Sau khi Ôn Khả Nhi rời đi, Ôn Niệm Niệm cảm giác cuộc sống thư thái tự tại rất nhiều.
Thiếu đi một đôi mắt cả ngày luôn nhìn chằm chằm bạn, xem bạn có đang học hay không, có chơi trò chơi hay không……
Toàn bộ thế giới đều trở nên hài hòa và tốt đẹp hơn.
Cho nên nhà có thể trở thành bến cảng nghỉ ngơi tâm hồn, chính là bởi vì đó là nhà riêng của bạn, chứ không phải luôn bị người ngoài đến chiếm giữ.
Bây giờ Ôn Niệm Niệm ngẫm lại đều cảm thấy ngột ngạt, cuộc sống mấy năm nay của nguyên chủ rốt cuộc thảm đến mức nào, nghĩ cô cũng không dám nghĩ.
Ôn Khả Nhi chiếm đoạt bố mẹ cô, chiếm đoạt thân phận của cô, thậm chí còn muốn cướp đi tương lai của cô…… Đối với một đứa trẻ chất phác chỉ số IQ không cao mà nói, tất cả những điều này, khủng bố đến mức độ nào.
May mắn, cô của hiện tại có sức mạnh có thể thay đổi tất cả những điều này.
*
Kỳ nghỉ đông đang đến, các bạn học đều đang khẩn trương chuẩn bị ôn tập cuối kỳ, học kỳ sau là học kỳ cuối cùng của giai đoạn năm ba trung học, không thể buông lỏng cảnh giác chút nào.
Tuy rằng đại bộ phận các học sinh cấp hai, đều có thể đủ thuận lợi nhập học cao trung Đức Tân, nhưng cũng có ngoại lệ, cao trung Đức Tân mỗi năm sẽ tổ chức thi chiêu sinh tự chủ, đại khái tỉ lệ chiếm 30% , thu nhận những học sinh ưu tú của trường ngoài.
Bởi vậy, áp lực của những học sinh năm ba trung học cơ sở cốt lõi thật sự cũng không nhỏ, bởi vì chiêu sinh tự chủ không chỉ có thu nạp thí sinh thông thường, cũng sẽ thu nạp học sinh nghệ thể (văn nghệ, thể chất), những học sinh này đều sẽ chiếm chỗ trong danh sách lên lớp của học.
Những bài kiểm tra cuối kỳ, vốn dĩ các bạn học đều cho rằng, Ôn Niệm Niệm- người có kết quả xuất sắc trong cuộc thi đấu, sẽ nhảy vọt vào top 10 danh sách bảng vàng của khối, trở thành hắc mã lớn nhất lần này.
Nhưng mà... cũng không có.
Cô vẫn như cũ duy trì tốc độ tiến bộ đều đặn, mỗi lần thi, đều hơi hơi tăng lên mấy hạng so với lần trước, cho tới bây giờ, vẫn còn đang di động ở vị trí giữa.
Chủ nhiệm lớp thầy Tôn đối với điểm số trong vài lần thi của Ôn Niệm Niệm, không vừa lòng lắm.
Trình độ có thể giành được giải quán quân trong cuộc thi Vật lý, cuộc thi thông thường đối với cô mà nói, hẳn là dễ như trở bàn tay giành được top 1 của lớp thậm chí là top 1 của khối, cô vậy mà…… lại thi đứng trong top giữa?
Thầy Tôn tìm Ôn Niệm Niệm đến văn phòng nói chuyện rất nhiều lần, nhưng Ôn Niệm Niệm luôn có lý do, nói mình học lệch, khoa học tự nhiên thoạt nhìn dường như đích thực rất tốt, nhưng môn xã hội rất yếu, tổng thành tích vẫn không thể kéo đi lên.
Nói có sách mách có chứng, chủ nhiệm lớp trong lúc nhất thời cũng không thể nói gì hơn, thở dài không thôi, tận tình khuyên bảo dặn dò Ôn Niệm Niệm: Nhất định phải phát triển toàn diện, đừng cứ chỉ đặt tinh lực ở các môn tự nhiên, ngữ văn và tiếng Anh cũng phải chú ý!
Cả thế giới chỉ có Quý Trì biết, Ôn Niệm Niệm đang giả bộ.
Ở trên lớp, cô cũng không chăm chú nghe giảng, cúi đầu đọc sách của mình, các bạn học xung quanh đều cho rằng cô đang đọc tạp chí thanh xuân, chỉ có Quý Trì biết, dưới vỏ bọc ngoài của tạp chí thanh xuân, che dấu…… Là một cuốn chuyên tác vật lý học bằng tiếng Anh thâm thuý phức tạp.
Quái ca như vậy, thi tiếng Anh lại chỉ quanh quẩn ở mức đạt tiêu chuẩn, cậu ta tin cô cái quỷ thì có.
Đối với chuyện này, Ôn Niệm Niệm đương nhiên là có ý nghĩ của mình.
Cô không thể đứng quá cao, chỗ cao không đánh bại sợ hãi, trèo cao ngã đau là đạo lý rất dễ hiểu.
Lúc trước tham gia cuộc thi Glory Cup, đều chỉ là vì chiến đấu với Ôn Khả Nhi.
Nếu không tranh chấp với Ôn Khả Nhi, đến trận chung kết cô cũng lười tham gia.
Đương nhiên, hành động theo cảm tính, hậu quả nghiêm trọng cũng nối gót tới, đó chính là vu tội chuyện gian lận.
Chuyện này giáo huấn cho Ôn Niệm Niệm chính là... Thật sự phải hành sự khiêm tốn, từng bước một từ từ tiến.
Phải tránh nóng nảy liều lĩnh, xã hội này vĩnh viễn không ghét kẻ ngốc, chỉ kiêng kị ngoại tộc (khác người, dị nhân).
……
Ôn Niệm Niệm cũng không có một bước lên trời, bước vào top đầu của khối, điều này sẽ cho các bạn học uống một viên thuốc an thần lớn ――
Cho nên, học tập vẫn đúng là phải bước từng bước chân, đi từ từ.
Thái độ của họ đối với Ôn Niệm Niệm, từ lúc bắt đầu lạnh nhạt, dần dần biến thành thân thiện.
Ôn Niệm Niệm cũng hiểu rõ, thực sự có thể làm được những người xung quanh chấp nhận... Không phải cậu ưu tú, mà là cậu bình thường.
Ở trong mắt Quý Trì, Ôn Niệm Niệm diễn trò thật đúng là làm đủ bộ: tiết tự học hàng ngày, mở sách giáo khoa ra làm tư liệu ghi chép, trước mặt chồng chất tài liệu của ba năm giống như núi cao.
Cô vùi đầu viết ghi chép, gần như đang làm một tài liệu ôn tập toàn diện bao gồm kiến thức của ba năm.
Dưới sự quan sát của các bạn học, cô thật là quá chịu khó! Người chăm chỉ như vậy, cậu còn có thể nói cô ấy là dựa vào trí thông minh và chỉ số IQ đạt được sự tiến bộ sao?
Nhưng mà, Ôn Niệm Niệm chỉnh sửa lại những tài liệu ôn tập này, cũng không phải vì diễn trò cho mọi người xung quanh xem, cô còn chưa vô vị đến mức độ này.
Lần trước ở bờ sông, Ôn Niệm Niệm nghe thấy Văn Yến nói cậu ta muốn thi vào cao trung Đức Tân.
Toàn bộ Nam thành có mười mấy trường học, hàng chục ngàn học sinh thuộc khóa năm ba sơ trung đều như hổ rình mồi mà chằm chằm cao trung Đức Tân.
Văn Yến muốn thi đậu thật đúng là... khó như lên trời.
Nhưng nể tình cậu ta năm lần bảy lượt giúp cô, Ôn Niệm Niệm vẫn là giúp cậu ta chỉnh sửa lại một phần tư liệu phụ lục có nội dung cực cao này.
Thời gian nghỉ ngơi buổi trưa, Ôn Niệm Niệm đeo cặp sách, cầm theo phần tư liệu này đi tới trường trung học mười ba.
Trung học số mười ba và trung học cơ sở Đức Tân chỉ cách một con đường, nhưng là bất luận là chất lượng giáo viên hay là bầu không khí học tập, trung học số mười ba cũng phải thua kém xa trung học Đức Tân.
Đương nhiên, thành tích của học sinh cũng vậy, học sinh ưu tú nhất của trung học mười ba, đến cao trung Đức Tân, cũng phải xếp ngoài top 50.
Phong trào của trường trung học số mười ba cũng rất tệ hại, nữ sinh đua đòi thành phong trào, cũng thường xuyên nhìn thấy các em gái nhỏ trang điểm khác người ra vào khuôn viên trường, nam sinh đánh nhau ẩu đả cũng là chuyện thường.
Nếu so sánh, học sinh của trung học Đức Tân rất nghe lời, hằng ngày mặc đồng phục đúng quy cách đi lại trong khuôn viên trường.
Dần dà, các hàng quán trên phố ăn vặt của trường học đều luyện thành hoả nhãn kim tinh, chỉ cần nhìn một cái, là có thể lập tức phân biệt ra học sinh của hai trường học.
Cổng trường của trung học mười ba, không cần quẹt thẻ để vào, chú bảo vệ đang gác chân ở phòng làm việc ngủ gà ngủ gật, Ôn Niệm Niệm dễ như trở bàn tay đã trà trộn được vào khuôn viên trường.
Trường nằm dưới chân núi Nam, hướng nước hướng núi, cảnh vật xung quanh đẹp và tĩnh mịch, có ba toà nhà lớn có hình trụ một nửa, tòa ở giữa là nhà hành chính, hai tòa xung quanh là khu dạy học cho học sinh.
Giữa ba tòa nhà bao quanh một vườn hoa rất lớn, trong vườn hoa có đình hóng gió, hòn non bộ và hồ nước nhỏ, cây xanh tạo thành bóng râm, rất thích hợp cho các cặp tình nhân nhỏ nói chuyện yêu đương.
Ôn Niệm Niệm đi xuyên qua vườn hoa nhỏ, đi đến trước khu dạy học, dò hỏi mấy bạn học lớp của Văn Yến.
Sau đó cô phát hiện, thật ra căn bản không cần hỏi, đứng đầu bảng bị thông báo phê bình trong mục thông báo của trường, chính là Văn Yến.
Lớp nào và khóa nào, rành mạch rõ ràng đứng sau tên cậu ta.
“Tội danh” thông báo phê bình nằm lê lết, đến trễ về sớm không cần phải nói, hút thuốc gây sự đánh nhau ẩu đả...... “Chiến tích” ưu tú, không nỡ nhìn thẳng.
Ôn Niệm Niệm dựa theo bản đồ, tìm được phòng học của lớp năm ba*.
*Cấp hai THCS trong hệ thống giáo dục Trung Quốc là Sơ trung gồm 3 năm, cấp ba THPT là Cao trung gồm 3 năm. Ở đây Văn Yến là năm ba Sơ trung tương đương lớp 9.
Trong phòng học ngồi lưa thưa lác đác