Roạt.
Triệu Phong giơ hai ly trà sữa vẫn còn nóng bỏng, đổ thẳng lên đầu cô gái.
Trà sữa bốc hơi nghi ngút!
Cô gái này giống như là bị chạm phải điện, nét mặt dữ tợn, toàn thân co quắp lại, hét lên thảm thiết!
Vào lúc này, vẻ mặt Triệu Phong vẫn lạnh lùng, gương mặt như một thanh đao, vô cùng nghiêm túc.
Đối với những kẻ não tàn, tốt nhất là không cần nói nhảm cũng không thiết có lòng thương hại.
"Khốn khiếp! Các người chắc chắn xong rồi!" Cô gái nghiến răng nghiến lợi hét lên: "Khuôn mặt của tôi cũng bị anh làm hỏng rồi, đồ đáng chết!"
"Tôi đây là khiến cho cô tỉnh táo một chút, người nếu như không biệt được rõ ràng thị phi đúng sai, vậy thì cũng có khác gì súc sinh đâu!" Ánh mắt Triệu Phong lạnh như băng.
"Tôi không phân biệt rõ đúng sai? Rõ ràng bạn gái anh đạp con trai tôi, nên quỳ xuống xin lỗi! Con trai tôi là loại chó bull thuần chủng, còn đắt hơn cả bạn gái anh nữa!" Cô gái vẫn không biết nhận sai, hai tay che lấy khuôn mặt đỏ lên vì nóng, làm ầm ĩ.
Lại còn là con trai, đây là nuôi chó nuôi ra bệnh hoạn, lại coi người thành như cỏ rác.
Bắp chân Lâm Nhược Nhược bị con chó bull của cô gái kia cắn một phát, mà cô gái này vẫn còn hùng hổ dọa người nói xằng nói bậy, không biết ba mẹ nào lại dạy dỗ tệ đến mức này.
"Tiện chủng! Toàn mẹ nó là tiện chủng! Một đám tầng chót của xã hội, tiện dân rác rưởi, không đáng sống trên đời!" Cô gái nói năng lộn xộn, những từ ngữ thô tục cứ liên tục tuôn ra.
Mà Triệu Phong vào lúc này, tuy không nói gì nhưng vẻ mặt ngưng trọng, ý lạnh thấu xương!
Đôi mắt anh nhìn về phía trước, trầm giọng nói: "Trên đùi cô ấy có vết thương, nhất định phải truy cứu!"
"Muốn lừa bịp? Cũng không hỏi thăm một chút, Tề Như Tuyết tôi là ai! Vốn dĩ là bạn gái anh đá cục cưng của tôi, dập đầu ba cái là chuyện này coi như bỏ qua, nhưng anh lại đổ trà sữa lên đầu tôi, cho dù hôm nay lấy hai cái mạng hèn hạ của các người để đổi tôi cũng không tha đầu!".
Cô gái tên là Tề Như Tuyết, là cháu gái của Tề Diêm Vương cũng là em gái của Tề Hóa Vũ.
Tính cách cô gái này ngang ngược hung ác, tuy rằng có đầu óc buôn bán nhưng luôn hung hăng càn quấy, thậm chí so với người anh thứ hai Tề Hóa Vũ kia của cô ta còn có phần hơn.
Triệu Phong cũng vừa mới biết được cô cái này là Tề Như Tuyết, không ngoài dự đoán đây chính là chị họ của Tề Mi Tuyết.
Ban đầu, lúc Tề Mi Tuyết cầu xin anh tha thứ, đã từng ném người chị họ này tới để dẫn dụ Triệu Phong, hôm nay cuối cùng cũng thấy được cô ta như thế này.
Triệu Phong không khỏi hoài nghi, tính cách của con cháu nhà họ Tề có phải đều ngang bướng hung ác hay không? Bây giờ con cháu nhà nhà họ Tề, cũng chỉ còn Tề Hóa Vân là Triệu Phong chưa từng tiếp xúc qua.
Nghe nói phong cách của Tề Hóa Vân rất khác so với những người em của mình.
"Hóa ra cô chính là cháu gái của Tề Diêm Vương." Khóe miệng Triệu Phong nhếch lên, lộ ra nụ cười nhàn nhạt
"Anh đã biết sợ chưa! Chỉ cần ông nội tôi ra tay một cái, cả nhà anh cũng đừng mong có thể sống tốt, ông nội sẽ khiến anh tan cửa nát nhà!" Tề Như Tuyết mạnh miệng uy hiếp. Tề Như Tuyết e rằng không biết được ông nội nhỏ của cô là Tề Đại Sơn, kể cả người anh thứ hai của cô Tề Hóa Vũ đều bị đánh bại dưới tay Triệu Phong.
Tề Diêm Vương có muốn tính toán với Triệu Phong hay không thì không biết nhưng Triệu Phong tuyệt đối sẽ không khoanh tay chịu trói đầu.
"Có phải cô cho rằng cả thế giới đều thuộc về ông nội cô?" Triệu Phong cười lạnh một tiếng.
"Ít nhất thì ở tỉnh này, ông nội tôi có thể một tay che trời!" Tề Như Tuyết vênh mặt lên, hung hăng vênh vào nói: "Anh chờ đó cho tôi, chờ tôi về nhà, để ông nội điều tra rõ về anh, anh cứ chờ xong đời đi!"
Giấc mơ tỷ phú - giac_mo_ty_phu - Truy cập : để đọc thêm nhiều chương mới nhất
Để lại một lời độc ác, Tề Như Tuyết xoay người, định dắt con chó bull kia đi.
Thế như lúc này, Triệu Phong trầm giọng gọi Tề Như Tuyết lại.
"Đứng lại!"
"Anh muốn làm gì? Bây giờ muốn nói xin lỗi, đã muộn rồi!" Tề Như Tuyết xoay người lại một lần nữa, đôi mắt tức giận trừng lớn.
Đến tận bây giờ, Tề Như Tuyết vẫn còn tưởng rằng Triệu Phong sợ thế lực của nhà họ Tề.
Kẻ tàn nhẫn như anh, lúc nào lại sợ cơ chứ!
"Hai ly trà sữa vừa rồi chẳng qua là để dạy dỗ lại cái miệng đầy phân của cô thôi, chó của cô cằn cô ấy bị thương, bây giờ cô phải dập đầu xuống xin lỗi!"
Trong đôi mắt Triệu Phong, tràn đầy sát khí.
Muốn đi như vậy, nào có dễ dàng đến thế, đều là người lớn cả rồi, bất cứ chuyện gì mình gây ra cũng phải gánh lấy hậu quả.
Cô ấy là vảy ngược của anh, không ai được phép khinh nhờn!
Đó chính là ranh giới cuối cùng! Lâm Nhược Nhược đứng một bên, hốc mắt phiếm hồng, điềm đạm đáng yêu, mềm mại như đóa hoa lê dưới mưa.
Nhất là cái váy trắng đã bị rách tan tành kia, cùng