Hắc Bá Tước Vui Vẻ

Hắc Bá Tước Vui Vẻ


trước sau

Con thuyền chạy nhanh qua đường sông quanh co, bạn bè Ưng Tư Lạc nhiệt tình ca hát những ca khúc Latin, chàng trai ngồi ở bên cạnh Tề Vân Vân còn nhiệt tình choàng tay qua vai của cô đong đưa theo nhịp điệu ca khúc, Tề Vân Vân tuy không có hát nhưng cũng bị không khí tuyệt vời này cuốn hút, đã sớm đem buồn khổ trên đường đuổi cướp vừa rồi ném đi... một bên, cô còn thông minh thừa dịp thân thể đong đưa, mượn lưng ghế dựa cọ xát bệnh sởi trên thắt lưng, hiệu quả cực kỳ tốt.

Trong vô thức thuyền đã đến đích, thuyền bỏ neo ở trước biệt thự tư nhân của Ưng Tư Lạc, mọi người phát ra tiếng hoan hô.

Tề Vân Vân nhìn một tòa kiến trúc đồ sộ âm u màu xám đứng sững ở trước mắt có sân rộng lớn vây quanh, mọi nơi đều là âm u, cô bỗng nhiên cảm thấy lùi bước, nhìn chằm chằm vào trong cửa sổ biệt thự toàn bộ đều phát ra ánh sáng u tối mờ nhạt, vô cùng quỷ dị, nhìn mà lông tơ dựng đứng.

Cô ngơ ngác đứng tại chỗ, hai tay gãi gãi thắt lưng, nhìn bạn bè Ưng Tư Lạc từng đôi ung dung bước lên thềm đá, trước cửa lập tức có hai gã trên mặt vẽ ngôi sao, mặc trang phục hề rực rỡ, cổ có vòng bánh lớn, đỉnh đầu đội chiếc mũ buồn cười mở cửa tiếp khách, chỉ có cô là bước đi gian nan.

Nơi này cũng có người giả hề, làm cho cô thấy cả người rất không thoải mái! Tên trộm vừa rồi cũng mang mặt nạ hề, nhưng là loại hóa trang này ở đây thật sự rất phổ biến, chỉ là cô “một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng”!

"Chào mừng cô đến thăm hàn xá, mời."

Tay gãi đông gãi tây của cô đột nhiên bị cầm, quay đầu, Ưng Tư Lạc ngay tại bên cạnh cô, cách mặt nạ, cô không cách nào nhận ra biểu tình của anh là gì?

Cô cười có chút cứng nhắc, tâm run rẩy, "hàn xá" trong miệng anh ta bề ngoài xem ra thật sự là hàn khí mười phần.

"Lần này trợ lý của tôi thiết kế nơi này mang không khí khủng bố , hiệu quả xem ra cũng không tệ lắm, dù sao một năm một lần, đêm nay toàn bộ đều không cần kiêng kỵ gì. . . . . "

Giọng nói của Ưng Tư Lạc trầm thấp mê người, gợi cảm sức quyến rũ - trăm phần trăm.

Tề Vân Vân bị hơi thở nam tính đầy ma lực của anh làm cho đầu óc choáng váng, không hiểu hàm nghĩa không kiêng kỵ gì mà anh nói là gì? Là bên trong có chuyện nhi đồng không nên . . . . . . chuyện người lớn đúng không?

"Đi thôi. . . . . . Vũ hội đã muốn bắt đầu." Anh đích thân đỡ cô lên bờ.

Cô nuốt một ngụm nước bọt, âm thầm theo anh vào vườn, đáy lòng bất ổn, tay nhỏ bé không ngừng gãi ngứa được, phảng phất dường như dưới chân có điện, đi đường không an ổn.

Đến biệt thự, cô run rẩy bước vào bên trong, bên trong xác thực có vũ hội, nhưng là sau khi âm nhạc biến điệu thành vũ khúc Latin, một phòng lay động trong ánh sáng mờ nhạt, phóng mắt nhìn sang tất cả đều là "người mặt nạ", không ai thấy được bộ mặt đích thực của đối phương, không khí xa hoa từ từ biến hoá kỳ lạ.

Tề Vân Vân dự tính chờ một chút mới bước đi, cô không quen loại không khí này, cô thà rằng vui đùa trên đường đi náo nhiệt, hoặc là đêm nay "kết thúc công việc" sớm một chút quay về khách sạn đi gãi ngứa. . . . . .

Cái bớt của cô rất ngứa, thật khó chịu. . . . . . Tuy nhiên hắc bá tước này suất như vậy, không nắm tay cùng anh ta thực sự có chút đáng tiếc.

"Tôi. . . . . ."

Cô định trước hết hẹn Ưng Tư Lạc đi nhờ Thuận Phong thuyền của anh chạy lấy người, nhưng điện thoại của anh bỗng vang lên, anh ta lập tức cúi đầu nghe, mà không có nghe thấy lời tiếp theo của cô. Cô nhịn lại tính chờ, đợi một hồi lâu, chỉ được một câu của anh:

"Tôi xin lỗi không tiếp được một chút, cô có thể chơi tự nhiên, một lát tôi lại đến tìm cô."

Cô thật muốn xin anh đừng đi, cô muốn nắm tay anh. . . . . .

"Tôi đây đành cung kính không bằng tuân mệnh." Cô cười như không có việc gì, nhìn anh rời đi, đi lên một cầu thang lớn ở giữa đại sảnh, trong lòng rất thất vọng.

"Tiểu thư, tôi có vinh hạnh được nhảy với cô một điệu không?" Có nam khách thân thể cường tráng thấy cô một mình lại đây mời cô khiêu vũ.

Cô nghe không hiểu tiếng Latin, nhưng hiểu được "ngôn ngữ của người câm điếc", anh thực lịch sự làm lễ mời khiêu vũ, theo ngôn ngữ tứ chi mà biết ý tứ của đối phương.

Nhưng cô không có lập tức đáp ứng, ngại trên người mùi nước hoa quá nồng trên người anh ta. . . . . . Nhưng nghĩ lại không đúng a! Mục đích của cô lần này là đến thu thập nắm tay của đàn ông, làm gì lại chọn lựa như vậy, không phải tự nhiên bỏ qua cho cơ hội bắt tay sao? Cố mà làm, cô gật đầu.

Nhảy, nhảy, cô bị mùi nước hoa của anh ta "hun" đến nỗi khứu giác đều sắp xảy ra vấn đề, may mắn lại có người khác mời khiêu vũ, là một chàng trai tái nhợt, vươn bàn tay tái nhợt về phía cô, cô lại miễn cưỡng đáp ứng, thật vất vả lại khiêu vũ xong một bài. . . . . .

Lại tới nữa một cái mặt nạ đầu heo, hình thể tròn vo, cô khóc không ra nước mắt khiêu vũ cùng anh ta, hối hận tới nơi này, đổi bạn nhảy giống như đang chạy trốn. . . . . Nếu không phải vì bắt tay, cô sẽ không cắn răng nhảy tiếp đâu.

Nói cũng kỳ quái, cô vốn tuyệt không để ý mình nắm là tay ai, dù sao đội mặt nạ ai cũng nhìn không thấy nhau, ai cũng sẽ không nhớ rõ đối phương, nhưng là từ khi hắc bá tước kia xuất hiện, cô đột nhiên trở nên soi mói, cô đột nhiên có phát hiện trọng đại!

Đàn ông kỳ thật không phải toàn một bộ dáng, bọn họ cũng có cao thấp mập ốm, đẹp trai hay khó coi, làm người ta buồn nôn hay làm người ta mặt đỏ tim đập khác nhau. . . . . .

Kỳ quái, thực rất kì quái! Cô làm sao có bản lĩnh công nhận xét đàn ông?

Đều do hắc bá tước kia, là anh ta rất thu hút, giống như ngôi sao sáng chói, làm người ta nhìn mà hô hấp nhanh hơn, tim đập gia tốc, người khác so sánh với anh đều biến thành tảng đá ảm đạm.

Anh ta rốt cuộc là đã chạy đi đâu?

Cô cũng rất muốn cẩn thận thu thập nắm tay của anh ta nữa. . . . . . Tuy nói ở trên thuyền đã nắm qua hai lần, nhưng vẫn còn chưa đủ, tốt nhất anh ta có thể lại tháo mặt nạ xuống, cho cô nhìn lại khuôn mặt đẹp trai đó, vậy chuyến đi này thật sự không tệ . . . . . .

Lòng tham nha! Đôi mắt cô lóe sáng ở dưới mặt nạ, lặng yên nhìn về phía thang lầu, thật là chờ mong anh xuất hiện a. . . . . .

Biệt thự lầu 3

Ưng Tư Lạc tháo mặt nạ, bước đi trên hành lang dài, đột nhiên đẩy ra một cánh cửa, trong phòng có một người cao gầy đang chờ, người nọ mặc áo bành tô vừa người, đội mũ phù thủy, đeo mặt nạ hề, làm ra tư thái đẹp trai - chân đạp ở trên ghế.

"Người" này . . . . . . Đúng là người mới vừa rồi gọi điện thoại nói muốn gặp anh.

"Anh hai thân ái, anh có vừa lòng với kiệt tác đêm nay của em không?"

"Người" này gỡ xuống mũ phù thủy chóp cao trên đầu, để rớt xuống một đầu tóc dài đỏ xinh đẹp, tháo mặt nạ trên mặt xuống, hé ra gương mặt cô gái bướng bỉnh triển lộ ra hoàn toàn.

"Ưng Tiểu Kì, em cũng đã mười tám tuổi, đã là người lớn, hàng năm đều chơi một trò giống nhau, có thấy nhàm chán hay không?"

Ưng Tư Lạc trừng mắt nhìn em gái ruột, mở miệng mắng, trong mắt có lửa giận, cũng có bất đắc dĩ, anh ngồi vào ghế, suy nghĩ xem nên xử trí cô như thế nào, hành vi quấy nhiễu này của cô đã khiến anh cảm thấy không chịu nổi.

Kỳ thật cái người đoạt túi của Tề Vân Vân ở trên quảng trường kia, chính là vị em gái không chịu quản thúc cả gan làm loạn này của anh, cô nữ giả nam trang gây ra hành vi phạm tội, là vì dụ con gái nhà người ta tới đây . . . . . .

"Chẳng lẽ em giúp anh tuyển bao nhiêu ‘chị dâu’, anh chưa từng để một ai vào mắt sao?"

Ưng Tiểu Kì cười hì hì ngồi vào bên cạnh anh hai, thân mật ôm cánh tay anh làm nũng.

"Bạn bè nữ của anh có cả đống lớn, nếu không có một người bạn gái làm sao được? Em đương nhiên muốn thừa dịp này làm thật tốt trách nhiệm của một người em gái rồi! Cho dù là ở cùng vị ‘chị dâu’ kia một đêm, chuyện cũng không thể chắc chắn mà!"

"Em tốt nhất đừng có nhiều chuyện, lỡ như đụng phải người có bản lĩnh, bị nắm đến chỗ cảnh sát cũng có ngày."

Ưng Tư Lạc đối với trò đùa của em gái tuyệt đối không dám gật bừa.

"Anh, em đã làm liên tục ba năm cũng chưa từng thất bại, hơn nữa nếu anh không đồng ý, vì sao năm nào cũng đều ra tay giúp các cô ấy?" Ưng Tiểu Kì quay lại nói móc anh hai.

"Anh cũng không phải là giúp người ngoài, là sợ em gây chuyện, lấy cướp bóc làm trò chơi, hơi quá đáng." Ưng Tư Lạc biểu tình nghiêm túc, "cố gắng" làm ra vẻ nghiêm khắc nhất, làm cho đứa em không biết tốt xấu này biết anh thật sự tức giận!

"Em mặc kệ, em cứ thích chơi như vậy, hiện tại lôi người làm ra, cho dù anh có làm rõ ràng, vạch trần em ra, em cũng không tin anh sẽ không có việc gì. . . . . ." Ưng Tiểu Kì cười mỉa.

"Làm càn!" Ánh mắt Ưng Tư Lạc phát lạnh, nếu là người thường nhìn thấy sẽ sợ tới mức hồn bay phách lạc, nhưng ở trước mặt em gái của anh lại hoàn toàn. . . . . . vô dụng. . . . . .

"Anh, anh chỉ biết nói mỗi một câu này, thật lỗi thời, anh cũng có thể sửa từ ngữ lại, nói thả năm, thả sáu a!" Ưng Tiểu Kì chính là thích nói những lời nói dí dỏm chọc anh hai.

Ưng Tư Lạc không ngừng vuốt tóc, không cho em gái nhìn thấy dáng vẻ thiếu chút nữa cười ra tiếng của anh, thẳng thắn mà nói đối mặt với em gái bảo bối không thể mắng lại không trừng phạt được này, anh thật đúng là không có cách nào, chỉ mong cô đừng chọc ra phiền toái anh đã rất cám ơn trời đất.

Quay đầu lại đối mặt với cô, anh lại cứng rắn làm ra vẻ lạnh lùng, lớn tiếng trách cứ:

"Nếu không phải ba mẹ quay về Trung Quốc định cư, đem em giao cho anh, anh thật muốn đăng báo cho em trở thành đồ bỏ!"

"Anh mới không làm thế đâu! Em biết anh hai hiểu em nhất, cho nên a! Em mới vì ân tình nuôi dưỡng của cha mẹ mạo hiểm sinh mạng, bất chấp nguy hiểm cũng muốn giúp anh tìm một người bạn gái đó. . . . . ."

Ưng Tiểu Kì đem tội mình phạm đi nói thành hợp lý hoá, giống như kẹo dính quấn quít lấy hắn nói:

"Trước kia anh cũng không thích người em chọn, năm nay anh cứ thử xem đi! Em ở cửa hàng cho thuê lễ phục bên cạnh quảng trường đã nhìn thấy bộ dáng thực của cô ấy, bộ dạng rất không tệ, liền chọn cô ấy, em còn đi theo đến khách sạn Thánh Triết chỗ cô ấy ở đó! Cô ấy thế nhưng lại đến một mình nga!" Cô mãnh liệt đề cử.

"Thử cái gì?" Ưng Tư Lạc có chút không kiên nhẫn gầm nhẹ.

"Thử kết giao! Nói không chừng hai người thử làm quen còn có thể tiến xa đến giai đoạn yêu nhau."

"Anh, vậy anh sẽ tiễn cô ấy về khách sạn, em tốt nhất đừng làm như vậy nữa." Anh cốc đầu em gái một cái.

"Đừng thế mà!" Cô thỉnh cầu tha thiết.

"Không thương lượng." Ưng Tư Lạc sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, đứng lên khỏi ghế.

Ưng Tiểu Kì cũng đứng dậy, bắt lấy cánh tay anh trai không buông tha: "Bằng không chúng ta đánh cuộc đi."

"Đánh cuộc gì?" Ưng Tư Lạc nhíu mi.

"Cược nếu em có thể giữ cô ấy lại giúp anh. . . . . . Vậy anh phải quen với cô ấy."

"Em trăm ngàn lần không được làm bậy nữa, cô gái đó giơ tay nhấc chân rất giống con khỉ nhỏ, gãi đông gãi tây, giống như trên người có sâu, anh không thích." Anh gỡ tay em gái ra.

"Nhưng anh vẫn chưa thấy qua mặt đáng yêu của cô ấy, làm sao có thể nói không thích?"

"Bề ngoài đẹp mặt không có tác dụng gì, đừng tìm anh đùa giỡn." Anh răn dạy em gái sau đó phẩy tay áo bỏ đi, đóng sầm của lại.

"Ai nói hả?" Ưng Tiểu Kì chu miệng lên, cô không sợ cố gắng đe dọa của anh hai, cô rất rõ ràng anh hai kỳ thật thật tính tình hiền lành sáng sủa, nếu không vì vị hôn thê Trác Kha Nhi qua đời, anh cũng sẽ không tránh xa phái nữ từ lúc đó.

Nhà họ Trác cùng nhà họ Ưng năm đó cùng di dân đến Zehder, hai nhà không chỉ lui tới ở phương diện buôn bán, Trác Kha Nhi cùng anh hai Ưng Tư Lạc vẫn là cùng trường học từ nhỏ, cùng nhau trưởng thành, hai người yêu nhau nhiều năm, có thể nói là môn đăng hộ đối, trời cho lương duyên,

đáng tiếc ở đính hôn sau năm Trác Kha Nhi đột nhiên bị bệnh máu trắng rồi mất, anh hai từ đó vẫn luôn đắm chìm trong bi thương, từ đó về sau bên người chưa từng xuất hiện nửa bóng bạn gái.

Ở trong mắt cô, tưởng niệm là hiện tượng tất nhiên, nhưng là ngay cả tuổi trẻ cũng chôn cùng thì quá ngu ngốc rồi, cô không hy vọng anh hai vẫn cứ tiếp tục ngốc, đều đã là năm bao nhiêu rồi, anh hai còn lập đền thờ thủ trinh tiết, mệt anh ấy còn có một nửa dòng máu người Zehder nhiệt tình không câu nệ, cũng không nhớ tới cha bọn họ là người Trung Quốc, mẹ nhưng là mỹ nữ Zehder thật sự nhiệt tình.

Nếu anh hai đến già cũng chưa có ai bầu bạn, chẳng phải thành lão già cô đơn sao? Cho nên cô bí quá hoá liều hàng năm đều đến quảng trường lừa nữ nhân về nhà tham gia vũ hội, không phải giống như anh hai nói muốn trêu đùa anh ấy, cô thật sự nghiêm túc muốn giúp anh ấy tìm bạn gái.

Năm nay cô nhất định phải thêm sức lực, anh hai đã hai mươi tám tuổi, nếu không kết hôn, rất nhanh sẽ biến thành khoai sọ già, không chừng còn có khả năng mốc meo, một người đàn ông có thể mốc meo được sao?

Cho nên . . . . . Bước thứ hai trong kế hoạch của cô sắp bắt đầu, cô muốn giữ cô gái kia lại, thay anh hai tạo cơ hội.

Chuyện này đối với Ưng Tiểu Kì mà nói quá đơn giản, cô học nghệ thuật, muốn sáng tạo cơ hội vốn là quá căn bản! Cô cũng không cần lại ngồi đây chờ mọc nấm, phải nhanh chóng chút chuẩn bị, kéo dài thời gian, để tránh anh hai tiễn người ta về, cô sẽ thua . . . . . .

Ưng Tư Lạc mang mặt nạ Pharaoh vào lại, vội vàng xuống lầu tìm Tề Vân Vân, vì không cho em gái lại giở trò gì, anh phải mau chóng tiễn cô về, anh vừa thấy cô đang ở quầy bar uống nước một mình, lập tức bước nhanh về phía cô.

Tề Vân Vân khiêu vũ mệt mỏi, khát đòi mạng, đang uống nước chanh thì liếc thấy Ưng Tư Lạc đi về phía mình, tâm tình lập tức rộng mở.

"Tiểu thư, tôi nghĩ. . . . . ." Ưng Tư Lạc đang muốn đề nghị, đèn thủy tinh trên trần nhà đột nhiên sáng lên, phá hủy không khí mê mị xây dựng bởi ngọn nến, ở đây mỗi người đều phát ra tiếng kêu không vui, lời của anh cũng bị bỏ dở.

Tề Vân Vân điềm tĩnh cười, đoán được hắn tìm đến mục đích của nàng:

"Muốn cùng tôi khiêu vũ đúng không! Chờ tôi uống xong ly này, rất nhanh."

Trong lòng cô phát ra tiếng hoan hô, rốt cục được như nguyện, cô cần bình tĩnh lại thật tốt, cầm tay anh thật chặt, trải qua một đêm "trị liệu", cô đã tốt hơn rất nhiều, một đôi tay của anh có thể hơn được mười người. . . . . . Cô thầm nghĩ, vụng trộm cười.

"Chờ tôi một chút, tôi đi kêu người tắt đèn."

Ưng Tư Lạc buồn rầu, cô hoàn toàn hiểu sai ý anh.

Anh vội vàng đi tìm một người làm ở gần đó xử lí, lại quay đầu thì thấy cô đã uống xong đồ uống, thực chủ động đưa tay cho anh, chờ khiêu vũ cùng anh.

Căn cứ vào phong độ, Ưng Tư Lạc không tiện cự tuyệt, đành đỡ tay cô, khiêu vũ cùng cô . . . . .

"Cô bình thường mấy giờ thì ngủ?" Anh tính ám chỉ cô thời gian không còn sớm, không nên trở về quá muộn.

"Tôi là con cú, không chơi đến nửa đêm căn bản ngủ không được."

Đèn thủy tinh sáng rực nhanh chóng bị tắt đi chỉ còn lại ánh nến lãng mạn lay động, Tề Vân Vân nhìn chăm chú vào mặt nạ Pharaoh màu vàng của anh, tuy rằng âm nhạc vẫn là ca, cô cũng đã yêu nhịp điệu kì lạ đó nhưng cô lại thích cảm giác gần sát anh trong bóng tối, nội tâm xoay chuyển, giống như có lực lượng nào đó bao phủ cô, tế bào trong cơ thể cô đang rung động vì hưng phấn . . . .

"Cô đang ở khách sạn nào?" Ưng Tư Lạc khách khí hỏi, kỳ vọng cô hiểu biết ý tứ của anh, anh muốn tiễn cô trở về.

"Khách sạn Thánh Triết, vì sao anh không hỏi tên tôi?" Cô rất thích ý nói cho anh biết, làm cho anh nhớ kỹ cô, xúc tiến tìm hiểu lẫn nhau.

Ưng Tư Lạc có điểm ngây người, cô hiển nhiên là không có nghe hiểu lời nói khách sáo của anh. . . . . .

"Cô tên là gì?" Anh hỏi một cách bình tĩnh.

"Tề Vân Vân, Tề trong Tề Thiên đại thánh." Tề Vân Vân cười sáng lạn.

"Hả. . . . ." Ưng Tư Lạc không biết nên trả lời như thế nào, ý nghĩ của hai người vốn đã trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, nói chuyện một chút cũng không khớp nhau.

"Tôi cho anh biết! Tôi đến Venice kỳ thật là có mục đích." Đôi mắt long lanh xinh đẹp của Tề Vân Vân một mực quan sát anh, nghĩ muốn tìm đề tài đến hấp dẫn sức chú ý của anh, làm cho anh khiêu vũ cùng cô cả đêm, đừng chạy loạn nữa.

"A!" Ưng Tư Lạc cũng không thèm để ý tới mục đích cá nhân của cô, tốt nhất DJ mau đổi bài khác, làm cho vũ khúc chấm dứt, anh có thể mau mau tiễn khách.

"Tôi là tới để tìm tình nhân . . . . . ." Tề Vân Vân cố ý che đậy, khiến mình giống như thật sự hào phóng cởi mở.

"Vậy cô đã tìm được chưa?" Ưng Tư Lạc thấy nhưng không thể trách, một trong những mục đích nhiều người đến Gia Niên Hoa hội đúng là như thế. Nhưng những người này đối với mà nói đều là người ngoài, anh chỉ thích những cô gái đàng hoàng bảo thủ, trừ vị hôn thê Trác Kha Nhi đã chết đi của anh ở ngoài, không có ai phù hợp tiêu chuẩn này.

"Không có. . . . . . Không có ai xem vừa mắt tôi." Trên thực tế cô tới đây mà đối diện tất cả đều là người đeo mặt nạ, người duy nhất thấy rõ ràng diện mạo cũng chỉ có anh, gương mặt đẹp trai của anh đã như lửa nóng khắc ở trong lòng cô.

"Cô bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Muốn tìm đối tượng như thế nào?" Anh cũng thuận miệng hỏi, không phải muốn giúp cô làm nguyệt lão.

"Tôi đã sắp hai mươi bốn tuổi . . . . . . Làm phục vụ. . . . . ." Hai mươi bốn tuổi là tuổi của chị cả, cô mượn xài một chút, chị cả là tiếp viên hàng không, tính là ngành phục vụ, cô cũng mượn đến dùng, bướng bỉnh giấu diếm việc mình mới mười tám tuổi, còn là một học sinh vừa tốt nghiệp, ai bảo anh tao nhã có sức quyến rũ như vậy, nếu cô không đủ thành thục, chỉ sợ anh muốn nhớ kỹ cô cũng khó đi!

"Tôi nghĩ tìm một người đàn ông tốt, đàng hoàng."

"Nga!" Sở thích cũng giống anh? "Này chỉ sợ cũng hơi khó khăn, tôi chỉ đành chúc phúc cô."

"Tại sao phải chúc phúc! Anh chẳng lẽ không được?" Cô chọc anh, miệng nở nụ cười gợi cảm.

"Tôi?" Dưới đáy lòng anh không ngừng hô to "làm ơn!"

Anh đương nhiên là đàng hoàng trăm phần trăm, nhưng tim anh lại là núi băng Bắc Cực không tan, không thích hợp bị cô gái xa lạ thu thập, nếu cô thực coi trọng anh, cũng không phải chuyện của anh . . . . . Ai! Âm nhạc này là xảy ra chuyện gì? Lặp lại mãi không dừng, có phải bị đùa giỡn hay không, nếu vẫn cứ khiêu vũ không dừng như vậy cùng cô, anh sẽ chịu không nổi.

"Tôi đi nhìn xem âm nhạc có phải bị trục trặc hay không." Anh nho nhã lễ độ, thừa dịp cơ hội tách ra đi phân phó người chèo thuyền, tiến vào đưa cô đi.

"Tôi sẽ chờ anh. . . . . ." Môi đỏ mọng của cô hơi hơi cong lên, nói giống như nằm mơ.

Anh nhìn đôi môi nở nang của cô, không hề bị quyến rũ, ngược lại còn cười to, bộ dáng của cô bây giờ thật giống một chú mèo con.

Thực buồn cười.

Mơ hồ cô nghe được tiếng cười khả nghi truyền ra dưới mặt nạ của anh, thật không hiểu anh đang cười cái gì?

Cô cũng mỉm cười ngọt ngào, buông tay anh ra "Mau đi đi! Tôi chờ anh."

Ưng Tư Lạc quả thật cười khổ, anh vốn là tính một đi không trở về, nếu không để cho cô "đùa giỡn" anh sao.

Tề Vân Vân nhìn anh ra đi, tâm tình cũng không tệ, trở về chỗ cũ khoảnh khắc khiêu vũ cùng anh, cô cảm thấy bản thân mình tiến bộ rất nhiều, còn dám quyến rũ anh, nếu anh tháo mặt nạ, cô đối mặt với bộ mặt thật của anh nhất định là cái gì cũng nói không nên lời, tóm lại một câu, có thể gặp được anh . . . . . Thật tốt.

Cô đứng một mình tại chỗ cười si ngốc, ánh mắt của cô lơ đãng bay tới tòa thang lầu to lớn kia, bỗng nhiên nhìn thấy có một người dựa vào ở mép thang lầu, đang chăm chú nhìn cô. . . . . .

"Ai nha!" Cô ngơ ngác một lúc, sau đó lập tức nheo mắt cẩn thận trừng mắt người nọ, anh ta đội mũ cao, trên mặt là đang che một cái mặt nạ hề . . . .

Đó không phải là tên trộm kia sao!

Tên đó dường như là sợ cô không nhận ra mình, còn cố ý giơ nắm tay lên cao dáng vẻ đó giống nhau như đúc với tên đã trộm ví tiền của cô làm cho cô đuổi theo chạy khắp phố.

Tốt! Tên trộm này thế nhưng cũng dám trà trộn vào vũ hội của hắc bá tước, dường như còn muốn tìm ai đó xuống tay! Không được, cô phải đưa tên này đến cho cảnh sát xử lý nghiêm khắc mới được, để tránh lại có con gái vô tội bị hại.

Cô xoa xoa quyền tay, không định tranh cãi với hắn làm gì, đẩy đám người ra đi về phía tên đó; “anh ta” nhìn thấy cô lập tức đứng thẳng người, chạy hướng trên lầu. . . . . .

"Hỏng rồi!" Tề Vân Vân thầm kêu, tên trộm kia lại chạy đến khu riêng tư của hắc bá tước trên lầu, cái này không tốt, tên đó khẳng định sẽ thừa cơ trộm đồ trong phòng!

"Thật can đảm, anh đứng lại đó cho tôi!" Cô đành lớn tiếng doạ người, lớn tiếng thét chói tai, bất chấp hình tượng, xách váy đuổi theo.

Ưng Tư Lạc đang bận kiểm tra âm nhạc, nghe thấy tiếng kêu tràn ngập sức bật lấn át cả âm nhạc trong phòng này của cô vội thẳng thắt lưng nhìn lại, xong đời, cái cô Tề Vân Vân kia lại đang chạy đuổi theo em gái của anh. . . . .

Cô em gái chuyên gây sự của anh lại ra chiêu, lần này nhưng lại ở trong phòng nhà mình làm loạn?!

Anh vội vàng chui qua đám người, chạy tới hướng thang lầu, đáy lòng đã có kết quả tệ nhất. Anh sẽ bắt cô em lại ăn nói khép nép đi cầu xin cô gái tên Tề Vân Vân kia, cầu cô ấy tha cho, trăm ngàn đừng đưa cô đi đến cục cảnh sát. . . . .

Anh ba bước cũng làm hai bước chạy lên lầu, lầu hai đi ra không nửa bóng người, đang muốn đuổi theo tới lầu ba, anh bỗng nghe thấy tiếng thét chói tai của Tề Vân Vân từ trong phòng khách lầu hai truyền đến.

"A ~~"

Không tốt! Anh đuổi theo tiếng la, đá văng ra cửa phòng, chỉ thấy trong phòng tối tăm, một ngọn nến ở phía trước cửa sổ bị gió thổi trúng chập choạng lóe sáng không ngừng, em gái của anh Ưng Tiểu Kì không biết khi nào thay đổi trang phục, tóc dài thả xuống phủ ở trên mặt, áo trắng trên người phiêu đãng, hai tay giống như cương thi giơ ra phía trước thân.

Mà cô gái Tề Vân Vân lại té xỉu ở trên đất. . . . . .

"Hắc hắc, anh hai, cô ấy bị em dọa ngất, xem ra đêm nay đi không được rồi, em thắng, anh ít nhất phải cùng cô ấy làm nên chuyện một đêm mới được!"

Ưng Tiểu Kì vén tóc giả ra, cười hì hì, cô đã sớm chuẩn bị tốt trang phục nữ quỷ ở trong phòng khách để dùng, sau đó đi xuống lầu, sẽ chờ cô gái này phát hiện cô, trúng kế lên lầu, chờ cô vào phòng sau lập tức nhanh chóng mặc lên bộ áo trắng, đội tóc giả thật dài, không tới hai giây liền thu phục cô ấy.

Ưng Tư Lạc mở đèn lên, ngồi xổm người xuống kiểm tra Tề Vân Vân, hơi thở của cô mỏng manh, thật là bị dọa ngất, anh không thể nhịn được nữa, giận tím mặt.

"Quả thực là quá thể! Nhanh đi mời bác sĩ đến, nếu gây ra án mạng, anh sẽ đuổi em ra khỏi nhà." Anh quát to.

Ưng Tiểu Kì bị lời nói vừa rồi với thần sắc nghiêm nghị của anh hai dọa sợ, cô có ngốc cũng biết không thể lửa cháy đổ thêm dầu vào lúc này, nhanh chóng cởi áo trắng, kéo tóc dài xuống, chạy ra cửa đi cầu cứu.

Ưng Tư Lạc cầm mặt nạ trên mặt ném tới một bên, nhanh chóng ôm lấy Tề Vân Vân an trí đến trên giường phòng khách, hi vọng cô không có việc gì, nếu không anh cũng khó tránh khỏi tội này, là anh không có biện pháp quản giáo tốt em gái. . . . . . Ai!




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện