Giao Dịch Đánh Cắp Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 14


trước sau


Hắc ám, đều sẽ dùng loại mùi vị ôn tình mập mờ mà thể hiện.

Đêm thật lạnh lẽo, yêu quái dữ tợn che giấu dịu dàng ở sau lưng.

Từ từ, xâm thực lấy lòng kiên định cùng lý trí của con người

Trầm mê, hình như trở thành cảm xúc duy nhất ...

***

Dùng thang máy tư nhân trực tiếp đi thẳng đến "phòng cho tổng thống", thân thể mềm mại của Thường Quan Tuyền cơ hồ như dính trên người Lãnh Thiên Dục. Cô cảm thấy đầu choáng váng cực kì, tim, cũng nhảy loạn khác thường! 

Từ lúc ra khỏi pub cho đến lúc lên xe, đi đến nơi này, người đàn ông này cũng không có nói tiếng nào. Hắn chỉ thỉnh thoảng nhìn sang khuôn mặt cô, nhìn xuyên qua mắt kính mấy lần. Nhưng chỉ là như vậy thôi, mà Thượng Quan Tuyền vẫn có thể cảm giác như bị nhiều mũi tên băng lãnh châm sắc nhọn châm vào người mình.

Không tồi chính là, người đàn ông coi như có chút lương tri, trong thời gian đi bộ tối thiểu còn biết vòng tay qua hông cô, chăm sóc cô đang say rượu - rất có ý thức, nhưng mà...

Cái đầu nhỏ của Thượng Quan Tuyền cọ xát trên người Lãnh Thiên Dục, rất dễ nhận thấy cô không xứng so với thân hình to lớn cao ngạo của hắn. Cô có cố nhướng lên cũng không tới bờ vai của hắn, muốn dựa trên vai hắn cũng rất khó.

"Nè..."

Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên, ngay sau đó, bàn tay nhỏ bé của nàng đặt trên lồng ngực hắn, còn vỗ mấy cái :

"Anh là người luyện võ!"

Cô không có say đến độ bất tỉnh nhân sự, chỉ cần nhìn người đàn ông này, cũng khiến cô khó khống chế một cảm giác quen thuộc, đã gặp ở nơi nào vậy kìa ?

Thượng Quan Tuyền muốn liều mạng nhớ lại, nhưng mà, bởi vì cồn rượu quấy phá, cô đã không thể nào tập trung được.


Lãnh Thiên Dục khẽ cúi đầu, nhìn cô gái trong ngực dám cả gan "chà đạp" thân thể của mình, đang nhìn bộ dạng say đến độ không còn biết gì của cô, chân mày nhíu chặt lại một chỗ.

Mình xem ra thật khùng rồi, chỉ bởi vì đôi mắt cô trông giống như người đã từng gặp, liền bất chấp tất cả mà mang cô tới khách sạn. Hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng được dáng vẻ được mở rộng tầm mắt của Cung Quý Dương và Hoàng Phủ Ngạn Tước, cũng có thể tưởng tượng ra được, nếu chuyện này sau khi bị Lăng Thiếu Đường biết được, sẽ bị hắn giễu cợt bao nhiêu ngày.

Con ngươi của cô gái này làm cho hắn cảm thấy rất thoải mái, tựa như đêm mười năm trước kia, trong suốt làm hắn rung động.

Nhưng mà, cô có thể là cô bé kia sao? Chính mình mặc dù không dám khẳng định, nhưng là hắn biết rõ một điều, cô gái này cũng sẽ không khiến hắn chán ghét.

Cửa "phòng cho tổng thống" được mở ra, khung cảnh xa hoa làm cho người khác phải chắt lưỡi. Thảm lông dày màu trắng tinh phủ kín căn phòng, cả mặt tường to như vậy đều thay thế bởi cửa sổ, hoàn toàn có thể ngắm nhìn trời cao, quan sát khung cảnh về đêm mỹ lệ của phồn hoa đô thị một cách chân thật sống động nhất. Tại đây, trong bóng đêm, đèn thủy tinh điêu khắc tỏa ra ánh sáng dịu dàng, mập mờ.

Vậy mà...

"Vào đi!"

Sau khi Lãnh Thiên Dục đi vào phòng khách sạn, tùy ý mở nút áo sơ mi, lộ ra một phần ngực màu mạch, khỏe mạnh mà tràn đầy dã tính.

Khi hắn thấy cô gái không chịu bước vào phòng một bước, âm thanh lạnh lùng đột nhiên vang lên.

Mang theo men say Thượng Quan Tuyền ra lệnh chính mình phải tỉnh táo lại, coi như đây là hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mà...

Cô căn bản là không thể làm được!

Nhất là khi cô thấy thân thể tràn giá lạnh, khắc nghiệt của người đàn ông này thì Thượng Quan Tuyền càng sợ hãi mà muốn chạy trốn !!! Lần đầu tiên có ý niệm muốn chạy trốn!

Bằng trực giác, Thượng Quan Tuyền liền cho rằng người đàn ông này có thói quen đeo kính mát, bối cảnh nhất định không đơn giản!

Cô gái này đang suy nghĩ gì đấy?

Lãnh Thiên Dục khẽ nhướng lông mày anh tuấn, con ngươi ẩn sâu dưới lớp mắt kính thoáng qua một tia không kiên nhẫn.

"Cô muốn ở ngay cửa cả đêm sao? Đừng quên, cô là do tôi bỏ ra một tỉ đô- la để mua"

Giọng nói của hắn tràn đầy giá lạnh đến rét lạnh thấu tâm. Mà hắn vừa mở miệng, thân hình cao lớn cũng từng bước đến bên Thượng Quan Tuyền.

Thượng Quan Tuyền đột nhiên cảm thấy một áp lực chưa bao giờ thấy trong đời đang lại gần mình. Cô vừa cố gắng nén cảm giác choáng váng trong đầu, vừa dùng tay nắm chặt lấy cánh cửa.

"Khoan đã."

Khi Lãnh Thiên Dục đứng sát bên cô thế nhưng lại cảm thấy khẩn trương! Bởi vì cô có thể cảm nhận được hơi thở cường đại của người đàn ông này.

Mi tâm của Lãnh Thiên Dục khẽ chau lại, ngay sau đó, đôi mắt ưng mâu ẩn sau mắt kính híp lại. Nét mặt luôn luôn thâm trầm khó đoán lại lộ ra một vẻ hứng thú. Ánh mắt sắc bén xuyên qua lớp mắt kính mà nhìn tỉ mỉ cô gái đang đứng suy nghĩ trước mặt.

Con ngươi đen láy trong suốt, trên khuôn mặt trái xoan nho nhỏ, giống như là hai hồ nước cổ xưa, không có gió không có sóng. Chân mày đặt khéo léo trên ngũ quan xinh đẹp, dệt nên một nét rất đặc biệt, là tuyệt mỹ, nhưng mà...

Hắn nghĩ đến cô gái như thế này nhưng lại lớn mật dám tự bán đấu giá mình ở pub, trong tim lại phát ra một cỗ tức giận!

"Trước tiên tôi muốn đảm bảo rằng anh không có nói láo!" Thượng Quan Tuyền cố gắng làm giọng của mình trở nên bình tĩnh lại đôi chút!

Đùa gì thế, chỉ là một thằng đàn ông thôi, không cần phải hồi hộp như vậy chứ!!

"Có ý gì?" Giọng nói lạnh băng của Lãnh Thiên Dục vang lên.

"Một tỷ đô - la !" Cô lành lạnh mở miệng.


Bên môi Lãnh Thiên Dục khẽ cong lên, lần đầu tiên hắn thấy một cô gái bán thân dám công khai đòi tiền!

"Qua đêm nay, cô sẽ nhận được một tờ chi phiếu, số tiền thì tùy ý cô điền, nhưng mà..."

Hắn cúi người, hơi thở nóng bỏng phả vào giữa lỗ tai nàng :"Tôi muốn kiểm tra hàng!"

Ngay sau đó, hắn ngẩng đầu lên, ngón tay dài đặt giữa đôi môi đỏ mọng xinh đẹp của cô, so với đóa hồng nở rộ xinh đẹp còn diễm lệ hơn, mà trong diễm lệ còn có nét thanh cao tuyệt mỹ.

Tim, mất khống chế mà đập mạnh, bàn tay nhỏ bé cũng gắt gao nắm chặt. Nếu có khả năng, nhất định trước kia cô sẽ hung hăng mà vung lên một quyền... nhưng không phải bây giờ!

Cô thề, qua tối nay, cô nhất định phải tự tay giết chết người đàn ông này !

"Tôi muốn tiền mặt!" Thượng Quan Tuyền khó khăn nói lần nữa.

Chi phiếu? Đùa nhau sao! Lỡ như không thể rút tiền thì như thế nào, số tiền kia đối với cô mà nói còn quan trọng hơn cách cô xài nó!

"Cô rất cần tiền sao? Cho nên mới bán đấu giá chính mình?"

Lần đầu tiên Lãnh Thiên Dục quan tâm với một người phụ nữ như vậy.

Thượng Quan Tuyền mở mắt to hơn, trong ánh mắt thoáng qua tia nghi ngờ, nhưng chỉ là thoáng qua lại liền bị che giấu :"Hình như anh quản quá nhiều rồi!"

Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục cứng đờ, hồi lâu hắn không nói gì, chỉ là nhìn cô gái lạnh lùng này.

Thật là ma xui quỷ khiến sao đó, chẳng qua là hắn mua về một công cụ làm ấm giường mà thôi, thế nhưng lòng mình lại hiện lên một tia trắc ẩn.

Một lát sau, Lãnh Thiên Dục xem như đã chịu đủ, cầm điện thoại di động lên, thuần thục gọi một cú điện thoại.

"Sáng mai chuẩn bị cho tôi một tỷ đô la !" Thanh âm trầm thấp không chút cảm xúc nào.

"Dạ!" một người khác ở đầu dây bên kia cung kính đáp.

"Chuyện cô muốn, tôi đều đã làm, đến lượt cô!" giọng nói của Lãnh Thiên Dục cũng giống như hành động của hắn, đều là vô tình lãnh khốc.

Bàn tay mở ra, liền kéo cô vào trong ngực, thân thể cao lớn rắn rỏi của hắn cùng thân

thể nhu nhược nhỏ bé của nàng tạo thành một khối đối lập hoàn toàn. Thân thể to lớn cao ngạo của hắn nắm giữ lấy thân thể lạnh lẽo như nước. Cách áo sơ mi thật mỏng, hắn nỗ lực thực hiện miêu tả tư thái uyển chuyển của cô.

Thượng Quan Tuyền cố nén loại kích động muốn đánh người đang dâng lên trong lòng. Hơn nữa cô còn muốn đè nén tâm tình đang cực kì cuồng loạn.

"Khoan đã!" Cô theo bản năng muốn nhảy khỏi lồng ngực của hắn.

"Cô thật phiền toái, muốn gì?"

Lãnh Thiên Dục nghiêm nghị rống to một tiếng, điên rồi, đúng là điên rồi! Hắn từng có vô số phụ nữ, nhưng chưa từng có người dám làm những việc giống như cô!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền trở nên nhợt nhạt khác thường, cô hít sâu một hơi :

"Có thể ... tắt toàn bộ đèn hay không!"

Giọng nói dịu dàng phảng phất như có như không, mi tâm nhíu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn thủy nộn hiện lên một vẻ mặt mờ mịt.

Cô tình nguyện tiến hành tất cả trong bóng tối!

Thân thể to lớn cao ngạo của người đàn ông hiển nhiên ngẩn ra. Sau một lúc lâu nhìn cô, lần đầu tiên hắn thuận theo yêu cầu của cô, ngón tay nhấn hộp điều khiển tivi. Ngay sau đó, cả căn phòng bị bóng tối bao phủ.

"Ôm tôi." Giọng nói Thượng Quan Tuyền tràn đầy nhược khí mềm yếu.


Lãnh Thiên Dục chẳng hiểu tại sao, tim lại cứ bất lực khi bị giọng nói kia đung hăng chạm vào, chưa bao giờ sinh ra tình cảm thương hoa tiếc ngọc đối với phụ nữ nào....

Cánh tay cường tráng có chút cứng đờ ôm Thượng Quan Tuyền vào trong ngực. Sau một khắc, bàn tay nhỏ bé của cô gái trong ngực liền dò vào trong áo sơ mi của hắn, động tác mặc dù vụng về, lại mang cho Lãnh Thiên Dục một cảm giác khác thường...

Thượng Quan Tuyền cũng không biết cụ thể nên làm cái gì, ở phương diện này cô trong suốt như tờ giấy trắng, nhưng mà, cô không cần người đàn ông đóng vai "chúa tể" trong trò chơi này.

Bàn tay nhỏ bé đặt lên gương mặt cương nghị của hắn, ngón tay mơn trớn trên gương mặt anh tuấn kiên cường, gỡ bỏ mắt kính hắn xuống, sau đó, tiện tay giơ lên...

Mặt kính rớt xuống đất không tiếng động.

Trong bóng tối, cô không nhìn thấy rõ diện mạo của hắn, lại vẫn có thể cảm thấy được hơi thở tràn đầy nóng bỏng phả vào và ánh mắt đầy tia chiếm đoạt.

Thôi kệ!

Cô nhắm mắt lại, chết thì chết!

Tay nhỏ bé hạ xuống, câu vào cổ hắn, sau đó, nhón chân lên, khuôn mặt nhỏ bé ngẩng lên.

Một khắc sau, đôi môi đỏ mọng dịu dàng liền đặt lên môi mỏng khêu gợi của người đàn ông.

Lưỡi đinh hương thơm tho của cô vụng về phác họa môi của hắn, rõ ràng có thể cảm thấy thân thể người đàn ông cứng đờ. Ngay sau đó, thân của của cô liền bị người đàn ông bá đạo áp lên tường cạnh cánh cửa, đổi bị động lấy chủ động, mang theo một lực cuồng dã mà cắn nuốt, xâm chiếm thân thể mềm mại của cô!

Lãnh Thiên Dục cảm giác hôm nay chính mình bị mê muội, phụ nữ lên giường cùng hắn đều biết điều này, môi của hắn không cho phép phụ nữ đụng vào, lý do rất đơn giản, hắn sợ dơ!

Vậy mà, khi cô gái mồm mép này dịu dàng đụng vào mình thì hắn lại bị xúc động mà tình nguyện hạ xuống lớp băng bao bọc tim. Trong mũi đều là mùi rượu cùng mùi u hương nhàn nhạt quanh quẩn, không giống với những người phụ nữ khác đều dùng nước hoa nồng nặc, mà là hương thơm nhẹ nhàng tự nhiên rất dễ chịu.

Cô rất sạch sẽ, sạch sẽ làm hắn không giữ được, tư thái luôn luôn cao ngạo tự chủ trong nháy mắt sụp đổ, tay thon dài không ngừng nghỉ chút nào, ôm cơ thể vô lực tựa như ngọc vào trong ngực. Lãnh Thiên Dục hắn cũng không phải Liễu Hạ Huệ, hắn có thể cảm thấy sự khẩn trương vô dụng của cô, nhưng càng như vậy, lại càng có thể kích thích tính tình trời sinh tham lam muốn nắm giữ của hắn !

Hắn muốn cô, đơn giản chính là điều này !

Mặc dù trước mắt hắn vẫn chưa rõ bối cảnh sau lưng cô, dù hắn không thể xác định cô có đúng là cô bé mười năm trước hay không. Dù hắn không biết vì sao cô phải bán đấu giá đêm đầu tiên của mình dù cô rất xem trọng nó, để cho hắn có một loại cảm giác như tàn phá cây cỏ. Nhưng mà... hắn dĩ nhiên muốn có được cô, loại cảm giác này trước nay chưa từng trải qua, là một loại cảm giác muốn chiếm đoạt điên cuồng ....

Nụ hôn tràn đầy dũng mãnh, cuồng dã, khí phách mười phần, dường như muốn nuốt cả người cô vào trong!

Thượng Quan Tuyền luốn cuống, cô muốn trốn tránh, một khắc sau liền bị bàn tay to của người đàn ông kìm chặt cổ lại... bóng đêm!

Lãnh Thiên Dục là động vật quen hoạt động trong đêm, trong đêm đen, tròng mắt của hắn sẽ càng nhạy cảm hơn, chỉ thấy hắn tĩnh mịch, con ngươi đột nhiên trầm xuống, một bàn tay vẫn nắm nhặt gáy cô, một bàn tay khắc nắm lấy cằm nhỏ quật cường, hung hăng bóp mạnh một cái "Ui da". Thừa dịp cô kêu đau, hắn bá đạo lấy lưỡi dài công thành đoạt đất, tiến lên chiếm lấy mỗi một tấc ngọt ngào trong miệng cô. Ngay sau đó, hắn cúi người xuống, kéo dài từ đôi môi cô xuống chiếc cổ mềm mại, mang theo lực lớn tấn công cổ mềm, lưu lại từng cảm xúc cũng như từng dấu vết kinh tâm.

"Đau..." Thượng Quan Tuyền dù sao cũng chưa từng tiếp xúc với đàn ông, cô sao có thể chịu qua loại hành động cường thế này.

Tròng đen Lãnh Thiên Dục trong nháy mắt lộ ra một tia nguy hiểm tràn đầy tựa như dã thú săn mồi. Hắn thoáng buông cô ra, sau đó giọng lạnh lùng nói :"Chỉ như thế thôi mà cũng đau sao? Cô cũng biết chủ động trêu đùa tôi, kết quả sẽ là... đau hơn!"

Khi chữ cuối cùng được ném ra, cánh tay hắn vừa thu lại, liền ôm ngang thân thể nhỏ nhắn của Thương Quan Tuyền phát ra một tiếng kêu đau, sau một khắc Thượng Quan Tuyền liền bị ném trên giường lớn ở phòng ngủ chính. 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện