Hái Trăng

15: Quyết Định


trước sau


Cuối cùng mì gạo cũng nguội bớt, Vân Ly cuộn mì bỏ lên muỗng, cho vào miệng.

Mới ăn được một miếng.Phó Chính Sơ đột nhiên đặt đôi đũa xuống bàn, tiếng phát ra dọa Vân Ly giật bắn mình, thiếu chút nữa sợi mì mắc kẹt trong cổ họng, Vân Ly ho nhẹ hai tiếng, vỗ vỗ ngực.
"Chị Ly Ly, chị biết cậu út nhà em bất bình thường đến mức độ nào không?" Cậu thiếu niên phẫn nộ kể tội: "Lúc ấy em không chịu đi học, cậu ấy gạt em là học cùng trường với em, thế là em đồng ý liền.

Trước một ngày còn vỗ ngực thề non hẹn biển mãi ở bên nhau, vậy mà sau đó…"
Cơm nắm đã đến bên miệng Phó Thức Tắc bị cậu cháu trai giật lấy, giận dỗi cắn một miếng rõ to, lại tiếp tục bóc phốt ông cậu: "Con mẹ nó kiên trì được hai ngày, ổng nhảy lớp!!"
Vân Ly: "..."
Phó Chính Sơ nghiến răng: "Còn nhảy thẳng lên cấp hai!" Nói xong, còn bày ra ánh mắt đáng thương chớp chớp nhìn Vân Ly, ý nói cô nhất định phải bày tỏ thái độ gì đó.
Ngay cả mí mắt mà Phó Thức Tắc cũng không nâng một cái, thái độ anh dửng dưng như thể hoàn toàn không hiểu thằng cháu trai đang nói gì.
Nhìn ánh mắt tha thiết của cậu nhóc, Vân Ly chỉ đành ậm ừ cho có, một hồi lâu cô mới mở miệng: "Nhưng thế tức là cậu em đâu nói dối.

Anh ấy quả thực đã học cùng trường với em còn gì?"
Không khí giữa bộ ba rơi vào yên tĩnh.
Mặt Phó Chính Sơ nghệt ra, như thể cảm thấy lý lẽ của cô không cãi vào đâu được, Vân Ly lại tiếp tục dẫn dắt cậu ta: “Hơn nữa cậu của em đâu còn cách nào khác, dù gì thông minh quá cũng đâu phải lỗi của cậu em.”
Mặt Phó Chính Sơ ngắn tũn lại, nhìn có chút ngốc nghếch.

Vân Ly không rõ có phải mình lỡ lời nói sai gì không, đành xác nhận lại lần nữa: “Em nói xem, có đúng không?”
Rõ ràng quán ăn rất ồn ào, Vân Ly lại có cảm giác cô vừa dứt lời, cả ba người tiếp tục chìm vào im lặng.

Chỉ muốn mau mau chóng chóng thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này, cô nhanh chóng thổi thổi sợi mì, cắm cúi ăn thêm một thìa nữa.
Thấy thế, Phó Thức Tắc cũng yên lặng cầm lại nắm cơm trên tay thằng cháu, nhìn Phó Chính Sơ vẫn đang trong trạng thái bị đả kích nặng nề đến mức hồn lìa khỏi xác, chậm rãi dời về phía mình.
“Nhưng mà…” Đột nhiên Phó Chính Sơ bừng tỉnh lại, đồng thời cướp nắm cơm trên tay Phó Thức Tắc, “Cậu út đã lưu lại bóng ma tâm lý trong trái tim trẻ thơ mong manh của em.

Tất cả mọi người thân quen đều lấy cậu và em ra so sánh.”
Vân Ly thiếu chút nữa sặc.
“Thật không ngờ, bao nhiêu năm đã trôi qua em vẫn phải sống khổ sở dưới cái bóng quá lớn của người cậu ruột của mình.” Phó Chính Sơ thở dài, tỏ vẻ tổn thương.
Phó Thức Tắc đặt đũa xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm thằng cháu quý hoá.
Nhưng Phó Chính Sơ gần cọp đã quen, hoàn toàn chẳng có chút sợ sệt nào, còn không thèm để ý mè nheo ngược lại: “Cậu út… cậu đang nạt cháu sao? Cậu ức hiếp cháu!!”
Phó Thức Tắc: "..."
Nửa sau của bữa ăn, Phó Chính Sơ rơi vào trạng thái cá chết, có lẽ tên nhóc này cảm thấy giãy giụa vô ích, cho dù nói những lời “khiêu khích” cỡ nào ông cậu vẫn im lặng, thừa nhận, tập trung làm việc của mình.
Ông tổ lắm mồm Phó Chính Sơ đã mở miệng thì không quản được bản thân, hăng hái bóc phốt lịch sử của Phó Thức Tắc lúc còn nhỏ.
Mốc sự kiện quan trọng nhất chính là việc Phó Thức Tắc nhảy lớp dẫn đến một hiệu ứng dây chuyền liên hoàn.

Điều này đã khiến trong hơn mười mấy năm, mẹ Phó Chính Sơ đều đinh ninh rằng con trai, con gái mình có gen thiên tài, là thiên tài tiềm ẩn.

Cũng vì thế địa ngục học các loại lớp bổ túc của cậu nhóc Phó Chính Sơ bắt đầu.

Mẹ cậu còn luôn tự trách mình đã làm lỡ thời điểm tốt nhất để khiến tài năng thiên bẩm của cậu con mình nở rộ.
Điều vô lý nhất chính là sau khi cậu nhóc Phó Chính Sơ vào cấp Hai, lúc ấy Phó Thức Tắc đã là học sinh cấp Ba, vốn tưởng rằng có thể thở phào nhẹ nhõm, nào ngờ từ đâu nhảy ra một bạn học cùng lớp tên Tang Trĩ.
Cô bạn này giải đề nhanh như đếm số vậy.
Phó Chính Sơ “bắn rap” không ngừng nghỉ một lúc lâu, vậy mà hai người còn lại như thể nước đổ lá khoai, hờ hững đóng vai khán giả, thi thoảng chỉ “ừ” một tiếng cho có.
“Sau này cuối cùng mẹ em cũng phải thừa nhận, IQ của con trai bà thực sự không thể so sánh với cậu em họ được.” Phó Chính Sơ nói như một lẽ đương nhiên: “Cách nhau hẳn một thế hệ rồi.

Sao có thể giống được?”
Dù tính Vân Ly có thoải mái thế nào, cũng không đủ kiên nhẫn nghe tiếp mấy lời lảm nhảm của Phó Chính Sơ nữa, ăn xong miếng cuối cùng, cô lấy một tờ giấy lau miệng sạch sẽ, từ tốn an ủi: “Đừng buồn nữa.”
Hai mắt Phó Chính Sơ rưng rưng, cảm giác khó khăn lắm mới kéo được bà chị này đứng về phe mình, cậu nhóc đang háo hức chờ cô nói tiếp câu sau.

Nào ngờ Vân Ly chỉ mấp máy môi ấm giọng, chốt hạ một câu trí mạng: “Đều là người trưởng thành rồi, phải tự biết mình là ai.”
Khó có được nhất chính là pho tượng Phó Thức Tắc trầm mặc hồi lâu cuối cùng cũng nhả ra mấy chữ vàng tán thành: “Chấp nhận bản thân không phải là điều gì đáng sợ cả.”
"..."
Xuống lầu, Vân Ly chú ý thấy mấy sạp bán đồ ngọt ở giữa quảng trường, chuyên bán các loại bánh cookie, bánh mì ngọt mà vừa rồi nhìn thấy trong nhà hàng.
"Quào, hôm nay có bán nè." Phó Chính Sơ ngạc nhiên reo lên.
Đổi hoàn cảnh mới, cậu nhóc này lập tức quên phéng mất chuyện vừa rồi, xoay đầu tỏ vẻ quan tâm hỏi Phó Thức Tắc: “Cậu út, cậu muốn ăn không?”
Mặt Phó Thức Tắc lãnh đạm, vô cảm, thẳng thắn vạch trần ông cháu: “Muốn ăn thì đi mà mua.”
Nói xong, anh quay sang nhìn Vân Ly, nhàn nhạt nói thêm: “Cô cũng thế.”
Vân Ly còn chưa kịp từ chối, Phó Chính Sơ đã nhanh tay đẩy cô vào đoàn người đang xếp hàng mua bánh.
Hai người cầm túi zip và kẹp, mỗi lần đứng trước một ngăn bánh, Phó Chính Sơ sẽ mồm năm mép mười phân tích đầy đủ ưu nhược điểm của từng loại, còn nếu gặp đúng loại bánh cậu ta thích, tên nhóc này lập tức nhanh tay lẹ mắt lấy giúp Vân Ly mấy chiếc bỏ vào túi của cô.
Vân Ly không còn sức mà đáp lại tên nhóc thừa sức sống này nữa, đúng là vấn đề gì cậu ta cũng có thể nói được, và nói rất nhiều.

Nói nhiều cũng thôi đi, đằng này cứ cách một, hai phút cậu ta lại hỏi cô vấn đề nào đó, cô không trả lời cậu ta sẽ quyết không từ bỏ ý đồ.
Nhân lúc xuất hiện quãng nghỉ hi hữu của máy nói chuyện, Vân Ly lập tức thắc mắc: “Phó Chính Sơ, trước kia em cũng hay nói chuyện với cậu út của em thế này à?”
“Hình như thế.” Cậu nhóc ngẩng đầu, nghĩ ngợi một lát: “Trước kia cậu út cũng tương đối hoạt bát, không giống như bây giờ.”
Nghe thế, lòng tò mò của Vân Ly trỗi dậy: “Thế bình thường anh ấy thường nói gì với em?”
"Hỏi em có phải có hai cái miệng không."

Vân Ly nhìn ra ngoài.
Phó Thức Tắc đứng bên ngoài dòng người tấp nập ngược xuôi, hệt như một toà nhà lạnh lùng, sâm nghiêm, cô độc giữa ánh tịch dương kiều diễm, lẳng lặng cúi đầu nghịch điện thoại.
Mặc dù không giống với tưởng tượng cho lắm, nhưng có lẽ bản thân Phó Thức Tắc cũng không để ý, mặc dù thường ngày anh đều dùng bộ dạng dửng dưng, không thèm để ý đến Phó Chính Sơ, nhưng hành động mà anh sử dụng với cậu cháu này có thể dùng hai từ từ “cưng chiều” để hình dung.

Tựa như một miếng bọt biển, dần dần lớn lên theo sự tích luỹ cảm xúc, tình thương: kiên nhẫn, âm thầm, vĩnh viễn không bao giờ nổi giận.
Nếu Vân Dã cũng “hoạt bát quá đáng” giống Phó Chính Sơ, không khéo Vân Ly đã nổi điên lâu rồi.
Hai người đóng gói bánh quy, khi đi tính tiền, mới phát hiện thoáng chốc, chỗ xếp hàng dài ngoằng như một con rồng.
"Đi về phía trước đi, chị Ly Ly, cậu em ở đằng trước á." Nhận thấy ánh mắt bất ngờ của Vân Ly, cậu ấy bổ sung: "Trước kia mỗi lần bọn em đi ra ngoài chơi, cậu út đều xếp hàng chờ thanh toán giúp em.

Cậu ấy chính là chuyên gia xếp hàng đó."
Quả nhiên chỗ xếp hàng đằng trước có thấy thân ảnh của Phó Thức Tắc.
Bước chân cô gái chậm lại, hôm nay đã làm phiền anh không ít, cô thoáng do dự, nhìn túi bánh quy đầy trong tay hai người: “Chúng ta có nên lấy một ít cho anh ấy không?”
Ban đầu cô không nghĩ đến việc anh sẽ chủ động xếp hàng thanh toán giúp hai người.

Hiện tại nghĩ lại giống như đang hi sinh anh để cô và Phó Chính Sơ hưởng lạc với nhau vậy.

Dù sao bọn họ đều có thể mặc sức lựa chọn những đồ ăn mình thích, còn người mất công xếp hàng lại không được hưởng quyền lợi mà đáng ra anh nên được hưởng nhất.
Phó Chính Sơ lại chẳng buồn để bụng, không tim không phổi đáp: “Chẳng sao đâu chị.

Phải trải qua sự khảo nhiệm của chúng ta tạo ra, cậu út mới có thể trở thành một thiên tài kiệt xuất biết nỗ lực, không tự kiêu.”
Cậu nhóc nói xong cũng không màng phản ứng của Vân Ly, đưa hai cái túi bánh cho Phó Thức Tắc.
Phó Thức Tắc nhận lấy, ấn mã QR Code để thanh toán, thấy tình hình như vậy, Vân Ly nhanh tay lẹ mắt rút thẻ sinh viên trong túi xách ra.
Phó Chính Sơ là con của chị họ anh nhưng cô thì không phải, chẳng có lý do gì bắt anh phải trả tiền giúp mình cả.

Như thế cô sẽ áy náy chết mất.
Vân Ly: "Cái này… anh có thể thanh toán bằng thẻ sinh viên của tôi."
Phó Thức Tắc không cầm, cần làm gì vẫn cứ làm, như không nghe thấy.
Đợi một lúc lâu, cánh tay cũng đã tê rần, nhưng phản ứng trong dự kiến lại chẳng xảy ra.
Vân Ly ngẩng đầu, phát hiện Phó Thức Tắc cùng Phó Chính Sơ đều đang chăm chú nhìn ảnh thẻ của cô, Phó Chính Sơ chỉ thiếu chút dán mặt trên thẻ sinh viên.
Vân Ly: "?"
Cô bắt đầu cảm thấy bản thân đã suy nghĩ quá nhiều, trọng điểm mà cô quan tâm nhất lúc này chỉ có vấn đề không nên để Phó Thức Tắc thanh toán giúp mình, còn hai cậu cháu nhà họ Phó lại nhảy tần sóng não hoàn toàn khác với cô.
Phó Chính Sơ: " Chị Ly Ly, ảnh thẻ của chị đẹp thật đấy, là lúc chị vẫn đang học đại học à?"
Vân Ly chần chờ một lát mới đáp: “Đó là lúc chị học cấp Ba.”
Phó Chính Sơ vốn không chú ý đến thời điểm bức ảnh được chụp, chỉ chân thành khen bức ảnh thực sự rất đẹp: “Chị Ly Ly, em cảm thấy chị để tóc dài xinh hơn đấy.”
Nói rồi, cậu ta nhìn về phía ông cậu, mong tìm kiếm một sự hưởng ứng: “Cậu út, cậu thấy đúng không?”
Phó Thức Tắc không đáp lại, hai mắt cụp xuống.
Vân Ly thoáng khó xử, vội vàng xoay mặt khác của tấm thẻ lên.
Lúc trường đại học thu ảnh thẻ của sinh viên, cô có việc đột xuất phải về nhà, hệ thống thông tin tự động update ảnh thẻ trước đó của cô - chính là tấm ảnh hồi tốt nghiệp trung học.

Lúc đó tóc Vân Ly dài đến eo, sau này cảm thấy vướng víu cho nên cô đã cắt ngắn đến chấm vai.
Khi đó Vân Dã đàng học cấp Hai đã khóc lên khóc xuống ăn vạ vì không thể chấp nhận được điều đó.
"Vậy lát nữa tôi chuyển khoản cho..." Vân Ly khó khăn nói ra mấy chữ sau "cậu út.."
Phó Chính Sơ lại cực kỳ hào phóng, thản nhiên đáp: “Không cần, không cần.

Chị Ly Ly, em với chị đều là “cháu chắt”, cậu út sẽ không đành lòng để chúng ta tự trả tiền đâu.”
Vân Ly thật sự hổ thẹn.

Trên phương diện là bạn bè cùng tuổi với Phó Thức Tắc, cô thật sự rất khó thích ứng với cái thân phận “cháu chắt” này.
“Chị cảm thấy cậu út của em đã đủ tốt rồi, không cần bắt nạt anh ấy nữa đâu.” Để lời nói của mình thêm phần tự nhiên hơn, cô lại bổ sung: “Anh ấy đã thanh toán tiền giúp hai đứa mình rồi còn gì.”
Phó Chính Sơ: “Chị Ly Ly, đây không thể gọi là bắt nạt được.

Dù sao cậu cũng không có bạn gái, tiền nhiều để làm gì, không tiêu cho “cháu chắt” nhà mình, chẳng lẽ vứt đi.”
“Ủa lần trước không phải có rất nhiều người muốn xin số cậu em sao…”
“Lúc đầu cũng có cho.” Cậu ta dừng lại, “Nhưng mà cậu út em đâu có qua lại mập mờ với cô gái nào.”
Vân Ly im lặng một lúc, "Anh ấy còn cho người ta số điện thoại sao?" Ý thức được giọng điệu của mình không đúng lắm, Vân Ly lập tức chữa cháy, "Ý chị là thoạt nhìn anh ấy có vẻ không phải người sẽ cho người khác số, giống lần trước đi ăn cơm đó.”
"Chị nghĩ gì vậy." Phó Chính Sơ kiêu ngạo đáp: "Đó là nhà em cho đó!”
"Vì sao?"
"Tìm mợ tương lai về quản ông ấy.”
...
Một lúc sau, Phó Thức Tắc cầm hai túi bánh quy trở về, Vân Ly mang theo chiếc túi vải trăng khuyết “thật vất vả” mới giành được, cho túi xách của mình và gói bánh quy vừa mua bỏ vào đó.
Có thể là quá mức vừa lòng, cô nhón chân, nghiêng người nhìn xuống túi vải.
Thấy Vân Ly thích phần thưởng của EAW như vậy, Phó Chính Sơ tò mò muốn biết cái túi nom hết sức bình thường kia rốt cuộc có gì đặc biệt: "Chị Ly Ly, cảm giác mang nó thế nào ạ?"
Vân Ly cúi đầu nhìn xuống cái túi, thẹn thùng cười, "Rất ok, có điều..." Cô nhấc cái túi lên, "Hơi lớn."
Đứng trước mặt hai người cô ngại "õng ẹo" tạo dáng selfie, cho nên cố tình chạy đến khoảng đất trống cách đó hai mét để chụp ảnh.
Phó Chính Sơ buồn chán mở túi bánh quy ra ăn mấy miếng, thi thoảng lại liếc qua chỗ Vân Ly.


Có lẽ quá nhàn rỗi, cậu nhóc thử quan sát chiếc túi chẳng lấy gì làm đặc biệt, đột nhiên cu câu ngạc nhiên reo lên:
"Cậu út, đó không phải ảnh đại diện của cậu à?"
Để chứng minh tính chính xác của kết quả quan sát, Phó Chính Sơ phóng to hình đại diện WeChat của Phó Thức Tắc, giơ lên trước mặt ông cậu.
Một cái màu thiên thanh, một cái màu đen tuyền.
Phó Chính Sơ: "Xem nè, mặt trăng bên trên cũng giống nhau."
Phó Thức Tắc ném ánh mắt nhìn một đứa thiểu năng cho thằng cháu.
Phó Chính Sơ không hài lòng với phản ứng hời hợt đó, được một tấc lại muốn tiến một thước buông giọng điệu cợt nhả tục tĩu chọc ông cậu: "Cậu út.

Vừa rồi chị Ly Ly còn nói cậu lớn."
Miệng còn đang nhai rột roạt miếng bánh, dáng vẻ gợi đòn quá thể.
Phó Thức Tắc: "..."
Sắc trời nhá nhem tối, loa phát thanh trong vườn trường đang phát bản tin buổi tối, lúc này nữ biên tập viên đang phỏng vấn một đàn anh đã tốt nghiệp đi làm.
"Cho nên đàn anh Doãn, với tư cách là nhân vật từng làm mưa làm gió của Đại học Khoa học Công nghệ Nam Vu, giành được vô số giải thưởng, các fan của anh bao gồm cả em đều rất tò mò, anh cảm thấy quãng thời gian học đại học, điều khiến anh tiếc nuối nhất là gì?"
Chất giọng người đàn ông ấm áp, dịu dàng như gió xuân, khiến tiếng tạp âm phát ra từ loa cũng thật êm ái.

Anh ta cười mấy tiếng, dừng một lát mới từ tốn đáp: "Có lẽ là… không yêu?"
"Mấy năm trở lại đây các bạn học của tôi đều đã có con hết rồi."
Phó Chính Sơ thuận miệng hỏi: "Chị Ly Ly, hồi học đại học, tiếc nuối lớn nhất của chị là gì?"
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, đầu óc cô xoay chuyển một hồi, hơn một ngàn câu trả lời bật ra, dù là câu nào cũng chẳng khác gì vạch áo cho người xem lưng, tự bêu riếu chính mình.
Không biết tên nhóc này vô tình hay cố ý nữa.
Vân Ly không thích dò hỏi chuyện riêng tư của người khác, thêm một lý do nữa là cô sợ người ta hỏi lại mình, đến giờ vẫn FA là minh chứng rõ ràng nhất cho việc cô không giỏi giao tiếp.
Bỗng nhiên làn gió đêm lạnh lẽo phất qua, cô dùng lòng bàn tay xoa xoa khuỷu tay, khó khăn thừa nhận: "Chị...!chưa yêu… bao giờ."
Trong lúc luống cuống, bằng một phép màu cô đã sút lại quả bóng này sang cho cặp cậu cháu họ Phó: "Hai người thì sao?"
"À…" Phó Chính Sơ nghiêng đầu suy tư một hồi, không để tâm lắm, qua loa đáp: "Cỡ bốn năm lần gì đó, mỗi lần đều không kéo dài lâu."
"Vậy..." Ánh nhìn chuyển dời sang người bên cạnh.
Lo lắng anh cũng sẽ suy nghĩ người chưa có lấy một mảnh tình vắt vai là lập dị.

Vân Ly cân nhắc rồi lâu, cố làm ra vẻ bình thường nhất có thể, hỏi vu vơ: “Anh cũng bốn, năm lần à?”
Anh hơi ngửa đầu ra sau, cần cổ trắng ngần, từng mạch máu mỏng manh ẩn hiện dưới da như hoa văn thêu chìm của một tấm lụa thượng hạng.

Vừa vặn có một ánh đèn trắng rọi xuống, thả vào nơi đáy mắt đen nhánh sâu thăm thẳm kia một luồng sáng lấp lánh.
Anh nghiêng đầu nhìn cô: "Cô thật sự đề cao tôi quá.”
"Chị Ly Ly, ý cậu em là..." Phó Chính Sơ nhanh chóng diễn giải ý tứ của ông cậu mình: "Người như cậu ấy mà cũng được hỏi đến vấn đề này, đúng là quá coi trọng cậu ấy rồi.”
Cậu nhóc ra vẻ nghiêm túc: "Dù sao ở trong mắt chúng em, cậu ấy chính là người sinh sản vô tính."
Vân Ly: "..."
Phó Thức Tắc: "..."

bạn biên tập viên lại tiếp tục hỏi người đàn ông: "Thế đàn anh có góp ý gì cho những bạn tân sinh viên vừa nhập học không ạ?”
Người đàn ông nén cười, giọng điệu vẫn từ tốn, khoan thai như cũ: "Vậy thì, hi vọng các em chăm chỉ học tập, nỗ lực vươn lên.

Nếu có thời gian rảnh rỗi đừng quên hưởng thụ mối tình vườn trường đẹp đẽ, trong sáng.”
Kết thúc cuộc phỏng vấn, bài “Wonderland” được bật lên, đây là khúc nhạc dạo nổi đình nổi đám trên các bảng xếp hạng nhạc quốc tế gần đây.

m lượng lớn dần theo sự biến chuyển của tiết tấu.
Phó Chính Sơ không ngừng xét nét: "Đáng ra CLB phát thanh không nên mời người đàn ông này.”
Vân Ly: "?"
Phó Chính Sơ: "Em cảm thấy sau này có lẽ con bạn bè cậu út em học tiểu học hết rồi, cậu ấy cũng chưa có bạn gái.”
Chốt hạ, Phó - nói nhảm - Chính Sơ tổng kết một câu chắc nịch: “Hiển nhiên cậu em có quyền phát ngôn hơn ông kia.”
...
Ba người chậm rãi tản bộ dọc theo khu dân cư gần đó.
Bất giác đi tới tận phố Tây, đây là dãy cửa hàng xây dựng dọc theo phía ngoài của khu dân cư, đa phần là quán cà phê phục vụ cho việc giải trí và tự học của sinh viên.
Có mấy nhóc mèo hoang nằm lười biếng trên lề đường, chúng chẳng hề sợ người, có người thả đồ ăn xuống chúng mới miễn cưỡng di chuyển đến ăn vài miếng, biếng nhác đến độ không có động tác dư thừa nào.
Đèn đường kéo dài bóng của ba người in trên mặt đất.

Ở góc độ này, bóng của cô và Phó Thức Tắc như thể đang lồng vào nhau, vô cùng thân mật.
Đã đến phố Tây tương đương với việc cả ba đã rời khỏi phạm vi trường học, Phó Chính Sơ nhìn thời gian, hỏi cô: “Chị Ly Ly, tối nay cậu cháu em định đi xem bóng đá ở nhà thi đấu Nam Vu, chị muốn đi cùng không?”
Vân Ly ngẩn người: Bóng đá?
Cô là kiểu người mà trên sân có bao nhiêu cầu thủ còn chẳng biết.
Vân Ly: "Chị không đi đâu.”
Phó Chính Sơ: "Vì sao?"
Vân Ly: "Ừm, chị không hiểu luật chơi, đi theo chỉ sợ làm mọi người mất hứng.”
Phó Chính Sơ nói một cách nghiêm túc: "Chị Ly Ly, chúng ta đi xem bóng đá, chứ đâu phải đi đá bóng.”
Nhìn thấy dáng vẻ do dự của cô, Phó Chính Sơ vỗ tay một cái, chỉ về phía cửa hàng tiện lợi đối diện: “Nào, mình cùng đi mua chút đồ ăn vặt để chút vừa xem vừa ăn.”
Trong cửa hàng tiện lợi có đủ các thứ đồ ăn, thức uống các loại.


Vân Ly chọn một bình sữa bò để trong ngăn mát, trong lúc vô tình, cô nghe được cuộc trò chuyện của đôi cậu cháu nhà họ Phó phía đối diện: “Nhưng cậu à, sao cậu lại không quay lại trường.”
Ủa? Anh còn chưa tốt nghiệp?
Đầu óc Vân Ly ngày thường chậm chạp, nhưng lúc này lại như được lắp thêm một con Ram, nhanh nhạy lạ thường, vừa nghe qua đã nắm được trọng điểm thông tin: Phó Thức Tắc vẫn đang học nghiên cứu sinh.
Cô nhìn chăm chú vào hàng chữ in hạn sử dụng của chai sữa bò, nhưng vào giờ phút này, những con chữ chi chít màu đen kia như nhoè đi do độ phân giải thấp, không tài nào nhìn rõ nổi, thay vào đó thính lực lại nhạy bén khác thường, toàn bộ cuộc trò chuyện đều được truyền đến một cách rõ ràng, rành mạch.
Một lúc lâu sau, Phó Thức Tắc nhàn nhạt nói: "Không về."
“Thế có tốt nghiệp được không ạ?” Giọng Phó Chính Sơ vừa kinh ngạc lại có chút cảm thán kỳ quặc: “Sếp nói nếu cháu dám xin nghỉ phép một tuần thì coi như xác định bị hoãn tốt nghiệp.”
Phó Thức Tắc không trả lời, trực tiếp đi thẳng đến quầy thu ngân, Vân Ly vội vàng vàng cụp mắt, làm bộ nghiêm túc chọn sữa bò.
"Bạn học…" Một chất giọng nam sinh trong trẻo, dịu dàng vang lên.

Vân Ly giật mình ngẩng đầu.

Một cậu con trai tóc xoăn đang đứng bên cạnh cô, khẽ cười: “Chọn chai sữa bò thôi mà cũng lâu vậy sao?”
Vân Ly thoáng ngượng ngùng, sợ đám người Phó Thức Tắc nghe được: "Không phải chọn lâu, tôi chỉ là nhìn bao bì chai sữa một chút.”
Anh ta khẽ cười, hơi cúi xuống, khoảng cách giữa hai người được rút ngắn: “Nhưng tôi thấy bạn chọn rất lâu.

Ngay từ đầu bạn đã cầm chai sữa bò của Quang Minh lên, tiếp đó lại đổi sang hãng sữa bò Elie, tiếp đó cầm chai của Mông Ngưu, tôi biết một một quán sữa tươi gần đây…”
Vân Ly lui về phía sau một bước, nhíu nhíu mày: "Xin hỏi, chúng ta quen nhau không?"
"Không quen, nhưng..."
"Không quen biết, tại sao anh…" Vân Ly dừng lại, ôm chai sữa bò đã chọn được trong lòng, tiếp tục lui về đằng sau: “Lại nhìn chằm chằm tôi chọn sữa bò?”
Nói xong, không đợi anh ta trả lời, Vân Ly quay người đi nhanh về phía Phó Thức Tắc và Phó Chính Sơ.
Anh chàng kia ăn quả đắng, chỉ đành nuốt xuống mấy lời định nói.
Phó Chính Sơ nhìn anh chàng kỳ quặc đang đứng cạnh tủ máy, hỏi: "Chị Ly Ly, bạn chị à?"
Vân Ly lắc đầu: "Không quen."
Phó Chính Sơ: "Thế sao vừa rồi hai người lại tán gẫu với nhau?"
Vân Ly lật mã vạch của chai sữa, đưa cho Phó Thức Tắc.

Nghe được lời này, hơi bối rối, nhỏ giọng nói: "Không có, anh ta cứ nhìn chị, chị cảm thấy có chút......"
Không chắc liệu hình dung này có phù hợp không, giọng Vân Ly đè xuống thấp hơn: “Biến thái.”
Phó Chính Sơ nghe xong, không tự chủ được lại ngó tủ mát thêm vài lần.
Phó Thức Tắc đón lấy chai sữa cô đưa, đặt mã vạch vào máy quét, xong xuôi lại để vào chiếc túi bên cạnh.

Lúc nhận hộp sữa tiếp theo để quét mã, động tác của anh đột nhiên hơi khựng lại.
Vân Ly nghĩ anh thấy mình lấy quá nhiều sữa, vội giải thích: “Tôi lấy ba chai, nghĩ lát nữa hai người cũng muốn uống.”
Phó Thức Tắc tiếp tục động tác quét mã, nhàn nhạt hỏi: “Vị chocolate?”
Vân Ly: “À.

Lúc đầu tôi tìm mà không thấy, nếu như hai người thích uống vị đó tôi sẽ qua siêu thị bên cạnh tìm.”
"Chị Ly Ly sau lưng chị có mà!" Phó Chính Sơ nhắc nhở cô.
Quả thực, Vân Ly quay đầu lại thì thấy hộp sữa chocolate được đặt gần quầy thu ngân, bởi vì là sữa có nhiệt độ bình thường cho nên không để cùng ngăn mát, cô cầm lấy mấy hộp sữa bò vừa rồi: "Tôi qua quầy thu ngân để đổi."
Phó Thức Tắc cầm hai hộp từ tay cô, đặt lại vào túi: "Đổi của cô là được rồi."
...
Thanh toán xong, bọn họ đi về phía bãi đậu xe, đúng lúc này Vân Dã gọi video đến, Vân Ly trực tiếp cúp máy.
Cậu em lập tức gửi tin nhắn qua: [Sao thế? Đang cáu giận chuyện gì à?]
Tuy rằng bình thường hai người hay chí chóe nhau đủ kiểu, nhưng vào những thời điểm nhạy cảm cậu em trai này vẫn rất tinh tế, hiểu chuyện.
Vốn tâm trạng Vân Ly hôm nay không tồi, hiện tại còn giống như đang vi vu trên mây: [Bình thường, đang đi chơi ở bên ngoài, sắp đến điểm tiếp theo rồi.]
Vân Dã: [...]
Vân Dã: [Lươn khươn.

Mới hai tháng, chị sao có thể kiếm được bạn mới nhanh thế được?]
Mi Vân Ly chau mày, tốc độ gõ chữ nhanh hơn hẳn: [Đừng GATO.

Cũng khỏi nhớ thương chị.

Bà chị già của cậu sống rất tốt!!]
Vân Dã: [ Vâng.

Xin lỗi được chưa?]
Một lát sau.
Vân Dã: [Nam?]
Thằng nhóc này sao tự nhiên lắm chuyện thế nhở?
Tuy giữa họ chẳng hề xảy ra chuyện gì, nhưng có lẽ do có tật giật mình nên cô luôn cảm thấy nếu trả lời đúng sự thật thì có chút gì đó mập mờ vậy.
Cô nhìn lén Phó Thức Tắc một cái, không tự tin lắm mà rep lại: [Nữ.]
Vân Dã cũng đoán dựa theo tính cách bà chị mình không thể có bạn trai trong thời gian ngắn như vậy được: [Ok.

Thế trễ như vậy rồi còn định đi đâu?]
Vân Ly: [Xem bóng đá.]
Vân Dã: [Từ lúc nào mà cánh con gái các chị lại có hứng thú với bóng đá thế?]
Vân Ly không chú ý đến việc, do mải nhắn tin với Vân Dã mà cô không theo kịp bước chân của hai người đàn ông phía trước, dần bị bỏ lại đằng sau.
Phó Chính Sơ vô tình liếc thấy trong khung chat có hàng loạt dấu chấm than.

Còn tưởng Vân Ly đang kể lể với bạn bè chuyện vừa rồi.

Lại nhớ tới hôm ở sân bay cậu muốn xin WeChat của cô, cậu cảm giác ở phương diện này, cô không quá cởi mở.
Cậu nhóc liền ghé sát vào tai ông cậu, nói thầm: “Chị Vân Ly không nhìn ra người kia đang muốn bắt chuyện với chị ấy nhỉ? Hình như chị ấy hiểu lầm anh ta.


Nghĩ anh ta là tên biến thái thích rình mò.”
Khoai tây chiên và đồ uống trong túi va chạm vào nhau phát ra tiếng vang loạt xoạt.
Phó Thức Tắc hỏi lại: “Nếu không thì là gì?”
Phó Chính Sơ lờ mờ nghe ra sự không đồng tình trong lời nói của ông cậu, nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều.

Có lẽ đã từng gặp trải nghiệm tương tự cho nên cậu ta đồng cảm sâu sắc với anh chàng kia, chau mày biện hộ thay người kia: “Chắc chắn là muốn bắt chuyện.” Cậu nhóc lại lắc lắc đầu cảm thán: “Cậu cũng thấy đúng không? Chị Ly Ly xinh đẹp như thế, thật không ngờ lại chẳng có tí kinh nghiệm thả thính nào cả!”
"Chuyện như vậy cậu cũng không có kinh nghiệm." Phó Thức Tắc nghiêng đầu nói mát, "Sao so nổi với ai kia tới bốn, năm lần.”
"..."
Đến sân vận động Nam Vu, mọi người mới phát hiện ra mua đồ uống trước đúng là phí công.

Sân vận động lúc này đã chật cứng, không khí ồn ào, náo nhiệt.

Nhân viên và bảo vệ đứng ở cổng chặn những người mua đồ uống từ bên ngoài, bên cạnh còn đặt một tấm biển gỗ lớn ghi: CẤM MANG ĐỒ ĂN, ĐỒ UỐNG VÀO S N VẬN ĐỘNG.
Thấy thế, Phó Thức Tắc lại cất đồ về xe.

Vân Ly với Phó Chính Sơ vào cửa đợi, phát hiện hầu hết khán giả đều mặc quần áo trắng hoặc đen.
Đây là màu sắc của hai đội, rất dễ đoán.
“Hai người có là fan đội nào không?”
"Có!" Phó Chính Sơ cầm áo thun của mình phẩy phẩy, cất giọng: "Chẳng phải em đang mặc áo màu đên đó sao?"
"Nhưng..."
Cô và Phó Thức Tắc đều mặc áo khoác trắng.

Phó Chính Sơ tỏ vẻ hiểu, nhàn nhã bình tĩnh nói: “Không sao.

Đi theo em.”
Khán đài trong sân vận động được ngăn cách bởi hai nửa trắng và đen rõ ràng, ở giữa là một lối đi nhỏ.
Trước ánh mắt kỳ lạ của đám đông ba người đi đến khu đồ đen, hầu như mỗi khi họ đi qua, đám cổ động viên đều hỏi: Có phải cô và Phó Thức Tắc ngồi nhầm chỗ khống.
Một lát sau, Phó Chính Sơ không nhịn được nữa, bực mình nói: “Thôi, cậu với chị Ly Ly qua bên kia ngồi đi.”
Vân Ly xấu hổ cầm túi xách, tìm một khu vực cổ động viên mặc đồng phục trắng ngồi, Phó Thức Tắc ngồi ngay bên cạnh cô.

Dãy ghế không rộng, thi thoảng đầu hai người lại chạm vào nhau.

Mỗi lần như vậy, Vân Ly đều rụt người lại như bị điện giật.
Để tránh tình trạng ngượng ngùng hiện tại, cô mở miệng đánh vỡ sự im lặng: “Anh ủng hộ đội trắng à?”
Phó Thức Tắc: “Không.”
"Vậy ngày thường anh có hay xem hai đội đá không?"
"Không xem."
"Vậy sao hôm nay anh lại đến đây với Chính Sơ?"
Phó Thức Tắc quay đầu lại nhìn cô: "Không phải cô cũng vậy sao?"
Cuộc trò chuyện xấu hổ này làm Vân Ly chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống.
Cũng may trận đấu nhanh chóng bắt đầu, không khí trên khán đài nóng dần lên, Vân Ly không còn phải hao tâm tổn trí, sụt giảm tuổi thọ để cố nghĩ ra chủ đề nói chuyện với Phó Thức Tắc nữa.
Đây là lần đầu tiên Vân Ly xem một trận đấu bóng đá trực tiếp.
Trước đây, cô cũng đã xem qua rất nhiều video bình luận của các tài khoản nhiều lượt follow, [Phí Thủy] mà lần trước gặp mặt trong dự án hợp tác với EAW cũng là một trong những streamer có danh tiếng ở lĩnh vực bình luận thể thao.
Là một người ngoài xem qua vô tuyến và tự mình trải nghiệm cảm giác hoà vào không khí sôi động của trận đấu mang lại cảm xúc hoàn toàn khác nhau.
Giờ phút này Vân Ly cảm nhận triệt để sự nóng bỏng, cuồng nhiệt của môn thể thao vua.
Vì để nâng cao hiệu quả giải trí mà ban quản lý sân vận động Nam Vu còn mời thêm một số bình luận viên có tiếng trực tiếp bình luận trận đấu, chất giọng dẫn dắt truyền cảm, cùng tiếng hò hét, cổ động sôi nổi tại hiện trường như hoà vào làm một, khiến bầu không khí không ngừng đẩy tới cao trào.
Lúc Vân Ly bị người ta nhét hai miếng đồ cổ động vào tay, trong vô thức cũng giơ lên vui vẻ gõ theo sự bắt nhịp của các ông chú đang hò hét.
Chẳng rõ từ lúc nào, cảm xúc của cô đã bị người xung quanh dẫn dắt, khi đội trắng ghi được bàn thắng đầu tiên, cô không nén được sự sung sướng mà điên cuồng vỗ tay, hét lớn.
Phó Thức Tắc: "..."
Anh vốn định nói gì đó, nhưng nhìn gương mặt tươi cười, rạng rỡ của cô, lại nuốt xuống.
Coi như không nghe không biết, không thấy.
Pho tượng đá bên cạnh vẫn luôn trong trạng thái im lặng, đương nhiên Vân Ly chẳng thể làm ngơ mãi được.
Suy nghĩ một lúc, cô nhét đồ cổ động vào tay anh: “Tôi cảm thấy có vẻ anh cũng muốn tham gia.

Ừm vui phết đấy.”
Phó Thức Tắc không nhận.
Mấy giây sau.
Vân Ly vò vò mép áo khoác trắng của mình, nhăn mày: “Chẳng phải chúng ta là cổ động viên của đội trắng sao?”
Rõ ràng ban đầu họ còn chẳng có hứng thú xem trận đấu này, chứ chưa nói đến việc đặc biệt tới cổ vũ cho đội thi đấu, vậy mà hiện tại nhìn xem cô nàng nào đã lật mặt nhanh như lật bánh tráng.

Quẩy hết mình như thể bản thân là fan cuồng đích thực.
Thậm chí anh còn nhìn ra được một chút trách móc trên khóe môi hơi mím lại của cô.
"..."
Hai người nhìn nhau, khung cảnh nóng bỏng xung quanh bỗng nhiên rơi vào im lặng, Vân Ly hơi bối rối, nhưng lại cứng rắn, kiên định với ý kiến của bản thân.
Vài giây trôi qua.
Bộp bộp.

Bộp.

Bộp.

Bộp.
Phó Thức Tắc đầu hàng, nhận lấy tấm xốp cổ vũ, đập theo nhịp hò vang cổ động, không ho he nửa lời.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện