[Gl]Kẻ Thao Túng

Chương 42


trước sau


Công ty dược phẩm Dietrich có sức ảnh hưởng rất lớn ở thị trường quốc tế, nó bao gồm tất cả các bệnh viện mà công ty đầu tư vào, tuyển dụng những bác sĩ có năng lực trên toàn cầu với mức thù lao cao nhất trong ngành dưới danh nghĩa bệnh viện. Người phỏng vấn của bệnh viện lại chính là Isabella Dietrich, các bác sĩ được thông qua bởi cô ấy sẽ được ký vào một bản hợp đồng cụ thể, quyền lợi trong hợp đồng bao gồm mạng sống của một con người, từ lúc sinh con cho đến khi nghỉ hưu, họ sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm.


Có rất nhiều sinh viên y khoa muốn xin vào làm trong các bệnh viện thuộc sở hữu Công ty dược phẩm Dietrich. Điều này làm cho tiêu chuẩn càng được nâng cao thêm, nếu không có công nghệ y tế hàng đầu hay các loại giấy tờ xuất sắc thì không ai xứng đáng làm việc với Isabella Dietrich.

Thành ra, các bác sĩ làm việc ở bệnh viện đều là nhân tài xuất sắc, người nước ngoài cũng rất nhiều. Phí khám bệnh và thuốc men lại càng đắt đỏ, những người đưa tới đây chữa bệnh hoặc là người sắp chết, hoặc là kẻ lắm tiền. Bệnh viện này chỉ có một chi nhánh nhỏ ở Trung Quốc, chuyên về mắt, tim mạch và mạch máu não. Còn có phòng khám ngoại trú Tâm thần kinh và Tâm lý học lâm sàng có trụ sở chính tại Đức.

"Good afternoon, Dr. Isabella." [Chào buổi chiều, bác sĩ Isabella]

Mới bước vào cửa tự động bệnh viện, liền có ngay một vị bác sĩ đi ngang qua chào hỏi Isabella. Chị ấy mỉm cười lịch sự gật đầu chào lại vị bác sĩ chào đón mình, còn Trác Thế Tuyết đang lẽo đẽo theo sau chị ta thì đang hiếu kỳ nhìn xung quanh bệnh viện.

Tuy bệnh viện chi nhánh không tính là lớn, nhưng phong cách kiến trúc rất quý phái. Đây là do Isabella đặc biệt thuê một kiến trúc sư người Ý thiết kế, trông nó như một phòng trưng bày nghệ thuật hơn là bệnh viện.

"Ba em đang ở phòng chăm sóc đặc biệt ICU, đi theo tôi."

Isabella rất tự nhiên, nắm tay Trác Thế Tuyết, độ ấm từ tay của Isabella truyền đến. Trác Thế Tuyết hay giật thót trước hành động ấm áp đột ngột này, nhưng cô lại liên tưởng tới bộ mặt khác Isabella...

Tại sao con người thường có nhiều mặt như vậy? Thật sự, rất khó để hiểu được tấm lòng của Isabella.

Phòng chăm sóc đặc biệt ICU nằm ở tầng cao nhất của bệnh viện, nơi có vài người đang thoi thóp chờ mong những bác sĩ đại tài cứu họ sống lại. Trác Thế Tuyết vừa bước vào, cô không khỏi cảm thấy khó chịu, khắp nơi nồng nặc mùi thuốc khử trùng, hơi lạnh xộc vào mũi. Nơi đây có khá nhiều ca tử vong, có nhiều người vì không thể qua khỏi mà thông qua nơi này liên lạc với nhà tang lễ lo phần hậu sự.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Nghĩ đến việc ba mình được trị liệu ở nơi như này, Trác Thế Tuyết không kìm được nước mắt mà vỡ oà. Cô bị Isabella lôi đi, nước mắt không ngừng tuôn.

"Ba tôi... Ông ấy vẫn ổn chứ?"

Hỏi đến vấn đề này, Isabella không đáp lại cô, chỉ nắm tay dắt cô đến một căn phòng.

Mẹ Trác Thế Tuyết đang lim dim bên cạnh giường bệnh, nghe có tiếng chân, bà lập tức bừng tỉnh. Thấy con gái mình đến, bà liền mỉm cười.

"Tiểu Tuyết! Ông ơi, xem ai tới này?"

Trác Thế Tuyết nhìn ba mình nằm trên giường bệnh, Isabella buông tay cô ra, cô khóc lóc lẩy bẩy bước qua đó. Ba Trác Thế Tuyết hé mắt, quay sang nhìn mặt, miệng nặn ra một nụ cười.

"Ba, con là tiểu Tuyết đây. Ba thấy thế nào? Có khoẻ hơn không?"

"..."

Ba Trác Thế Tuyết chỉ biết nhìn cô cười, môi ông mấp máy nhưng nửa chữ vẫn không thốt ra được.

"Ông ấy bị sao vậy? Sao ông ấy không thể nói?" Trác Thế Tuyết nức nở vuốt mái tóc lấm tấm bạc của ông, trông ông ấy đã già đi nhiều, hoàn toàn khác hẳn vẻ hung hăng chất vấn Isabella ở tiệm ăn. Nét mặt yếu ớt đến mức như thể chỉ việc thở thôi đã đủ làm ông kiệt sức. "Ba, ba làm sao vậy? Con xin lỗi... Là do con không tốt, con không phải cố ý không bắt máy của ba, ba nói với con điều gì đi..."

"Triệu chứng của nhiễm trùng đường tiểu, mới đầu là suy tim, dần dần đến nhồi máu não." Isabella đứng bên giường giải thích. "Nhồi máu não làm tổn thương gần hết các chức năng não của ông ấy, kể cả chức năng ngôn ngữ, thành ra ông ấy không thể nói chuyện. Tôi có nhờ kỹ thuật viên hỗ trợ định hình lại hệ thống ngôn ngữ cho ông."

"Ông ấy hiện cũng không thể cử động, vì đang trong trạng thái liệt nửa người."

"Vậy ông ấy liệu còn trở lại như bình thường không? Isabella, tôi xin chị hãy cứu ba tôi..." Trác Thế Tuyết nắm tay Isabella, gào khóc van xin. "Tôi nhớ ông ấy, dù có thế nào, ông ấy vẫn là ba tôi..."

"Thế Tuyết, giáo sư Y đã giúp chúng ta rất nhiều rồi." Mẹ Trác Thế Tuyết ngồi bên cạnh lên tiếng, bà cũng già đi rất nhiều. Tóc đen không giấu nổi những mảng tóc bạc, trên mặt lại xuất hiện thêm nếp nhăn. "Giáo sư đã sử dụng công nghệ của công ty cô ấy tu bổ lại phần trí nhớ cho ông ấy. Bằng không, ông ấy không tài nào nhớ nổi con là ai đâu, ông ấy còn nhìn con cười, trước đây mẹ tới, ông chẳng còn nhận ra ai."

Trác Thế Tuyết nghe xong, cô quay sang nhìn Isabella, ánh mắt dịu đi vài phần.

"Tôi sẽ cố hết sức chữa trị cho ba em, chỉ là ngay lúc này em có đồng ý hay không mà thôi."

Isabella không nói ra hết, Trác Thế Tuyết sốt ruột bấu chặt vào quần áo. Nhìn không khác gì đứa con nít đang bất lực.

"Sao chị nói vậy, chỉ cần chữa khỏi cho ông ấy. Bất cứ điều gì tôi cũng chấp nhận..."

"Tình hình của ba em rất phức tạp, tiểu Tuyết à." Isabella thở dài. "Lúc nhập viện, ông đã bị nhồi máu não, tình trạng không mấy khả quan. Tôi tốn không ít công sức khôi phục lại trí nhớ cho ông ấy, em phải biết rằng bộ não con người là thứ rất tinh vi, một khi nó hư thì việc sửa còn khó hơn là dựng lại, không tài nào cứu vãn nổi."

"Tôi vận dụng công nghệ do mình phát minh ra, cấy ghép ký ức thông qua máy tính, phục khắc tình cảm của tôi với em, sẵn sửa lại phần ký ức tình cảm giữa ba và em nữa. Nói cách khác, hiện tại ba em nhìn em chỉ biết cười, đa phần cảm xúc của ký ức đều dựa vào ký ức của tôi."


"Cái, cái gì..." Trác Thế Tuyết ngỡ ngàng nhìn Isabella. "Thế... Thế ông ấy... có còn là ba tôi không?"

"Ông ấy vẫn là ba em, tôi chỉ sửa phần nào của trí nhớ thôi. Ông ta nhớ rất rõ hồi em còn nhỏ, nhưng phần ký ức khi trưởng thành lại bị mất." Isabella nói tiếp. "Tôi đã thử nghiệm qua, tôi bảo mẹ em đưa cho ấy xem hình em còn nhỏ, ông ấy liền có phản ứng, có điều hình em khi lớn, ông chỉ nằm im."

"Nhưng... nhưng..."

Trác Thế Tuyết cảm giác như đầu mình sắp nổ tung, cô hơi chếnh choáng khi phải tiếp nhận sự thật này. Đây là có ý gì, Isabella lấy ký ức của chị ta cấy ghép vào đầu ba mình, ấy chẳng phải gần phân nửa ký ức của ba cô là của Isabella sao?

Ký ức về cô?!

"Cho nên tôi mới bảo còn xem liệu em có đồng ý hay không?" Thái độ của Isabella xem như đây không phải chuyện hệ trọng gì, nhưng rõ ràng mỗi một câu chị ta thốt ra đều có trọng lượng đối với Trác Thế Tuyết. "Hôm qua ông ấy vừa làm phẫu thuật ghép thận xong, hiện tôi đang chờ kỹ thuật viên sửa lại chức năng ngôn ngữ cho ông. Chức năng ấy có liên quan mật thiết đến tư duy và phức tạp hơn nhiều việc tu bổ lại trí nhớ."

"Chị! Chị chữa trị chức năng ngôn ngữ cho ông ấy, lẽ nào cũng dựa vào bản gốc là chị sao?!" Trác Thế Thuyết có chút kích

động mà hỏi. "Chị không được làm vậy! Ông ấy là ba tôi! Không thể biến thành chị!"

"Hả?" Isabella nghe thế liền nhếch mép, chị ta dùng ta gõ nhẹ vào thái dương mình. "Lấy tư duy của tôi làm bản gốc? Não tôi đáng giá lắm, người như ông ta sao xứng chứ."

Song, giây tiếp theo Trác Thế Tuyết lại thấy nụ cười hiện lên trên mặt Isabella.

"Cơ mà, em không thấy rằng có thêm một người yêu em như tôi thì tốt hơn à? Đương nhiên vẫn trong thân phận là người ba."

Trác Thế Tuyết sợ tới mức lùi lại, cô điên cuồng lắc đầu. "Chị, chị bị điên rồi đúng không? Sao chị có thể làm ra chuyện như vậy?"

"Tiểu Tuyết à..." Mẹ Trác Thế Tuyết ngồi bên cạnh nhìn cô, trong mắt bà giờ cũng trực trào nước mắt. "Chỉ cần ba con được cứu, ông ấy có thể giữ lại một phần trí nhớ, mẹ đã mãn nguyện lắm rồi. Còn nữa, giáo sư Y là người lương thiện, cô ấy tuyệt đối sẽ không làm hại ba con đâu, sở dĩ cô ấy không còn lựa chọn nào khác nên mới làm vậy thôi."

"Mẹ thật sự rất cảm kích giáo sư Y, nếu không nhờ cô ấy, ba mẹ làm gì có cơ hội được vào bệnh viện này chữa trị..." Mẹ Trác Thế Tuyết nước mắt đầm đìa, bà dùng tay quệt vội nước mắt. "Là mẹ đồng ý để cô ấy làm vậy. Giáo sư Y có năng lực, và mẹ rất có thiện cảm với cô ấy, mẹ cảm thấy có lấy ký ức hay tư duy của cô ấy kiến tạo não cho ba con cũng không thành vấn đề."

"Không, không thành vấn đề á?" Trác Thế Tuyết không ngờ được mà nhìn mẹ mình. Cô đem toàn bộ cảm xúc kìm nén trước đó xổ một tràng. "Thế quái nào mẹ lại nghĩ chị ta như vậy? Chị ta không phải hàng người tốt gì đâu! Chị ta chuyện gì cũng dám làm! Hiện tại chị có thể sửa đổi ký ức của ba, mẹ làm sao biết được..."

"Là tu bổ, không phải sửa đổi nha." Isabella đối với gương mặt biến sắc của Trác Thế Tuyết, chị ấy vẫn rất kiên nhẫn, hơn nữa mặt còn tươi cười, càng khiến người ta thêm ghét. "Tổn thương người ghê, tiểu Tuyết, em kháng cự như thế, lẽ nào em muốn mặc kệ ba mình sao? Giờ em chỉ cần xác định, tôi lập tức ngừng mọi phương pháp trị liệu."

"Trác Thế Tuyết!"

Nghe thấy Isabella bảo muốn ngừng phương pháp trị liệu, mẹ Trác Thế Tuyết không thể ngồi yên, mắt bà nổi tia máu, nhìn Trác Thế Tuyết tràn ngập sát khí.

"Ông ấy không chỉ là ba con, mà còn là chồng mẹ, chỉ cần có thể cứu ông ấy, bất luận thế nào mẹ cũng sẽ chấp nhận. Giáo sư Y đã đồng ý cứu ông ấy, cớ gì con lại không từ chối, rốt cuộc con muốn làm gì? Đối với việc trị liệu của ông ấy, phải là người vợ như mẹ đây định đoạt mới phải!"

Trác Thế Tuyết ấm ức không nói thành lời, cô đột nhiên cảm thấy toàn bộ thế giới của mình đều đắm chìm trong màu sắc và mùi vị của Isabella. Bất luận là đi đâu, cô cũng bị Isabella bắt lại, chị ta như một loại virus, không ngừng lây lan và truyền nhiễm. Đợi đến khi cô hồi phục tinh thần, tựa như đã không còn đất trống cho cô sinh tồn nữa rồi.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Mẹ vợ, mẹ chớ hung hăng thế. Tiểu Tuyết nhất định sẽ đồng ý phương pháp trị liệu này mà." Isabella cười rồi nói. "Chỉ là cần thời gian thích ứng mà thôi."

"Giáo sư Y, thành thật cảm ơn cô nhiều lắm." Mẹ Trác Thế Tuyết ngồi lại trên ghế, tay còn nắm lấy tay ba cô. "Cô là người hào phóng nhất tôi từng gặp."

"Con biết, cảm ơn mẹ đã nói vậy."

Isabella đáng chết, từ đầu đến cuối chị ta luôn sắm vai người lương thiện và ân cần. Chỉ có Trác Thế Tuyết mới nhìn rõ sự xấu xa và tà ác trong Isabella, chị ta tuyệt đối không có khả năng hy sinh nhiều cho ba cô như cái vẻ bề ngoài của mình. Một người chứa đầy tà tâm làm sao chấp nhận chịu thua lỗ được.

"Được rồi." Isabella xoa xoa bả vai Trác Thế Tuyết, trìu mến đối mặt với cô. "Em bé tiểu Tuyết của tôi ơi, ba em cần phải nghỉ, theo tôi về nhà trước nhé? Mẹ đã có điều dưỡng ở đây chăm lo rồi."
1

"Chị đừng đụng vào tôi."

Trác Thế Tuyết né tránh Isabella, cô đã luôn duy trì dáng vẻ vâng lời và điều đó thực sự khiến cô hổ thẹn. Việc mà Isabella làm, chính là điên cuồng nhảy nhót trên bãi mìn của Trác Thế Tuyết, trước đó cô còn cho rằng Isabella sẽ trị liệu cho ba mình thật tốt nên mới ngậm đắng nuốt cay tuân theo những yêu cầu hết sức vô lý của Isabella. Song, hiện tại cô rất muốn ba cô khoẻ mạnh, có thể ngồi dậy và rời khỏi giường, cô cũng sẽ tìm một công việc không mấy trắc trở và cắt đứt với Isabella.

"Lại quấy." Isabelle nhếch miệng, chị ta như thể không bao giờ nổi giận, ôm lấy eo Trác Thế Tuyết, chị ấy khẽ thì thầm vào tai cô. "Tiểu Tuyết, em từng chạy trốn khỏi phòng thí nghiệm của tôi, những chuyện năm đó muốn làm với em, bây giờ tôi sẽ làm điều tương tự với ba em. Về sau, ba em sẽ hoàn toàn nghe lời tôi, không có tôi, ông ta không thể sống được."
2

"Em nên cảm ơn ba mình mới phải, vì ông ta đã giúp em gánh toàn bộ kiếp nạn này."

Trác Thế Tuyết nghe xong, căm phẫn nhìn Isabella, có điều ngay sau đó Isabella lại giở trò cưỡng hôn cô ngay trước mặt mẹ mình. Mẹ cô vờ như không thấy hành động ấy, nhưng nó lại rõ mồn một.

Đột nhiên, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Trác Thế Tuyết. Isabella có thể xử lý đầu óc của ba cô, vậy có khi nào đầu óc của mẹ cũng bị chị ta sửa đổi luôn không. Chỉ là bà chưa nhận thức được chuyện này thôi?!

Trác Thế Tuyết cắn mạnh vào tay Isabella, chị ta vì thấy đau lập tức buông cô ra, nhưng chẳng mảy may để ý.

"Isabella! Ả điên này!" Trác Thế Tuyết giơ tay định tát chị ta một cái, bất chợt lại bị Isabella dễ dàng bắt giữ.

"Ha ha ha, tôi rất thích vẻ mặt tức giận của em khi chống lại tôi, bé mèo nhỏ ạ." Isabella dùng tay còn lại chạm nhẹ vào vết cắn đang chảy máu. "Cơ mà, ý định trong tôi trong tích tắc đã thay đổi, trước khi đến bệnh viện, tôi còn muốn biến em thành một phế nhân chỉ biết yêu tôi."

Isabella lau đi vết máu ở đầu ngón tay, ý niệm của chị ta làm Trác Thế Tuyết được một phen lạnh sống lưng.

"Bất quá, hiện tại tôi cho rằng như vậy thật nhàm chán, tôi thích nhìn em tức giận đầy bất lực hơn. Giây tiếp theo lại không nhịn được mà dựa dẫm vào tôi." Isabella tóm lấy tay Trác Thế Tuyết, Trác Thế Tuyết nằm gọn trong lòng ngực chị ta, không thể cựa quậy. "Em rất thích hợp gả cho tôi, khiến tôi nguyện dùng cả đời này dạy dỗ em, dạy em làm sao để trở thành con mèo ngoan ngoãn nhất."



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện