Đỉnh đầu của tôi có giọng nói chua ngoa vang lên, tôi ngước đầu nhìn, Dương Hân đang cười híp mắt đứng trước mặt tôi.
Cô ta làm bộ ngạc nhiên sờ vết máu trên mặt tôi: “A... chảy máu à, mặt cô bị làm sao vậy? Bị ai đánh sao? Chủ tịch Đường của cô đâu? Sao anh ta không ở đây vậy?”
Tôi còn chưa mở miệng, cô ta đã bày ra vẻ chợt hiểu ra. “A... chắc là người ta không cần cô nữa đúng không? Cũng chẳng trách, loại phụ nữ không biết liêm sỉ lại phóng đãng như cô, chắc chắn là người ta chơi chán rồi...
Cô ta nói chính cô ta đấy à?
Tôi cứ cảm thấy hình như câu nói này của cô ta có hàm ý, bèn lạnh lùng cắt ngang cô ta: “Có chuyện mau nói có rằm mau thả, đừng ở đây xỉa xói khiến người ta khó chịu nữa đi!”
Cô ta dứt khoát ngồi xuống cạnh tôi, giả vờ ngây ngô nói: “Ài, cô hãy nói cho tôi đi, rốt cuộc đứa con đó của cô có phải của Đường Kiêu không? Chắc không phải đúng không? Nếu không làm sao cô lại đi phá thai sau lưng anh ta được?”
Mắt phải tôi giật giật. “Cô có ý gì?”
Tôi không hề sợ hãi nhìn cô ta, trong lòng đã có chút suy đoán. “Cô đang giả ngu đúng không? Thật ra tôi thích dáng vẻ thông minh của cô hơn đấy, chí ít có mấy lời không cần chính miệng tôi nói ra, cô nói có đúng không?”
Tôi vẫn nhìn cô ta như cũ, ánh mắt không vui không buồn.
Cô ta không kìm chế được nóng lòng nói vào tại tôi: “Cô không biết à? Tài liệu có phá thai là tôi đưa cho Đường Kiêu đấy... Ài, muốn trách cũng chỉ có thể trách chính cô, vốn đã hứa với Hà Phong không nói bí mật này cho Đường Kiêu rồi...
Tôi cảm giác sự việc phức tạp hơn tôi nghĩ nhiều, sao còn dính dáng tới Hà Phong vậy? Chẳng phải cậu ấy đã chết rồi sao? “Dương Hân, có chuyện gì cô nói nhanh đi, đừng châm ngòi quan hệ của Hà Phong và tôi ở đây, người ta đã chết rồi mà cô còn muốn vấy bẩn linh hồn cậu ấy à?” “Cô mới là người phụ nữ châm ngòi quan hệ đấy!” Ủng hộ team chúng mình bằng cách theo dõi truyện tại Truyện88.net
Cô ta đột nhiên hung hăng nắm cằm tôi, tức giận hất sang một bên. “Tôi thật sự rất ghét cô, Lý Nhã Hàm, rõ ràng lần nào cô cũng là kẻ yếu, còn muốn tỏ vẻ như sói già vẫy đuôi, cô có biết cô như này khiến người ta rất buồn nôn không?"
Cô ta để ý tôi nhỉ, gì mà lần nào tôi cũng bày ra vẻ sói già vẫy đuôi, chẳng lẽ người đuôi sắp vểnh lên trời không phải cô ta à?
Tôi biết chuyện sẽ không dừng ở đây, cho nên tôi yên lặng chờ cô ta nói tiếp. “Là chính cô làm việc không đủ kín đáo, đến bệnh viện nạo thai còn để tôi và Hà Phong nhìn thấy, cô có biết không, dáng vẻ lén lút của hai cô lúc ấy thật buồn cười...