày bực thế này, đúng không? Nói đi, mày làm gì Fourth để thằng bé nạt cho một trận xong tức không làm gì được mới đến đây giận cá chém thớt chứ gì?"

Gemini tháo cà vặt ném đi: "Khó chịu quá!"

Hắn gắt lên kể cho Garrick: "Fourth bắt tôi ở nhà, không cho tôi đi làm."

"Lý do? Tự dưng bắt mày ở nhà á?"

"Không, hôm qua tôi mệt quá nên ngất đi, xong bác sĩ nói tôi nên hạn chế làm. Đấy là hạn chế nhé, vậy mà Fourth nó bắt tôi ở nhà..."

Càng nói Gemini càng thấy hết sức vô lý!

"Vì thế mà mày giận nó, nó lo cho mày thì đã sao? Vả lại, trong chuyện này nó đúng đấy nhé. Mày mới là người sai, mày không có quyền bực mình, nó chưa nổi cáu đá mày khỏi nhà thì thôi."

"Lo con khỉ gì, giờ không đi làm lấy cái gì mà nuôi nó?"

Garrick cười cười. Tuy đã hai mươi ba, có người yêu đàng hoàng rồi nhưng em trai anh vẫn cứ ương bướng và trẻ con như thế, được người yêu hết mực lo lắng cho thì không muốn, còn làm mình làm mẩy giận người ta trong khi hắn mới thật sự là người sai. Làm việc quá nhiều cũng sinh ra rất nhiều hệ luỵ, đã kiệt sức tới ngất đi rồi mà vẫn cố chấp không nghe Fourth khuyên, thế thì chịu rồi đấy.

*Cốc cốc*

"Vào đi."

"Giám đốc, có người muốn gặp anh ạ!" - Thư kí ngó đầu vào, thấy không khí có vẻ căng thẳng, nhìn nhìn xung quanh mới dám ấp úng báo cáo.

Garrick dời tầm nhìn, lướt mắt qua xấp giấy tờ đang đọc dở.

"Ai vậy?"

"Cô Yoo thưa giám đốc."

"Yoo Hamin?" Anh nhìn Gemini, thấy hắn không có động thái gì liền tự mình quyết định, mặc dù hiện tại gặp Hamin cũng chẳng giải quyết được gì nữa.

"Cho cô ấy vào."

Cô thư kí kia vừa đi, Hamin liền đã bước vào, công ty sắp mất trắng đến nơi, ấy vậy mà cô vẫn có tâm trạng tới đây gặp Garrick, không biết là có ý gì nữa.

"Anh Garrick, anh rút cổ phiếu hết rồi sao ạ?"


Anh cười cười, thẳng thắn trả lời.

"Ừm."

"Giờ công ty em đang khó khăn quá, em mặt dày sang đây chỉ muốn nhờ anh giúp đỡ một chút..."

"Bằng cách nào?" Garrick đặt mớ giấy tờ xuống bàn, nghiêm túc nói chuyện cùng người đối diện.

"Anh đừng rút cổ phiếu được không? Em biết là nó có chút tổn hại, nhưng mà..."

"Về đi!" Gemini lúc này mới lên tiếng.

"Tự làm thì tự chịu, quay qua đây bắt giữ nguyên không rút cổ phiếu, điên chắc?"

Mọi chuyện ở nhà đã rất mệt mỏi rồi, tới đây nhiều việc thì chớ còn thêm cái thể loại ở đâu chui ra kêu công ty gia đình hắn cố gắng chịu chút tổn thất mà hợp tác với một công ty đang trên bờ vực phá sản, vậy chẳng khác nào gián tiếp bảo gia đình hắn bán nhà dọn ra đường mà ở cả.

"Đừng để tao quét khỏi đây, về ngay trước khi tao làm thế!"

Hamin rưng rưng muốn khóc, vẫn là cái bộ dạng khiến hắn ngứa mắt, ghét cay ghét đắng đó.

Cô nghẹn ngào: "Em không biết phải làm sao cả, em xin hai người, em cắn rơm cắn cỏ xin hai người, em nguyện làm trâu làm chó để—"

"Thôi, đây không cần ai làm trâu làm chó hết, mời về cho. Với cả chuẩn bị phá sản rồi, lúc đấy mới chính thức cắn rơm cắn cỏ mà sống qua ngày nhé!"

Gemini không kiêng dè, tỏ thái độ

khinh bỉ và ghét bỏ Hamin ra mặt. Mà cũng chẳng rõ hắn bài xích với chuyện cô đang muốn hắn giúp đỡ thật, hay là do xích mích với Fourth ở nhà nên quay qua trút hết sang Hamin.

Mặc dù hắn cũng không hẳn là ghét Hamin, ngoại trừ việc cô thích hắn thì hắn cảm thấy mọi thứ từ người con gái này cũng tạm cho là bình thường, không tới nỗi nào. Nhưng hôm nay tâm trạng hắn đang vô cùng tồi tệ nên có lẽ mới nặng lời tới mức như thế.

"Anh Garrick..."

"Em về đi Hamin, anh không giúp gì được cho em đâu, xin lỗi em."

Hamin biết thể nào Garrick cũng từ chối lời thỉnh cầu của mình, nhưng cô vẫn một mực tới đây cầu xin anh trợ giúp, sau cùng thì chút hi vọng nhỏ nhoi ấy cũng không thể nào giữ được. Thật sự bây giờ nhục nhã không để đâu cho hết, Hamin đành ngậm ngùi chào cả hai rồi rời khỏi phòng.

"Nhiều chuyện, nhìn ngứa hết cả mắt."

Garrick bây giờ mới phê bình thái độ của em trai: "Lần sau đừng nói mấy lời như thế, nên biết lịch sự chút đi, dù sao người ta cũng là con gái."

"Với cái loại đấy thì không cần lịch sự."

"Đừng có giận người yêu rồi đến đây trút hết lên mọi người, mà em cũng bướng thật đấy, Fourth nó làm thế là đúng mà, anh thấy chả có gì sai cả. Nếu là anh, anh sẽ nghe lời Fourth và ở nhà."

Gemini không nói gì, nhưng không có nghĩa là hắn nhận mình sai. Hắn vẫn thấy vô lý, không phải, là quá vô lý mới đúng. Hắn thì muốn kiếm tiền lo cho Fourth, cậu thì chẳng hiểu cái gì mà cứ bắt hắn phải ở nhà, hắn có gãy tay gãy chân gì đâu mà phải nghỉ làm?
2

Càng nghĩ càng thấy không đúng, càng nghĩ càng thấy tức. Hắn cứ thế đâm đầu vào công việc, bận rộn tới tận tối muộn mới mò mặt về.

Căn nhà lúc trước mỗi lần hắn về đều mở đèn sáng trưng, còn Fourth thì ngồi ở ghế chờ hắn. Nhưng hôm nay bước vào chỉ là một khoảng không tối om, hắn chán nản cũng không buồn mở đèn, đi thẳng một mạch lên phòng ngủ.

Fourth nằm trong chăn vẫn chưa hề ngủ, nghe tiếng cạch cửa, biết thừa là hắn về nhưng vẫn không phản ứng gì, chỉ nằm im thin thít.

Ba mươi phút sau, Gemini tắm rửa sạch sẽ thơm tho, thay đồ xong xuôi mới chui vào chăn nằm. Nhưng không ôm cậu giống như mọi khi, hắn giận dỗi quay lưng lại với cậu, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Tuy hôm nay Gemini rất mệt nhưng chẳng hiểu sao nằm xuống mắt vẫn mở thao láo, không có dấu hiệu gì là muốn ngủ, một lúc lâu sau vẫn trằn trọc. Hắn thỉnh thoảng sẽ quay ra xem Fourth có động tĩnh gì không, nhưng thật sự cậu chỉ nằm im, mọi lần đều muốn hắn xoa lưng cho mới ngủ được, mà hôm nay lại không như thế. Gemini chưa bao giờ thấy cậu giận hắn lâu đến vậy, cãi nhau từ sáng rồi mà tối hắn về cậu lại vẫn mặc kệ, sao lại dỗi dai thế chứ.

"Ngủ chưa?"

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Gemini gạt bỏ sĩ diện của mình sau một khoảng thời gian đấu tranh tư tưởng, cất tiếng hỏi phá tan bầu không khí im lặng.

Fourth khẽ cựa mình, nhưng không thèm trả lời lại.

Gemini quay qua, bỗng có tiếng rắc. Hắn nhăn mặt dừng lại mọi động tác, rên hừ hừ mấy tiếng.

Lưng hắn... đau, đau tới nỗi không cử động được.

"Trời ạ, cái lưng tôi."

Fourth nghe thấy hắn kêu lên thống khổ như vậy chỉ muốn hất tung chăn ra xem hắn đau thế nào, song do lời nói hồi sáng của mình là sẽ không quan tâm tới hắn nữa vì hắn không chịu nghe lời nên cậu quyết định mặc kệ thật. Đó chính là hậu quả của việc Gemini không nghe lời cậu, giờ thì đã sáng mắt ra chưa?

"Thế là mày mặc kệ anh thật à?"

Vẫn im lặng.

"Tao nói rồi, tao thấy tao không sai đâu, tao chỉ bị cảm nhẹ thôi, không hẳn là gãy tay hay gãy chân mà phải ở nhà..."

Cơn giận của Fourth vừa tan biến đi thì giờ lại tăng vọt tới đỉnh điểm, cứ tưởng hắn đã suy nghĩ thông suốt và thấu đáo rồi, hoá ra vẫn chẳng hiểu cái gì hết.

Cậu đạp chăn ngồi dậy.

"Nhưng anh bị suy nhược cơ thể do làm việc nhiều, có hiểu chưa? Nếu lỡ mà đang làm, anh ngất ra đấy, tôi biết thế nào đây? Anh mà xảy ra chuyện gì, tôi biết phải làm sao đây Gemini? Anh nói đi, anh cứ ương ngạnh như thế ai mà chịu được?"

Hắn mặc kệ cái lưng ê ẩm của mình. Cố gắng ngồi dậy đôi co với cậu cho bằng được.

"Không chịu được? Bây giờ mày thấy hối hận vì yêu tao hay thế nào? Tao nói tao lo được là sẽ lo được, tao mới bị cảm có một tí mà mày đã làm quá lên."

Hối hận khi yêu hắn? Làm quá?

Fourth mím môi, cảm giác tủi thân trào dâng trong lòng.

"Đừng nói gì nữa, tôi hết lời để nói với anh rồi."

Gemini thấy với cái tình trạng này không thể nào mà nằm chung giường cùng cậu được nữa, cãi thêm chắc đánh nhau luôn mất. Hắn bực mình ôm gối ra phòng khách nằm, từ đầu tới cuối cậu đều quan sát hết. Cánh cửa phòng vừa đóng mạnh, Fourth liền không nhịn được tủi thân, ngồi bật dậy đá chăn đá gối lung tung hết cả, uất ức không để đâu cho hết.
1

.
.
.

mấy bà đọc note tui để chap đầu fic chưa (┳◡┳)? xin lỗi rất nhiềuuu (T▽T人)

series remake của 2 bé đóng cute quá
~( ‾́ ◡ ‾́ )♡



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện