Edit: Hinh
Giọng nói của Kỷ Tuân cũng giống như cánh tay anh vậy, vững vàng mạnh mẽ, anh nâng thắt lưng Sở Mạt, phòng ngừa cô ngã về phía sau. Trong khoảnh khắc đó hai người gần như có thể nghe thấy tiếng hít thở của đối phương.
”Anh…” Sở Mạt mở to hai mắt nhìn Kỷ Tuân, nhất thời không nói nên lời. Không phải là anh ta đã đi đâu cùng với bà Lâm rồi hay sao?!
Kỷ Tuân đang đỡ Sở Mạt, bỗng nhiên đụng đến mảng quần áo ẩm ướt bên hông cô, anh hơi nhăn nhăn mày, hỏi: ”Sao lại bị ướt? Ở đây thời tiết rất lạnh, tốt nhất cô đừng mặc quần áo ướt, rất dễ bị cảm.”
Sở Mạt ngẩn ra, nghĩ đến tình hình chật vật ở phía sau lưng mình bây giờ, cô vội vàng đẩy Kỷ Tuân ra, cũng không để ý hai tay mình cũng dính bùn, nên liền để lại hai cái dấu tay bằng bùn trên áo anh.
”Thật xin lỗi thật xin lỗi!” Sở Mạt nhìn vết tích mình gây ra, cô vô cùng hoảng hốt, muốn lau sạch cho anh, nhưng lại không thấy cái gì để lau, nếu lấy tay lau thì càng lau lại càng bẩn, ”Tôi không cố ý đâu. Đúng rồi, nếu không anh đưa áo cho tôi, tôi giặt lại cho anh.”
Kỷ Tuân hơi giật mình: ”Cô giặt cho tôi?”
”Ách… Không, cũng không phải.” Sở Mạt trở nên bối rối, lúc này là do nhanh mồm nhanh miệng, bây giờ nghĩ lại thì đúng là có chút không rõ ràng, ”Tôi, tôi chỉ muốn giặt sạch áo cho anh.”
Kỷ Tuân thấy cô bối rối như vậy, có chút buồn cười. Anh cong khóe môi, vỗ vỗ đỉnh đầu Sở Mạt, nói: ”Cô đừng vội. Tôi không sao cả, trước tiên cô đi thay đồ ướt đi.”
Sở Mạt sống mười bảy năm, cao một mét bảy. Trong ấn tượng của cô, ngoại trừ Sở Kiến Hùng cách đây không lâu vừa vỗ đầu cô, thì không còn người nào đụng đến đầu cô nữa.
Cái vỗ đầu dịu dàng như vậy, còn mang theo sự cưng chiều của bề trên đối với trẻ con, trong nháy mắt liền biến Sở Mạt từ một cô gái thành một bé gái nhỏ.
Mặt cô đỏ ửng lên, không dám ngẩng đầu, cô cúi đầu ”ừ” một tiếng, sau đó xoay người giống con cua, không dám nhìn mặt Kỷ Tuân mà đi vào bên trong nhà.
Đi nửa đường thì thấy bà Lâm đang ở trong lòng khách nói chuyện với bà ngoại, vừa thấy Sở Mạt, bà ấy lập tức kinh ngạc nói: ”Ôi cháu gái! Con ngã chỗ nào vậy, sao sau lưng đều là bùn cả?!”
Giọng bà Lâm khá lớn, đến nổi Kỷ Tuân đang đứng trong sân cũng nghe rõ ràng rành mạch.
Sở Mạt tinh thường thấy được biểu cảm kinh ngạc trên mặt Kỷ Tuân biến thành ý cười ẩn giấu, mặt cô càng đỏ.
Kiên trì xoay người chào hỏi bà Lâm, giọng nói của Sở Mạt ngày càng nhỏ dần: ”Bà Lâm, bà ngoại. Lúc nãy, cháu đi xem ông ngoại làm việc, không chú ý đến trên mặt đất đều là nước, liền ngồi xuống…”
Nói xong, Sở Mạt xấu hổ không biết làm sao khi nghe tiếng cười của bà Lâm và bà ngoại.
Cũng may Kỷ Tuân ở sau lưng cô nói: ”Nhanh đi thay quần áo đi, nếu không sẽ cảm lạnh.”
Sở Mạt nghe vậy thì gật gật đầu, không nói hai lời liền chạy lên lầu, thậm chí còn không dám quay đầu lại nhìn biểu cảm trên mặt Kỷ Tuân bây giờ.
Nhất định là anh ta đang cười cô. Vừa rồi bà Lâm kinh ngạc như vậy, bây giờ lại cười lớn như thế, không cần nhìn cô cũng biết sau lưng mình bây giờ thảm đến mức nào. Anh ta đã thấy, nhất định anh ta sẽ nghĩ cô rất ngốc nghếch!
Thật mất mặt!
Sở Mạt thay quần áo xong, một mực ngồi trong phòng đến khi ông ngoại kêu cô xuống ăn cơm thì cô mới xuống.
Trong phòng khách lầu một, bà Lâm và Kỷ Tuân cũng ở đây.
Kỷ Tuân đã thay quần áo, anh mặc trên người một cái áo hoodie màu trắng tay dài, nhìn rất sạch sẽ và tràn đầy sức sống, cả người đều có một vầng sáng của tuổi trẻ. Thấy Sở Mạt, anh mỉm cười khẽ gật đầu.
Nghĩ đến chuyện xấu hổ lúc nãy, Sở Mạt theo bản năng cụp mắt tránh khỏi tầm mắt của Kỷ Tuân, đi đến ngồi bên cạnh bà ngoại.
Thôn Ngân Hồ cách cái trấn nhỏ gần nhất cũng nửa giờ đi đường, bởi vì phương tiện còn chưa phổ biến, nên mỗi ngày chỉ có hai chuyến xe buýt lui tới giữa thôn Ngân Hồ và cái trấn nhỏ kia. Hôm nay bà Lâm ra khỏi nhà hơi trễ, chuyến xe đi đến trấn nhỏ đã qua rồi, đợi lát nữa gần giữa trưa sẽ có một chuyến nữa, cho nên bọn họ đi đến đây đợi.
Sở Mạt yên lặng ngồi nghe họ nói chuyện phiếm, nhưng không nói câu nào, cô cứ chốc chốc lại ăn vài miếng cơm.
Cơm nước xong, Sở Mạt ngồi với mấy trưởng bối một chút thì liền lên lầu.
Bà Lâm lúc này mới tò mò hỏi: ”Bà Tôn à, tôi nhớ năm nay Mạt Mạt không phải sẽ thi vào Đại học sao? Sao lại đột nhiên xin nghỉ phép đến đây vậy?”
Nói đến chuyện này, ý cười trên mặt bà ngoại phai nhạt đi, ”Ai, Vi Vi nói con bé học tập áp lực, cơ thể Tiểu Mạt không khỏe, nên đưa về đây nghỉ ngơi.”
Sắc mặt ông ngoại cũng trầm xuống: ”Bây giờ con bé không còn khỏe mạnh như lúc trước nữa. Tiểu Mạt nhà tôi rất ít khi bị bệnh, bây giờ lại đột nhiên mắc phải, ngay cả bọn tôi cũng không rõ cái bệnh này là gì, hình như tên là trầm cảm?”
Kỷ Tuân nghe thấy hai chữ trầm cảm, biểu cảm trên mặt liền cứng lại.
”Đúng vậy, bọn tôi không hiểu cái trầm cảm này là gì nên cũng không biết nên chữa như thế nào.” Bà ngoại nói tiếp, ”Tôi và ông ấy cũng không có mong muốn gì lớn lao, chỉ cần cháu gái khỏe mạnh là bọn tôi yên tâm rồi.”
”Cũng đúng, nếu như bọn nhỏ này sống không tốt, chúng ta chết cũng không an tâm.” Bà Lâm nghe vậy trên mặt cũng hiện lên một chút tiếc nuối, ”Nhưng mà tôi thấy Mạt Mạt hoạt bát xinh đẹp như vậy, có phải là do bác sĩ đoán sai không? Tôi thấy con bé không giống bộ dạng của người mắc bệnh chút nào.”
”Bọn tôi cũng rất bực bội!” Ông ngoại là người nghiện thuốc, nhưng ông không dám hút thuốc trước mặt Sở Mạt, sợ hơi khói bay vào cô, nhưng bây giờ nói đến chuyện này, ông đành phải lấy ra hút một hơi để làm dịu đi nỗi lo lắng, ”Không cần quan tâm xem bác sĩ có đoán sai không, chỉ cần bây giờ Tiểu Mạt sống thật khỏe mạnh, bọn tôi đã mừng lắm rồi.”
Trong phòng khách không ai lên tiếng.
Nhìn thấy ông ngoại đang hút thuốc và bà ngoại cau mày đau khổ, Kỷ Tuân trấn an bọn họ: ”Bà Tôn, hai cụ không cần lo lắng. Trầm cảm là một chứng bệnh về tâm lý, bình thường sẽ không ảnh hưởng đến thân thể.”
”Kỷ Tuân, cháu biết sao?”
”Cháu