"Trương, Trương Tuệ Minh! Chị, a ──" Hoàng Vân Anh ra sức xoay đầu, chống trước người chị, "Chị làm gì vậy! Chị còn đang làm việc! A. . ."
Trương Tuệ Minh cũng không biết bản thân rốt cuộc xảy ra chuyện gì! Chị chỉ biết là nhìn thấy nữ nhân khác đến gần cô chị liền muốn động thủ đánh người! Nghe thấy Đình Hy nghĩ biện pháp để tìm cô, chị liền hốt hoảng!
Chị có thể chịu đựng việc cô gạt chị, chị tin tưởng bản thân sẽ có biện pháp khiến cô mở miệng, nhưng chị không nhịn được việc trong lòng cô có người khác, trong mắt có người khác! Chuyện quá khứ chị có thể không quan tâm, nhưng hiện tại, tương lai, chị muốn cô gái này hoàn toàn thuộc về một mình chị! Nhưng mà ──
Cô gái này không thích Đình Hy cũng là chuyện tốt, nhưng chết tiệt là cô cũng không thích chị!
Cô đã quên chị đã ôm cô bao nhiêu lần rồi sao? Cô đã quên chị làm sao yêu thương cô, làm cô sung sướng thét chói tai sao? Cô đã quên mình từng nhiệt tình đáp lại chị như thế nào sao, lắc mông lần lượt nuốt vào cự vật của chị như thế nào sao?
Ngón tay rất nhanh ma sát qua âm đế mềm mại của cô, làm cho da đầu Hoàng Vân Anh bị kích thích đến run lên, cô cắn môi nhíu mày giãy dụa, nhưng dưới sự khống chế của chị không thể cử động được chút nào.
Ngay miệng phấn huyệt tiết ra một giọt cam lộ, Trương Tuệ Minh liền men theo mật huyệt đem ngón giữa thon dài đi vào, xoay tròn ma sát xâm nhập.
"Ừ. . ." Hai tay Hoàng Vân Anh vốn để ở trước ngực chị nhịn không được nắm lấy quần áo trong của chị, cả người căng thẳng ngửa ra sau.
Trương Tuệ Minh lấy ngón tay kịch liệt quấy phá hoa huyệt, kích thích mông nhỏ của cô co rút nhanh chóng, đem ngón tay thon dài của chị hút cắn gắt gao.
Trên ngón tay truyền đến cảm giác làm lửa giận trong bụng Trương Tuệ Minh càng tăng lên, ngón áp út đi theo tiếp tục xâm nhập vào hoa huyệt chặt trất.
"Ách a. . ." Thắt lưng run run không chịu được tra tấn từ ngón tay chị, thân thể bị dạy dỗ qua một tháng tuy rằng vẫn chặt trất như cũ, nhưng đã rất mẫn cảm, ngón tay ra vào mấy chục cái đã kéo ra đầy đủ chất lỏng, thấm ướt bàn tay chị.
"Vì sao không thích tôi?" Trương Tuệ Minh chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày chị đi hỏi người khác loại vấn đề này.
"Tôi. . ." Căm giận trừng mắt nhìn nữ nhân kia tự kỷ, "Tôi vì sao, phải, thích chị!"
". . ." Trong tay nhẹ cắm, sau đó chậm rãi rút ra, nhìn miệng huyệt của cô nhanh chóng khép kín, Trương Tuệ Minh nghẹn khuất nhỏ giọng nói thầm, "Nhưng mà tôi thích em!"
"A?" Hoàng Vân Anh khó tin trừng mắt nhìn chị, thân thể hồng nhạt vì cao trào cũng bị câu nói vừa rồi nghe thấy dọa đi mất.
Trương Tuệ Minh ngượng ngùng oán giận trừng mắt nhìn cô, bối rối xấu hổ không biết có nên tiếp tục làm hay không. Lần đầu tiên thông báo, kết quả vẻ mặt cô gái này giống như là chị bị bệnh thần kinh! Chị có phải nên giận dữ bóp chết cô sau đó lại xấu hổ tự sát không?
Chị vừa mới nói. . . Thích cô? Hoàng Vân Anh có cảm giác đầu óc hỗn độn. Chị ── Trương Tuệ Minh, thích cô?
Thích cô. . . Cái gì?
Không khí xấu hổ nhất thời tràn ngập toàn bộ phòng nghỉ, sau một lúc lâu, không người nào mở miệng.
Giữa hai chân ẩm ướt khó chịu, Hoàng Vân Anh buông hai tay ra, đẩy đẩy Trương Tuệ Minh, chị nhưng không có lui lại, mà là cúi người khẽ hôn lên trán cô, hai tay vòng lấy ôm thân thể của cô.
"Mặc kệ em nghĩ như thế nào, tôi sẽ không chấp nhận từ chối."
". . . Nếu như chị nói là thật."
Tim Trương Tuệ Minh căng thẳng.
"Nếu như chị nói là thật, tôi. . . Rất cảm ơn chị, cám ơn chị đã thích tôi."
Buông Hoàng Vân Anh ra, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, "Rồi sao?"
Hoàng Vân Anh cúi đầu, "Thực xin lỗi." Cả đời này, cô không được phép yêu bất kỳ ai, vì thế... cũng sẽ không nhận tình cảm của bất cứ ai.
Trương Tuệ Minh khẽ cắn môi ── chị biết mà! Nhưng ── nâng cằm cô lên, ánh mắt phát sáng khẽ lướt qua chân mày cô, giọng điệu chị bá đạo mà