Geminifourth | Bạn Trai Cục Súc Có Một Không Hai

Chương 46


trước sau


Cả đêm Gemini ngủ ngoài sofa không có một tí thoải mái nào, không thể lăn lộn xoay người được nên chỉ ngủ đúng duy nhất một tư thế suốt cả đêm. Giờ tỉnh dậy lưng hắn đau kinh khủng, còn đau hơn hôm qua gấp đôi.

Hắn đỡ cái lưng như sắp gãy của mình lên phòng thay đồ chuẩn bị đi làm, vừa bước vào đã thấy chăn gối rơi lung tung khắp dưới sàn, Fourth thì co ro nằm ở góc giường, điều hoà vẫn cứ để mười sáu độ suốt cả đêm.

Bình thường hắn sẽ là người nửa đêm tỉnh dậy tăng nhiệt độ điều hoà lên cho cậu đỡ lạnh, hôm qua hắn xuống phòng khách ngủ, thế nên cũng quên mất việc này. Để cả đêm nhiệt độ như vậy khéo cậu lại cảm lạnh mất. Mà sáng nay Fourth cũng không gọi hắn dậy như bao ngày, hắn cảm thấy có chút không được vui cho lắm, hôm nay sẽ là một ngày dài nữa đây.

Gemini cúi xuống nhặt chăn gối lên, tiện tay đắp chăn cho cậu, đồng thời tắt điều hoà, bật quạt xong mới yên tâm vào phòng tắm chuẩn bị.

Mười lăm phút sau chỉnh tề âu phục đi ra, Fourth vẫn còn chưa chịu dậy. Gemini đi tới kiểm tra xem cậu có cảm lạnh hay lên cơn ốm gì không, thấy nhiệt độ cơ thể cũng bình thường, không có dấu hiệu sốt hắn mới thực sự yên tâm tới công ty.

Nói giận thì giận vậy thôi chứ thương thì vẫn thương. Đêm qua nằm ngủ một mình hắn cũng cô đơn lắm, nhưng một phần do bản thân cứng đầu, phần còn lại là hắn sợ Fourth vẫn còn chưa hết dỗi hắn, thế nên mới không chịu lên phòng ngủ cùng cậu.

Lúc Fourth tỉnh giấc cũng đã là gần trưa, cả đêm hôm qua một mình quậy tung trong phòng, tờ mờ sáng mới chợp mắt được nên ngủ tới tận bây giờ. Gemini đã đi làm từ lâu rồi.

Cậu thấy ở trong nhà ngột ngạt khó chịu, đành rủ Alan ra ngoài chơi cùng cho đỡ bức bối. Từ trước đến nay Fourth gặp chuyện cũng đều chỉ có duy nhất Alan bên cạnh an ủi, đưa cậu đi ăn, đi chơi, rồi giúp cậu quên đi tiêu cực. Số lần mà cậu gặp chuyện buồn là rất ít, bởi vì đó giờ mối quan hệ cùng Gemini vẫn luôn vô cùng tốt đẹp. Nhưng lần này cậu giận hắn thật rồi, giận tới nỗi chỉ muốn tránh xa hắn, càng xa càng tốt mà thôi.

Fourth không có nhiều bạn, mỗi lần gặp chuyện khó khăn cũng chả biết phải tâm sự cùng ai, chỉ có mỗi Alan là chịu kiên nhẫn nghe và đưa ra phương án giải quyết cho cậu. Lần này cậu giận người yêu, chỉ biết tìm tới Alan giãi bày tâm tình thôi.

"Alan, tao gặp mày được không, cùng ra ngoài chơi đi."

"Sao hôm nay lại chủ động rủ trước vậy? Gemini chịu cho mày chơi với tao rồi hả, hay gặp chuyện gì rồi?"

"Thích thì rủ được không?"

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Cho tao hai mươi phút."

Alan rất đúng giờ, nói hai mươi phút thì sẽ là hai mươi phút. Ngay sau đó anh đã có mặt tại nhà đưa cậu đi dạo vài vòng công viên cho thư giãn chứ chưa cần Fourth phải kể, anh cũng biết rõ cậu gặp chuyện gì đó rồi. Bởi vì cậu không giỏi giấu giếm cảm xúc, nên luôn luôn vô tình để người khác thấy được.

Thấy Fourth cứ cúi gằm mặt nhìn đường không chịu nhìn anh, cũng không chịu nói chuyện, Alan mới hỏi: "Sao thế?"

"Không có gì."

"Đến tao mà mày cũng giấu, chỉ có những người ngu ngốc mới không thấy mày thực sự có vấn đề thôi, và tao không phải một thằng ngu đâu."

Biết là bản thân không thể giấu được anh, Fourth mới đành phải gián tiếp thừa nhận.

"Mày có thể cho tao lời khuyên không?"

"Được, nhưng mà về chuyện gì?"

Fourth dường như có nơi để trút hết mọi muộn phiền, lại còn là Alan rất đáng tin cậy nên cậu rất thành thật tâm sự với anh về tất cả mọi chuyện mà cậu và Gemini đang xích mích. Anh cũng rất chăm chú lắng nghe, mỗi câu cậu nói xong đều ậm ừ tỏ vẻ đã hiểu.

"Đấy, mày xem, Gem thật sự rất cứng đầu..."

Alan len lén nhìn biểu cảm của cậu, che giấu đi một cái nhếch môi.

"Chắc là Gemini cuồng công việc thôi, lại yêu mày như thế nên mới—"

"Mày là bạn tao, mày không cần bênh Gemini làm gì, rõ ràng anh ấy sai mà!" Fourth hậm hực chặn họng anh.

"Ừm, vậy mày đúng được chưa?"

"Chẳng có chút thành thật nào cả." Fourth bĩu môi.

Alan đành phải nói vài câu để cậu hài lòng: "Cậu ta sai quá sai luôn, tại sao lại không nghe lời mày chứ! Còn ương bướng cố chấp, thế này là phải bỏ... à nhầm, thôi không có gì đâu, tao đùa thôi. Rồi Gemini sẽ hiểu ra thôi mà. Mày đừng nên vì những chuyện không đâu này làm cho bản thân trở nên tiều tuỵ, sẽ rất xấu đấy."

Alan vội xua tay khi Fourth nhìn anh với ánh mắt khó chịu sau câu nói anh vô tình thốt ra là cậu hãy bỏ Gemini đi. Nhưng thú thực nhiều lúc cậu cũng không chịu được tính tình của hắn, hắn lúc nào cũng tự cho là mình đúng, còn cậu thì sai. Thế nên đôi khi phương án chia tay cũng đã từng nhảy số trong đầu Fourth một thoáng chốc cả hai cãi nhau, kể cả cậu không bao giờ nghĩ cả hai sẽ đường ai nấy đi như vậy. Chỉ là những lúc ấy giận quá mất khôn nên nghĩ vớ vẩn thế thôi.

"Giờ mày tính sao?"

"Chiến tranh lạnh rồi."

"Mày đang gặp khó khăn thế này, nên tìm gặp mẹ mày tâm sự chuyện tình trường thì hơn..."

Fourth kinh hãi, đang lúc rối hơn tơ vò thế này mà Alan lại nhắc đến mẹ cậu làm cậu càng thêm khó chịu. Rốt cuộc ra ngoài đi dạo tâm trạng của cậu cũng chẳng khá hơn chút nào, ngược lại còn tệ hơn nữa.

"Không, tao sẽ không gặp lại bà ấy đâu."

"Sao vậy? Chẳng phải con cái khi gặp chuyện đều trở về với bố mẹ mới là yên bình nhất sao?"

Cậu nghe anh nói thế liền nhớ lại cái quá khứ yên bình kia mà rùng mình một trận. Yên bình là nhốt người, yên bình là bắt người đi sao, yên bình là nỡ nhẫn tâm chia cách tình yêu của họ sao? Đấy gọi là yên bình sao? Mỗi lần cậu nhớ về Jihwa, cậu chỉ ngửi thấy toàn mùi nguy hiểm, chỉ thấy toàn là những kí ức không hề đẹp đẽ một chút nào.


"Tao và bà ấy xảy ra chút chuyện, tao không muốn gặp bà nữa."

"Mày là người hiểu chuyện mà, mày không thấy bà ấy rất biết lỗi rồi sao? Tuy tao không rõ lắm chuyện của gia đình mày, nhưng tao thấy bà ấy hối lỗi lắm rồi đấy. Mày nhìn bà ấy xem, giờ đã gầy và già đi rất nhiều rồi, bà ấy cũng chỉ vì thương con thế nên mới lỡ khiến mày tổn thương. Mày biết đấy, hổ dữ nó còn chẳng ăn thịt con, nói gì đến con người chứ?"

"Mày làm sao mà hiểu được con người bà ấy, đến tao là con ruột còn không hiểu nữa là..."

"Fourth, mày nên ý thức rằng mày sẽ không biết bao giờ là lần cuối mày và mẹ gặp nhau, mày nên biết trân trọng những giây phút có mẹ bên cạnh đi."

Alan cười nhạt: "Tao và mẹ lúc trước cũng có nhiều rắc rối, tao rất giận bà, bà đã gây ra nhiều chuyện không hay với tao, nhưng đến lúc hiểu ra tình cảm của bà ấy dành cho tao thì đã quá muộn rồi. Fourth, mày hiểu ý tao không? Tao chỉ muốn tốt cho mày, và mẹ mày cũng thế."

"..."

Nghĩ đi nghĩ lại thì lời Alan nói cũng không sai. Tình mẫu tử là một thứ tình cảm rất đỗi thiêng liêng, bố mẹ có quá đáng một chút, áp đặt

một chút, ép buộc một chút cũng chỉ vì muốn con cái của họ nên người, muốn con cái của họ được hạnh phúc nên đôi khi mới gây ra một số chuyện khiến cho con cái mình không vừa ý. Và có lẽ Jihwa cũng vậy, bởi vì bà cũng là một người mẹ như bao người khác, bởi vì bà quá yêu thương cậu nên mới vô tình gây ra biết bao nhiêu tổn thương cho cậu, bởi vì bà quá lo lắng cho Fourth, nên mới vô tình khiến cậu sợ hãi. Nhưng dù sao bà vẫn là mẹ ruột, người đã cho cậu có quyền được sống, có quyền được lớn lên, và quan trọng là bà hoàn toàn không cố ý làm cậu đau khổ.

Fourth lúc trước không cần bà phải bù đắp cho mình, cũng không có nghĩa cậu gạt bỏ đi thứ tình cảm gia đình thiêng liêng cao quý, cậu cũng nhớ bà, nhưng những chuyện bà đã gây ra khiến cậu dường như mất hết sự tin tưởng đối với người mẹ của mình.

Alan nói, không biết lần nào là lần cuối cả hai gặp nhau. Có thể là hôm nay, ngày mai, hoặc ngày kia, Fourth đã suy nghĩ và phân vân rất nhiều, cậu có nên mở lòng tha thứ cho bà hay không? Cậu có nên bỏ qua tất cả những chuyện trong quá khứ để nhận lại mẹ hay không? Sau khi gặp lại Jihwa ở quán cà phê ngày hôm đó, sau khi trông thấy người mẹ của mình qua năm năm lại gầy gò ốm yếu như thế, Fourth đã rất muốn hỏi thăm về cuộc sống của bà suốt ngần ấy năm lưu lạc nơi đất khách quê người. Sợ thì sợ nhưng thương thì vẫn thương mà thôi, cậu không phải loại người tàn nhẫn mà khi nhìn thấy mẹ mình như vậy lại không xót xa cơ chứ, nhưng vẫn do vết thương lòng mà bà để lại trong lòng của cậu quá lớn, thế nên Fourth lại không muốn hỏi nữa.

"Fourth, mày có đang nghe tao nói gì không?"

"À có."

"Giờ chúng ta đi đâu đây?"

Fourth mím môi, chần chừ một lúc.

"Có mày ở đây nên chắc... tao sẽ qua nhà mẹ một chút, mày nói đúng Alan... tao..."

———

"Fourth? Con tới tìm mẹ?"

Fourth đứng trước mặt Jihwa, không biết nên nói gì chỉ đứng sau lưng Alan như phòng vệ. Jihwa vui mừng nhưng cũng biết giữ chừng mực không để con trai sợ hãi, bà nghiêng người nói cậu vào nhà đi. Fourth nhìn bà, chần chừ không muốn vào.

Jihwa thấy vậy cười nhẹ, chỉ nói: "Mẹ sẽ không... mẹ sẽ mở hết cửa ra, mẹ không nhốt con, nhé?"

Lúc này cậu mới yên tâm hơn một chút mà bước vào, theo sau là Alan, mà có anh ở đây rồi, bà chắc chắn sẽ không dám làm gì đâu.

Fourth ngắm nghía căn hộ của Jihwa, thầm đánh giá bà cũng thật có mắt thẩm mỹ, trang trí chỉnh sửa ngôi nhà rất ấm cúng và chu đáo. Jihwa đặt lên bàn một đĩa táo đã được cắt sẵn, niềm nở với con trai và
bạn của nó.

"Fourth và Alan ăn đi nhé!"

"Nhà bác đẹp thật đấy ạ!" Anh đảo mắt, tấm tắc khen.

"Cảm ơn cháu. Thật không ngờ hôm nay Fourth chịu qua gặp mẹ, mẹ vui lắm."

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cậu mất bình tĩnh liếm môi: "Con chỉ qua đây xem mẹ thế nào, chứ không có ý gì đâu."

"Mẹ hối hận rồi, mẹ... mẹ xin lỗi. Con cứ ghét mẹ thật nhiều đi, nếu điều đó làm con thấy dễ chịu, mà mẹ cũng sẽ thấy bình tâm hơn nữa. Sau những chuyện mẹ đã gây ra, những điều ấy là còn quá nhẹ nhàng."

Cậu chỉ cười nhẹ, lần đầu tiên cậu dịu dàng thế này với Jihwa. Chứng kiến sự biến đổi của con trai, bà mừng lắm, bà cảm giác như cậu đang dần mở lòng với bà hơn rồi, khoảng cách của hai mẹ con sẽ được thu ngắn lại.

Không lâu nữa thôi, gia đình bà sẽ đoàn tụ.
3

Cả ba không có chuyện gì để nói, cứ ngồi im nhìn nhau, cuối cùng bà lên tiếng: "Fourth, con có muốn đi xem phòng của con một chút không?"

"Phòng con?" Nghe xong, Fourth bỗng nổi gai ốc, trong lòng vốn đang bình ổn tự nhiên lại thấy bất an.

"Ý mẹ là... mẹ nhớ con quá nên là làm một căn phòng cho con, cũng không ai ở. Hằng ngày mẹ vẫn vào dọn dẹp, mong một ngày con quay về sẽ có chỗ ngủ, mặc dù điều này là điều không thể xảy ra."

Fourth thấy cũng không ngồi một chỗ được, rụt rè đứng dậy đi tham quan phòng của mình. Thật sự mà nói, phòng cậu được Jihwa dọn dẹp rất sạch sẽ, nội thất còn được trang trí rất đơn giản, không quá cầu kì nhưng cũng không hề đơn điệu, nhìn rất thoáng mát, rộng rãi.

Đảo mắt quanh phòng một hồi, ánh mắt cậu dừng lại tại một quyển sổ nhật kí được mở ra vứt lăn lốc trên giường. Fourth tiến tới, cầm quyển sổ lên tò mò xem xét.

Hình như đây là nhật kí của Jihwa, ở những trang đầu mà cậu đọc có viết bà bị mắc chứng trầm cảm từ rất lâu, những trang tiếp theo có đề cập tới việc lần đầu tiên bà và cậu gặp nhau, bà đã rất hạnh phúc.

Sau đó, bà viết, bà cảm thấy bất lực khi cậu luôn né tránh bà, không muốn cùng bà qua Mỹ sinh sống, rồi bà viết bà rất có lỗi khi đã bỏ cậu lại cô nhi, bà còn viết là nếu thời gian có thể quay trở lại thì bà sẽ không làm điều ngu ngốc ấy, bà sẽ giữ cậu lại. Như thế kể cả có thiếu vắng một người cha thì cũng không khổ sở, hai mẹ con bên nhau sống vậy cũng hạnh phúc rồi...

Fourth cứ lật hết trang này tới trang khác, hốc mắt đỏ hoe đọc không sót một chữ nào.

Hoá ra, Jihwa vì quá thương nhớ cậu nên mới dẫn tới chứng trầm cảm. Hoá ra, bà không phải người tệ bạc như cậu vẫn luôn nghĩ, bà dù sao cũng có nỗi khổ riêng. Là vì Fourth từ đầu không muốn hiểu cho bà, chứ không phải cậu không hiểu...

"Sao cậu thuyết phục được thằng bé tới đây nhanh vậy? Tôi cứ tưởng sẽ lâu lắm cơ, ai ngờ..."
4

"Bà nghĩ tôi là ai? Mấy chuyện cỏn con như này không phải vấn đề lớn đâu, huống hồ, tôi lại đang hành động vì một trái tim yêu thương dành cho con trai của bà. Bà biết tôi chịu đựng suốt bao nhiêu lâu rồi không? Tôi không thể lỡ mất bất kì cơ hội nào được, nếu tôi không tận dụng, tôi sẽ mất Fourth."
5

.
.
.

theo cảm nhận của toi thì toi thấy p2 có vẻ sóng gió hơn p1 :)))
6



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện