Anh gắn từng chữ một: “Em muốn ai?”
Vân Giai Kỳ năm chặt tay Bạc Tiêu Dương, đan chặt mười ngón tay vào tay người đàn ông, tuyên bố: “Anh nhìn cho rõ ràng, không thấy sao?
Tôi muốn anh ấy!”
Bạc Tuấn Phong nâng mặt cười, sườn mặt góc cạnh như tượng khắc.
“Được”
Anh cười lạnh một tiếng: “Tốt lắm”
Đột nhiên Bạc Tuấn Phong đi đến chỗ Bạc Tiêu Dương, giữa hai người đàn ông bị một cái bàn trà bằng gỗ chắn ngang, anh cũng không thèm liếc nhìn một cái, giơ chân đạp mạnh cái bàn trà qua một bên.
“Loảng xoảng”
“Rầm”
Cùng với âm thanh đỉnh tai nhức óc, bàn trà trực tiếp bị người đàn ông đạp đổ trên đất.
Trần Khánh Linh bị hoảng sợ ngã qua một bên, lạnh run người.
Ly rượu, bình rượu, khay hoa quả bằng sứ quý giá đều bị rơi vỡ tan trên đất.
Tân Khải Trạch đứng bên cạnh kinh hồn bạt vía!
Anh ta chưa bao giờ thấy dáng vẻ đáng sợ như thế của Bạc Tuấn Phong, anh ta vội vàng bước lên, chắn trước mặt anh, ý đồ bình ổn lửa giận của anh: “Tổng giám đốc Bạc, anh bình tĩnh một chút.
.
”
Anh sợ Bạc Tuấn Phong mất khống chế sẽ làm bị thương Bạc Tiêu Dương!
Bạc Tuấn Phong bị anh ta ngăn lại, anh hạ mắt nhìn về phía Tân Khải Trạch, ánh mắt đặc biệt lạnh lùng: “Tránh ra.
.
”
“Tổng giám đốc Bạc, có việc gì từ từ nói, chuyện này phải nói cho rõ ràng, việc lớn hóa nhỏ…”
Anh ta còn chưa kịp nói xong, Bạc Tuấn Phong kéo lấy cà vạt của anh ta: “Cậu dám làm trái lời tôi?”
Tân Khải Trạch nhìn đôi mắt đen lạnh lẽo của người đàn ông, đôi đồng tử co rụt lại: “Tổng giám đốc Bạc…”
“Câm miệng!”
Bạc Tuấn Phong đẩy mạnh Tân Khải Trạch ra!
Tân Khải Trạch lảo đảo lùi lại vài bước, xém chút nữa là bị té lăn ra đất.
Trên đất trải đầy mảnh thủy tinh và mảnh sứ vỡ,