Ngoài cửa tiệm xăm Mộc Băng Nam hôm nay treo bảng tạm nghỉ.
Sau đó, là những cuộc hẹn với khách hàng đặt lịch xăm đều bị bà chủ Diệp An Băng dời lại với lý do bị bệnh đột xuất.
Cả học viên đến thực tập, cô cũng cho phép nghỉ học tận ba hôm.
Mà bệnh ở đây là bệnh yêu đương, bệnh không thể rời xa người yêu.
Nếu để ai đó biết cô vì hẹn hò mà bỏ bê công việc, chắc sẽ bị chê trách thậm tệ.
Lúc này, ở bên trong phòng xăm...
Sau khi trải qua một bữa sáng thật ngọt ngào với những nụ hôn, cái ôm, kèm món điểm tâm, thì đôi bạn trẻ lại quấn lấy nhau vào phòng xăm đặc biệt dành cho khách VIP nằm trên lầu hai, để thực hiện hình xăm chân dung như yêu cầu của người đàn ông.
Nhìn dáng vẻ chăm chú, tận tâm tỉ mỉ của cô, không hiểu sao Quách Khiếu Nam lại cười thầm, rồi khẽ hỏi:
"Anh nghe Thái Vĩnh nói em học nghệ thuật xăm hình tám tháng thì mở tiệm, nhận đào tạo học viên.
Mộc Băng Nam lại nổi tiếng nhất Giang Thành sau bốn tháng thành lập.
Anh muốn biết động lực nào khiến em từ bỏ tất cả gia sản của anh để chọn lựa công việc này vậy?"
"Vì em thấy bản thân thật sự yêu thích công việc này.
Thu nhập tuy không cao nhưng vẫn rất ổn định."
"Thật ra khách đến chỗ em có hơn bảy mươi phần trăm là để che sẹo trên cơ thể.
Họ cũng giống như chúng ta, vì một vài sự cố phải để lại những vết sần sùi xấu xí trên da.
Xăm hình để che sẹo, vừa thẩm mỹ, vừa khiến một vết tích xấu xí trở thành điểm cá biệt thu hút mọi ánh mắt, khiến người ta cảm thấy tò mò."
"Như anh có một vết sẹo trên ngực, anh cũng xăm hình lên đó để che giấu.
Nếu không chạm vào sẽ không biết nơi đó từng chịu đựng tổn thương.
Em thì có một vết sẹo trên bắp tay, em chọn hình xăm hoa bỉ ngạn đỏ rực để che đi, như vậy vừa đẹp, vừa có thể giúp chúng ta bớt nhớ đến rồi lại đau lòng vì những chuyện tồi tệ đã từng xảy ra."
Tuy phải giải bày những thắc mắc của Quách Khiếu Nam, nhưng Diệp An Băng vẫn rất hăng say vào những đường kim đang đi trên da đối phương.
Chỉ tới khi nói xong, cô mới nhìn hắn, mỉm cười rồi tiếp tục làm việc một cách chuyên tâm.
"Họa sĩ thêu hoa cỏ, nhuộm muôn vẻ muôn màu cho đời thêm tươi.
Thợ xăm thêu tuyệt tác trên da, giúp người ta xoa dịu nỗi lòng, thỏa mãn đam mê!"
"Anh biết nói lời hoa mỹ từ khi nào vậy?"
Cô nhìn hắn bằng ánh mắt thú vị bất ngờ.
Sau, lại chuyên tâm phát họa chân dung của bản thân lên ngực phải đối phương như yêu cầu.
"Anh học lỏm lão Vĩnh thôi à!"
"Gớm, anh còn chưa nói cho em biết lý do tại sao lại giả chết, rồi một năm qua anh sống như nào nữa?"
Hắn cười hiền, xoa đầu cô gái, rồi nói:
"Không phải anh giả chết, mà tai nạn đó thật sự khiến anh chỉ còn lại nửa cái mạng.
Anh không muốn em lo lắng hay vì anh mà chịu khổ nên đã tính toán mọi chuyện từ trước."
"Cụ thể mọi chuyện, chi tiết từng cái một."
Cô giương mắt lên nhìn hắn ba giây, nghiêm túc nói xong, lại lấy mực tiếp tục xăm.
"Thú thật thì từ khi quyết định đưa em tới gặp mặt Quách Khiếu Lâm là anh biết chắc sẽ xảy ra rủi ro, nên trước đó đã lập sẵn di chúc.
Quyết định chết thay một trong hai người để hóa giải hận thù, anh cũng cam tâm tình nguyện.
Nhưng nếu chết đi một cách nhẹ nhàng thì dễ rồi, chỉ sợ phải rơi vào tình cảnh sống dở chết dở sẽ càng khổ.
Nên trước đó anh lên kế hoạch với Thái Vĩnh thật kỹ càng, nhờ bác sĩ phối hợp nếu anh rơi vào trường hợp sống thực vật hay hôn mê sâu thì cứ báo tử với người nhà."
"Lý do chuyển xuống nhà xác trước khi cho người thân nhìn mặt là để tìm thi thể của một thế thân, rồi dán mặt nạ da mà anh chuẩn bị từ trước để lừa gạt mọi người.
Sau đó, để Thái Vĩnh túc trực bên cạnh,