Đã được ra khỏi phòng tự do, Nguyên Tư Trăn không dám thất trách chuyện Lý Hoài an bài, huống hồ, nói không chừng nàng còn có thể góp nhặt công đức, cùng ngày liền quyết nghị muốn đi gặp Uất Trì Thiện Quang một lần.
Nàng thay đổi một thân trang phục hộ vệ, lại đóng vai Viên thị vệ bên cạnh Lý Hoài, trực tiếp đi đến cổng ti Long Võ Quân.
Uất Trì Thiện Quang đã sớm nhận được tin tức từ Lý Hoài, cũng không chậm trễ, liền đi ra ngoài gặp nàng, chỉ bất quá hắn vẫn không hiểu vì sao người lại muốn đi đến thôn trang muội muội hắn từng ở, nên tạm thời dẫn người đi Hoài Nam Ký, định trò chuyện trước hẵng tính.
Bởi vì Vưu Tam Nương, Nguyên Tư Trăn thỉnh thoảng cũng hay tìm cơ hội đi dạo ngang qua cổng Hoài Nam Ký, chẳng qua mấy ngày nay bị nhốt trong Vương phủ nên đến không được.
Hoài Nam Ký vẫn mua may bán đắt như thường ngày, vẫn người người nhốn nháo, nhưng khi Uất Trì Thiện Quang tiến vào, liền được tiệm tiểu nhị dẫn vào sương phòng thượng đẳng, nguyên do là thế nào, tất nhiên không cần phải nói cũng biết.
Nguyên Tư Trăn nhìn mặt Uất Trì Thiện Quang như gió xuân ấm áp, lại nhìn Vưu Tam Nương một bên bận rộn một bên len lén liếc hắn, không khỏi thở dài một hơi trong lòng.
" Vương Gia có nghi ngờ đối với lai lịch xá muội sao?" Uất Trì Thiện Quang vào chỗ xong, liền hỏi thẳng vào vấn đề.
Lý Hoài đã nói cho nàng sẵn lý do thoái thác, Nguyên Tư Trăn liền đáp theo ý hắn: "Không nói gạt ngươi, Vương Gia quả thật có chút hoài nghi, dù sao lệnh muội bỗng nhiên liền thành Tài Nhân của Thánh thượng, lại gấp rút như thế."
Uất Trì Thiện Quang nhíu mày lại, khẽ gật đầu, "Ta hiểu rõ, nhưng mà gia phụ cũng mười phần chấn kinh, một chút tiếng gió cũng không có liền bỗng nhiên tiếp thánh chỉ, ngay cả muội muội ta cũng nói chưa bao giờ gặp mặt thánh thượng."
"Nàng ta cũng chưa từng gặp sao?" Nguyên Tư Trăn không khỏi kinh ngạc, lại đoán không ra lời này là thật hay giả, tiếp tục nói: "Vương Gia cũng không phải không tín nhiệm Uất Trì Thượng Thư, chẳng qua là làm việc cẩn thận một chút mà thôi, sợ các ngươi cũng bị lừa gạt."
"Chuyện này ta cũng không phải không nghĩ tới..." Uất Trì Thiện Quang thở dài, nghĩ nghĩ mới hạ giọng nói: "Dù sao nhiều năm như vậy, ta cũng chưa từng thấy mặt muội ấy, chẳng qua là mẫu thân tự mình đem người trở về, lại mừng rỡ như vậy, ta cũng không tiện hỏi chút gì, lại nói, nàng ấy xác thực dáng dấp rất giống mẫu thân ta."
Chỉ cần gặp qua Uất Trì tiểu thư đều sẽ không hoài nghi nàng và Uất Trì phu nhân là thân mẫu nữ, ngay cả Nguyên Tư Trăn cũng như vậy.
Khi nàng nhấp một ngụm trà, còn muốn lại hỏi chút gì, lại nghe Uất Trì Thiện Quang ngữ khí kiên định nói: "Tra rõ một phen cũng tốt, nếu lai lịch muội muội không có vấn đề gì, cũng giải được lo nghĩ cho Vương Gia, trả lại nàng ấy một cái trong sạch."
Nguyên Tư Trăn nhoẻn miệng cười, vỗ vỗ bả vai hắn, Uất Trì Thiện Quang dù tính tình bướng bỉnh, nhưng thật là người cởi mở, "Đúng là nên nghĩ như vậy."
Hai người cẩn thận thảo luận một phen, nhiều năm như vậy, chỉ có vợ chồng Uất Trì Thượng Thư biết thôn trang kia ở đâu, ngay cả Uất Trì Thiện Quang cũng chưa từng đến, đành phải nhờ người đánh xe ngày đó dẫn đi.
Ai ngờ phu xe kia lại nói lần trước đi đón Uất Trì tiểu thư, là người đến một trạm dịch bên ngoài thành Trường An mới đổi qua xe hắn, hắn chỉ đón về phủ nên chỉ biết phương hướng đại khái.
"Muội muội của ngươi phải đến tột cùng là bệnh gì vậy, tại sao phải che giấu như thế?" Hai người ra roi thúc ngựa đi về hướng dịch trạm, trên đường Nguyên Tư Trăn nhịn không được hỏi, nàng nhớ tới Uất Trì Thiện Quang từng nói, hình như có chút liên quan đến Đạo Môn.
Uất Trì Thiện Quang không chớp mắt mà nhìn về phương xa, sắc mặt càng nặng nề, thật lâu mới nói, "Ta cũng không biết đến tột cùng là cái bệnh thế nào, chỉ nhớ rõ là sống không được mấy năm, đến mức phụ thân liền ngay cả tên cũng không dám đặt, sợ phạm tai, chỉ gọi là mầm mầm, bây giờ nàng trở về mới có tên, tên chỉ là một chữ Anh."
"Thì ra là thế." Nguyên Tư Trăn không khỏi đọc đi đọc lại cái tên này, Anh là mỹ ngọc, dù thường được đặt cho nam tử, nhưng nàng lại cảm thấy dùng cho nữ tử cũng là tên rất hay.
Đến dịch trạm rồi, hai người cũng không xuống ngựa, trực tiếp đi về phương hướng xa phu nói, xa phu còn nhớ rõ phu nhân dặn bà đi nửa canh giờ, tính luôn vừa đi vừa về, cũng có thể đánh giá được vị trí đại khái.
Trên đường đi, thôn trang cũng có không ít, phần lớn là biệt viện mấy đại hộ người ta đặt mua ở đây, còn có chút ít là mấy thôn trang từ thiện để người không chỗ ở đến nghỉ chân, lại có một ít thôn trang tập hợp tiểu hộ dân chúng trong thôn.
Nguyên Tư Trăn cùng Uất Trì Thiện Quang không bỏ qua bất cứ sơ sẩy nào, đều xuống ngựa nghe ngóng hoặc là điều tra tìm manh mối, chỉ bất quá tìm hai canh giờ cũng không có thu hoạch gì.
"Chẳng lẽ sớm đã xoá hết vết tích muội muội của ngươi từng ở rồi?" Nguyên Tư Trăn dắt ngựa đi giữa đồng ruộng, còn không ngừng nhìn chung quanh, nhìn xem mình còn bỏ sót chỗ nào hay không.
Đôi mày Uất Trì Thiện Quang nhíu chặt, cũng thở dài nói: "Ta cũng nghĩ không thông, muội muội ta khỏi bệnh rồi, sao còn có gì không thể cho người biết? Vì sao phải che giấu tung tích như vậy?."
"Nghĩ mãi cũng không rõ." Nguyên Tư Trăn không phải cưỡi ngựa mà đi bộ cả đoạn đường này, chân cẳng đã có chút đau xót, hiện nay không có được thu hoạch gì, dứt khoát đặt mông ngồi xuống đống cỏ khô ven đường nghỉ chân một chút.
Càng giấu giếm như vậy nàng càng hiếu kì, Uất Trì tiểu thư đến tột cùng bị bệnh gì, phu phụ Uất Trì Thượng Thư mười mấy năm qua cẩn thận như vậy cẩn thận giữ kín như bưng, mà Uất Trì tiểu thư vừa mới khỏi bệnh trở về xong, chẳng những nhập cung làm Tài Nhân, còn dính lên tà thuật, trong này nhất định có cái gì không thể cho ai biết.
Giải không được nguyên do trong đó, liền không thể báo lại cho Lý Hoài, nàng không khỏi trong lòng phiền muộn, dứt khoát thả người nằm lên trên đống cỏ khô, híp mắt nhìn về phía cảnh núi xa xa.
Uất Trì Thiện Quang một bên thấy thế, liền dắt ngựa đến bên rạch nước cho nó uống nước.
Lúc này đã đến canh giờ dùng bữa tối, khói bếp xa xa bay lên, mùi thơm xen lẫn vào không khí, câu con trùng đói trong bụng Nguyên Tư Trăn lên, vừa nghĩ đến chuyện quay về thành, lại phát hiện trên ngọn núi nàng nhìn thật lâu lại cũng bay ra một sợi khói trắng.
Nàng chợt nghĩ đến cái gì, nhảy lên, chỉ vào chỗ kia nói: "Có khi nào là trên núi hay không?."
Uất Trì Thiện Quang nhìn thoáng qua nói: "Khói đó không phải khói bếp mà là khói lò luyện, có thể trên núi có đạo quán hoặc là miếu thờ gì đó, không phải là thôn trang đâu."
"Có lẽ là nơi đó chăng?" Nguyên Tư Trăn vừa nói xong lời này liền cất bước lên ngựa, "Đạo quán chùa miếu không phải cũng có thể dưỡng bệnh sao? Huống hồ, khi đó không phải do có một đạo sĩ đề nghị, cha mẹ ngươi mới đưa Uất Trì tiểu thư đến thôn trang nuôi hay sao? "
Uất Trì lập tức hiểu ra, cũng lập tức lên ngựa, hất dây cương lên, chạy dọc theo con đường nhỏ hướng về trong núi như bay, "Ngươi nói đúng, có lẽ mẫu thân lúc đầu liền giấu diếm, căn bản không phải nuôi trong mấy thôn trang."
Đường núi gập ghềnh lại chật hẹp, nhất định là rất ít có người tới đây, khi tìm được chỗ khói trắng, quả nhiên là một đạo quán lâu năm cũ kỹ.
Nguyên Tư Trăn thấy cảnh này không khỏi nhíu mày, đạo quán này tuy nhỏ, nhưng tựa núi, nghênh sông, dáng vẻ này ngược lại làm nàng hồi tưởng đến đạo quán Huyền Thanh mình theo học.
Trước cửa đạo quán cửa còn lưu lại mấy vết tích xe ngựa,