Chương 63 : Thiếu gia thất tình rồi !!!
Buổi sáng ngày hôm sau..
Trong căn phòng màn cửa sổ vẫn buông xuống, ánh sáng chỉ len lối vào được một chút ít.
Một đôi tình nhân đang ôm nhau ngủ rất say.
Đôi mắt đẹp chợt mở ra nhìn người bên cạnh. Gương mặt cô nhỏ bé, tinh xảo lúc ngủ trông rất ngoan, rất trẻ con, không giống như nét mặt có chút bất cần đời mọi khi, nhưng trong mắt lại u buồn che phủ.
Tưởng Khởi không ngờ chuyện tối qua là một chuyển biến rất lớn, trước giờ hắn chưa bao giờ chịu một cú sock xoay chuyển đến độ đó..
Có thể nói là vừa bất ngờ, vừa không thể tin, hạnh phúc ư, đương nhiên rồi.. Nhưng hắn sợ, sợ sau khi cô tỉnh lại, một lần nữa lại phủi bỏ mọi mối quan hệ, như không có chuyện gì xảy ra.
Như vậy thì hắn phải làm sao ? Thả cô tự do, hay cố chấp giam giữ...
Nghĩ đến đây tay hắn vô thức siết chặt người trong lòng..
Ummm
Cố Minh Châu sau một đêm bị người ta hành hạ đến nhủn cả người.. Đang ngủ ngon thì bị khó thở, cô giật mình.. mắt mở ra chớp chớp.
Đẹp trai quá Tên yêu tinh nhà cô ở vị diện trước, hay ở thế giới thực tại đều mang nét đẹp không ai bì nổi, cô thật là có phúc khí mà. Ầy.. nhưng sao lại dùng loại ánh mắt quá sắt bén đó nhìn cô thế... Cái tên này lại nghĩ ngợi lung tung rồi đây.
Cố Minh Châu mĩm cười hướng người lên hôn chót mũi người đàn ông của cô một cái..
Chào buổi sáng anh yêu giọng tuy hơi khô khốc nhưng cũng rất gợi cảm.
Yết hầu người nào đó hơi chuyển động..
Anh là ai ? muốn xác định xem có phải đêm qua cô lại say xỉn làm càng không !
Cố Minh Châu lắc đầu bất đắt dĩ,...biết ngay mà. Cô ngồi dậy, hai tay nhéo má hắn, nhéo đỏ cả má mà người kia vẫn bất động đợi câu trả lời :
Anh là... cô cố ý kéo dài không đưa ra câu trả lời.. nhìn nét mặt gần mất kiên nhẫn kia,
ôi.!!. muốn chơm chơm mấy cái thật kiêu mà..
Anh là Tưởng Khởi, Tưởng tam thiếu gia, là cục cưng, là bảo bối, là anh yêu của Cố Minh Châu đây còn là A Mãnh của cô nữa.. Nhưng cô sẽ đợi một ngày anh nhớ ra, giờ cô có nói chắc anh cũng không tin.. Không cần thiết, miễn là anh vẫn còn bên cạnh cô, đó là điều tốt nhất ông trời ban cho cô rồi..
Tưởng Khởi nghe xong, mắt đối mắt với cô, bên trong là từng tia sự sống lăn tăn sinh động, không còn mây mù u ám, nổi buồn không tên nữa.. Giờ hắn mới tin, cô là của hắn rồi..
Người ít nói thích hành động nào đó lại định rụt rịch..
A Khởi..!!! anh muốn làm gì ? Cố Minh Châu né ra xa, dùng chăn quấn mình.
Làm em con mèo tinh to xác đang kéo cô lại muốn nuốt chuẩn..
Cố Minh Châu : ... sao lại lưu manh thế này ? Trả người ngoan hiền lại cho cô, tên này lại thăng cấp vô sỉ rồi.
Cốc cốc ngoài cửa tiếng gõ cắt ngang việc tốt của Tưởng Khởi..
Cố Minh Châu nghe vậy cũng giật cả mình, cô đang ở phòng của yêu tinh nhà cô, quần áo thì bị xé lung tung dưới đất. Ôi đêm qua quá kịch liệt rồi.. Thật là mất mặt mà.. ngoài cửa chắc chắn là Lý Trung..
Cố Minh Châu không nghĩ nhiều định quấn cả chăn bay ra cửa số chuồn về phòng mình.
Tưởng Khởi biết được suy nghĩ của cô, một tay hắn kéo Cố Minh Châu vào lòng..
A.. anh buông em ra... vừa tự che miệng mình, vừa nghiến răng nói nhỏ..
Hắn quăng cô lên giường xong sau đó lấy chăng che lại.. Cố Minh Châu nằm im re không dám nhúc nhích bừa..
Lý Trung thấy lâu như vậy thiếu gia vẫn không lên tiếng, nhưng hắn chắc ngài vẫn ờ trong phòng..
Thiếu gia.. Người có việc gì không ? hắn định hỏi xem có việc gì ? Liền thấy Tường Khởi chỉ hơi hé cửa ra..
Tài liệu giọng nói mang ý không vui vẻ, mới sáng sớm ai chọc ông lớn đây giận thế này...
Tưởng Khởi đưa tay