Giường Anh Chia Em Một Nửa

Đã Từng Có Được 2


trước sau


Lâm Tĩnh Xu theo bản năng vươn tay ra.

Một giây trước khi cô ta cướp điện thoại, Trần Ân Tứ thu điện thoại về:
- Cô Lâm Tĩnh Xu, khuyên cô đừng lấy chuyện hôm nay chúng ta gặp nhau viết văn khóc lóc kể lể trên Weibo.

Nếu không tôi đành đăng đoạn ghi âm này lên đó, để mọi người biết thế nào là "tiểu bạch hoa đương thời"*.

(Nguyên văn Lá viết "盛世小白花".

Trong đó hai chữ đầu "盛世" là "thịnh thế" - thời hoàng kim.

Còn "小白花" tức là bông hoa trắng ngây thơ ý gần như "bạch liên hoa".)
Khuôn mặt suy xét của Lâm Tĩnh Xu biến đổi, Trần Ân Tứ từ từ đứng dậy.

Cô đi một mạch ra quán cà phê ngoài trời, đi được nửa bước, dừng lại:
- À, đúng rồi, Cô Lâm Tĩnh Xu, cảm ơn cô đã mời tôi bữa trà chiều này.

Nói xong, Trần Ân Tứ tặng một cái hôn gió cho Lâm Tĩnh Xu, giẫm giày cao gót, cứ thế bước đi cũng không quay đầu.

Nhìn bóng lưng Trần Ân Tứ, Lâm Tĩnh Xu giận đến trợn mắt.

Cơn giận dữ qua đi, cô ta ổn định tâm trạng, bình tĩnh lại.


Cảm ơn? Ai cần lời cảm ơn của cô!
...!
Lúc Trần Ân Tứ về phòng, vừa vặn Lục Tinh làm spa xong đang nghe tin nhắn voice chat của cô.

- Tính ra tôi cũng không thảm bằng cô.

Dù gì...tôi cũng qua được cửa, còn cô tự đưa tới cửa cũng chẳng ai thèm.

Nghe được tiếng bước chân, Lục Tinh ngừng tin nhắn thoại, hỏi Trần Ân Tứ:
- Chuyện gì vậy?
Trần Ân Tứ soi gương, đánh lại son môi:
- Không có gì to tát, gặp Lâm Tĩnh Xu, ăn chùa bữa trà chiều...!
- Nghe tin nhắn cậu gửi đến, lại cái giọng giận giữ của cô ta? Hai người đúng là oan gia, oan gia gặp mặt đã không thuận mắt, lại còn thuộc kiểu oan gia không buông tha đối phương.

Mỗi lần gặp mặt không khịa đến chết đi sống lại, không chịu tha.

- Lục Tinh trở mình nằm ngửa trên giường:
- Có điều Lâm Tĩnh Xu này cũng phải biết thân biết phận chứ.

Rõ ràng đấu không lại cậu, còn tường đồng giáp sắt tới nỗi cứ khoái đục lỗ trên áo giáp sắt của cậu.

Trần Ân Tứ nghe Lục Tinh hình dung, cười:
- Nói thật ra, tớ cũng không ghét Lâm Tĩnh Xu lắm.

Chỉ là cô ta thích tính kế thảo mai.

Nhưng trong cái vòng luẩn quẩn này, ai mà không thảo mai? Nếu so cô ta với người khác, cũng chẳng mấy độc ác.

Ít nhất còn ghét tớ thể hiện ra mặt để tớ biết tâm tư cô ta thế nào, còn người khác...!
Trần Ân Tứ lắc lắc đầu:
- Người hay ma...!không phân biệt được.

Lục Tinh:
- Cũng đúng.

Cả hai nói câu được câu không xong Lục Tinh đi tắm rửa.

Ngồi trên ghế sofa, Trần Ân Tứ nghịch điện thoại trong

lúc chờ, tin nhắn báo trong nhóm chat có người @* tên cô.


(Cũng giống như Messenger, khi @ tên tức là đề cập đến một người dùng, sẽ có thông báo gửi tới người đó kể cả khi đã tắt thông báo.)
Cũng vì nhàm chán do chờ Lục Tinh, Trần Ân Tứ nhấn vào xem.

Cái nhóm đó thành lập từ khi nào cô cũng chẳng biết đừng nói tới khi nào cô có mặt trong đó.

Người trong nhóm đều là người ngoài giới.

Năm cô ở Thượng Hải một số quen biết, số còn lại biết chút ít.

Có Dung Dữ, có Lâm Nhiễm,...!còn mấy người cô không gọi được tên.

Cô lướt một chút, từ mùa đông năm kia đến hiện tại, cũng chẳng có ai tạo sóng*, hèn chi cô chẳng thèm quan tâm cái nhóm này.

(Tạo sóng: tìm chuyện để nói, ý Dạ là nhóm này rất nhạt nhẽo.)
Lâm Nhiễm @ tất cả các thành viên:
- Tớ về nước rồi, sáng mai bay đến Thượng Hải.

Hôm nay mọi người có thời gian không, có muốn ăn bữa cơm không nhỉ?
Trong nhóm có năm sáu người ở Bắc Kinh, ai cũng lên tiếng ủng hộ.

Chỉ có cô chậm chạp chưa lên tiếng, Lâm Nhiễm lại @ cô thêm lần nữa: "Trần Hề?"
Một tiếng Trần Hề, kéo Trần Ân Tứ về khoảng thời gian năm năm trước...!Lúc đó, quan hệ của cô và Lâm Nhiễm thật sự rất tốt.

Trần Ân Tứ thấy mình cũng rảnh không có gì làm bèn trả lời: "Địa điểm chọn chưa?"
....!
Cao ốc Ngân Hà.


Chưa đến bảy giờ, Dung Dữ tắt máy tính.

Tần Kiết ngồi kế bên quay đầu nhìn anh ta.

Dung Dữ:
- Tối nay tớ không tăng ca, Nhiễm Nhiễm về nước rồi.

Tần Kiết không nói gì, ánh mắt lại quay về màn hình máy tính.

Dung Dữ vừa dọn đồ vừa nói:
- Tần cẩu, cậu có muốn đi không?
Ngừng một chút Dung Dữ lại nói:
- Trần Ân Tứ cũng ở đó.

Tần Kiết:
- Không đi.

Mười phút sau, Dung Dữ ngồi trên xe Tần Kiết, xe cứ thế chạy đến chỗ Lâm Nhiễm.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện