Hào Môn Kinh Mộng 3 Đừng Để Lỡ Nhau

Mau Chạy Đi!


trước sau

Nếu tớ chết, cậu không cần trả thù cho tớ. Cậu phải thay tớ chăm sóc cho cô ấy, cả đời này không được rời xa…

Nếu không phải cô đích thân tham gia, Tố Diệp nhất định sẽ cho rằng mình vừa nằm mơ, một giấc mơ khói lửa. Hiện trường đầy hỗn loạn và nguy hiểm, có những thử thách sinh tử, có sự chắc chắn đến tàn nhẫn rằng phải liều mình mới có thể sinh tồn. Hoặc có lẽ cô đang quay một bộ phim, rồi chó ngáp phải ruồi được làm nữ chính một lần, tham gia một cảnh quay khói lửa mà thôi.

Mấy chiếc xe bọc thép nặng nề đè lên mặt đất như những chiến sỹ kiên cường. Tố Diệp có thể cảm nhận được mặt đất đang rung chuyển. Một trong số chúng xông về phía này, trên xe có khoảng bảy, tám người đàn ông, ai cũng cầm súng máy trong tay, cùng liều mạng với đám người dưới đất.

Tố Diệp hiểu rõ trong lòng. Nơi đây nhất định không còn thuộc địa phận Trung Quốc, có lẽ ở khu vực biên giới. Nếu không sao có thể bắn súng một cách rầm rộ như vậy? Nơi đây, có lẽ cũng giống như Nam Phi, pháp luật gần như không tồn tại. Súng đạn, bạo lực trở thành đại diện quyền lực duy nhất ở đây.

Trong ánh lửa, Tố Diệp nhạy bén nhìn thấy Niên Bách Ngạn.

Khoảnh khắc này, nước mắt cô cứ thế rơi xuống. Bao nhiên kiên cường cố kìm nén suốt dọc đường đều tan vỡ. Sự sợ hãi không muốn thể hiện ra trước mặt Kỷ Đông Nham giờ cũng ập tới như dời núi lấp biển.

Cô không muốn nhìn thấy Niên Bách Ngạn ở đây, không muốn một chút nào cả. Nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy anh, cô lại chỉ muốn nhào vào lòng anh ngay lập tức để được ôm anh thật chặt. Hoặc có thể là chất vấn anh: Chẳng phải anh đang ở Nam Phi yên ổn sao? Tại sao lại quay về? Anh không nên quay về!

Súng của cô và Kỷ Đông Nham đã hết sạch đạn. Thực tế là, Tố Diệp không bắn một phát súng nào. Vì trong điều kiện số lượng đạn có hạn, cô nổ súng chắc chắn chỉ lãng phí, chỉ càng cho đối phương biết vị trí của mình mà thôi.

Cô không biết những người trên xe bọc thép kia là ai, chỉ biết họ đi theo Niên Bách Ngạn tức là người mình. Nhưng lực lượng của đối phương mỗi lúc một đông. Lúc này Tố Diệp mới bàng hoàng nhận ra, số lượng mà cô và Kỷ Đông Nham thấy lúc nãy chỉ là hạt cát giữa sa mạc.

Một chiếc súng máy được ném tới trước mặt Kỷ Đông Nham. Cô nghe thấy Niên Bách Ngạn quát to: “Cầm súng! Diệp Diệp, lên xe!”

Ngay sau đó, khi đi ngang qua phía họ, cửa xe mở ra. Cô nhanh chóng giơ tay. Cứ thế, bàn tay lớn mạnh mẽ của Niên Bách Ngạn nắm chắc lấy cô. Một giây sau, anh dùng sức kéo cô lên xe. Còn tốc độ của Kỷ Đông Nham cũng cực nhanh. Anh ấy nắm chắc khẩu súng trong tay, rảo bước len lên xe. Khi cửa xe đóng lại, anh ấy cũng bắt đầu nổ súng về phía những chiếc xe đuổi theo phía sau.

Tố Diệp được Niên Bách Ngạn và Kỷ Đông Nham kẹp ở giữa, bên tai chỉ còn những tiếng “Pằng, pằng, pằng” vang dội. Cách đó không xa còn có tiếng nổ. Qua gương chiếu hậu, cô có thể nhìn thấy gần đó có chiếc xe bọc thép bị lật. Khoảnh khắc nó nổ tung làm bừng sáng cả bóng tối.

Hơi thở của cô gấp gáp. Cô siết chặt tay lại thành nắm đấm.

Niên Bách Ngạn ngồi bên cạnh nhanh chóng đánh tay lái, tránh màn công kích của chiếc xe phía sau. Anh giơ một tay còn lại ra nắm chặt tay cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Đừng sợ!”

Nhưng Tố Diệp cảm thấy mình chưa bao giờ sợ hãi đến thế.

Thì ra khi con người ta đối mặt với thời khắc có thể mất đi tính mạng bất kỳ lúc nào, chung quy cũng sẽ sợ hãi.

“Anh không nên tới…” Cô nghẹn ngào, nước mắt làm mờ tầm nhìn.

Niên Bách Ngạn nắm chắc vô lăng. Bây giờ anh không thể nhìn cô, cũng không thể lau nước mắt cho cô. Hai mắt anh chỉ có chăm chăm nhìn về phía trước, nói rành mạch từng chữ: “Anh phải tới. Ở đây có em, và người anh em của anh.”

Tố Diệp hít sâu một hơi.

Cả Kỷ Đông Nham đang sống mái cũng nghe được câu nói cuối cùng của Niên Bách Ngạn. Bả vai anh ấy run lên một cái, động tác bắn súng cũng chợt khựng lại, nhưng chẳng mấy chốc, anh ấy lại tập trung tinh thần và sức lực vào việc đối phó với đám người đang vượt lên phía sau.

Lúc đổi súng, anh ấy mới dựa vào ghế xe và nói: “Niên Bách Ngạn! Cậu coi tớ là đứa trẻ lên ba đấy à?”

Niên Bách Ngạn chỉ im lặng, mím môi.

“Bọn chúng rất đông!” Kỷ Đông Nham bổ sung một câu.

Con ngươi của Niên Bách Ngạn chợt co rụt lại. Anh vẫn giữ im lặng, gương mặt hơi nghiêng lạnh như băng. Kỷ Đông Nham là bạn bè bao năm nay với anh, đương nhiên sẽ ngửi thấy một mùi nguy hiểm từ nét mặt này của anh, cũng đã chứng thực những gì anh ấy vừa nói.

Kỷ Đông Nham không nói nữa, bặm môi tiếp tục đoàn kết với các anh em trên xe bọc thép, đối đầu với chúng.

“Diệp Diệp! Mặc áo chống đạn vào!” Niên Bách Ngạn khoác chiếc áo chống đạn duy nhất lên người cô.

Anh hiểu rõ, đám người này nhằm vào anh. Lũ lính đánh thuê ẩn náu ở nơi không người này, tên nào tên nấy đều giỏi giang, tài cán. Anh chỉ dẫn theo có ba mươi người. Cho dù đại ca Khôn ở bên kia có điều động gấp thì cũng không kịp. Điều duy nhất họ có thể làm là xông ra khỏi nhà tù này.

Tố Diệp nắm chặt chiếc áo chống đạn duy nhất ấy, con tim thắt lại.

Một bên là Kỷ Đông Nham, một bên là Niên Bách Ngạn. Cô không muốn người nào có chuyện.

“Mặc vào!” Niên Bách Ngạn lạnh lùng ra lệnh.

Giờ phút này, anh chắc chắn rất cứng rắn và nghiêm khắc, không còn bình tĩnh, thản nhiên khi lúc làm việc nữa.

Dưới đất la liệt những lính đánh thuê thương tích, tử vong. Những người A Quỷ dẫn tới lần này đều có xuất thân không đơn giản, mới có thể đọ cao thấp với đám lính đánh thuê này. Đúng vào lúc thế trận có lợi đang nghiêng về phía họ thì trên trời bất ngờ xuất hiện một chiếc trực thăng, quét qua những cây cổ thụ, khiến chúng xào xạc kêu.

“Kỷ Đông Nham, cẩn thận!” Niên Bách Ngạn nhanh chóng đánh tay lái, đổi hướng.

Kỷ Đông Nham cũng nhận ra có điều không ổn, nhanh chóng rút đầu về. Ngay lập tức, một đợt bắn phá bằng súng máy ầm ầm trút xuống.

Các anh em trên xe bọc thép đã có người trúng đạn, tiếng kêu vang lên không ngừng.

“Niên Bách Ngạn! Cậu đắc tội với ai thế hả? Phái cả trực thăng truy sát? Quay phim hành động à?” Kỷ Đông Nham quay đầu gào lên.

Niên Bách Ngạn không nói câu nào, cằm anh căng cứng. Anh nhấn mạnh chân ga. Chiếc xe bọc thép nhanh chóng lao về phía trước. Kỷ Đông Nham cũng đã rút về. Anh ấy có bắn giỏi kiểu gì cũng không đọ lại được trực thăng.

Cánh rừng phía trước trông có vẻ rậm dày, Niên Bách Ngạn nhắm chuẩn mục tiêu, lái xe về hướng đó. Chiếc trực thăng trên đầu vẫn theo sát họ. Tới bìa rừng, anh phanh kít lại.

Chiếc xe bọc thép đột ngột dừng bánh.

“Xuống xe!” Niên Bách Ngạn ra lệnh.

Tố Diệp nhanh chóng xuống xe. Cô biết, lúc này còn tiếp tục ở lại xe sẽ thành mục tiêu lớn, xuống xe xông vào trong rừng ngược lại sẽ an toàn hơn. Các xe bọc thép khác cũng vội lái tới. Trong số ba mươi người, thương vong vô số kể, chỉ còn lại khoảng chục người. Trong số đó có A Quỷ. Anh ta hét về phía Niên Bách Ngạn: “Anh Niên! Mọi người mau chạy đi!”

Niên Bách Ngạn không nói gì, lập tức đeo mấy khẩu súng lên lưng. Kỷ Đông Nham cũng làm theo. Niên Bách Ngạn nhìn Tố Diệp. Cô vẫn nắm chặt một khẩu súng trong tay nãy giờ. Anh do dự giây lát rồi nhanh chóng cài khẩu súng đó vào eo mình, nắm lấy tay cô, chạy vào trong rừng.

Dưới đất vẫn còn một số lính đánh thuê đang đuổi theo. Nếu không phải trên đầu có máy bay trực thăng tấn công dữ dội, họ đối phó với đám lính này tuyệt đối không thành vấn đề.

Niên Bách Ngạn một tay nắm chắc tay Tố Diệp, chạy sâu vào trong rừng. Phía sau có Kỷ Đông Nham, A Quỷ. Sau lưng và trên đỉnh đầu đều có tiếng súng. Cây cối xung quanh bị đạn càn quét, thương tích đầy mình.

Tố Diệp hơi khó thở. Nhưng bàn tay Niên Bách Ngạn vẫn ấm áp, vẫn rộng lớn, vẫn đầy sức mạnh như thế. Cô muốn mãi mãi được nắm chặt lấy nó, mãi mãi không buông.

Nhưng những ký ức như thật như giả chợt nhảy loạn xạ trong đầu cô.

Khoảnh khắc Niên Bách Ngạn nắm tay cô chạy, cô chợt nhớ tới một cảnh tượng trong mơ.

Trong con ngõ dài tối tăm, cậu bé nắm chặt tay cô bé chạy về phía trước. Phía sau có người đuổi theo. Hai người họ chạy hết sức lực nhưng dường như không thể nhìn thấy điểm tận cùng.

Cô bé rất sợ hãi, chân tay run lẩy bẩy. Cậu bé nói với cô bé rằng: Đừng sợ, có anh đây!

Dường như có một ký ức nào đó bị phong kín đang hé ra từng chút một, như một bí mật đã được cất giấu rất lâu cuối cùng đã có một lỗ thủng. Dường như cô sắp nhìn thấy sự thật, nhưng lại gặp trở ngại.

Một cảnh tượng tương tự đã từng xảy ra luôn dự báo một sự nguy hiểm không nên nhớ lại đang tới gần.

Máy bay trực thăng trên đỉnh đầu đã ngừng càn quét. Có lẽ vì cây cối quá rậm rạp, lại còn là ban đêm nên chúng không thể nhắm chuẩn. Hoặc chúng cũng không còn đạn nữa. Tóm lại, cuối cùng cũng nghỉ ngơi.

Nhưng đám lính đánh thuê sau lưng đã đuổi tới. Có viên đạn quét ngang. Niên Bách Ngạn nhanh tay đẩy Tố Diệp vào một bờ bụi gần đó. Nơi ấy tạm thời trở thành chỗ ẩn náu an toàn.

Kỷ Đông Nham, Niên Bách Ngạn và những người khác không thể né tránh. Mà họ vốn dĩ cũng không muốn tránh. Kỷ Đông Nham vứt một khẩu súng, Niên Bách Ngạn đưa cho cậu ấy một khẩu trên người mình. Họ đưa mắt nhìn nhau rồi cùng gật đầu.

Hai người nhanh chóng đứng kề lưng vào nhau, giơ súng lên, thực hiện một đợt càn quét quy mô lớn nhằm vào đám lính đánh thuê. A Quỷ và những người còn sống cũng lo hai bên trái phải. Mấy người họ hình thành nên một bức bình phong, hoàn toàn che kín vị trí an toàn mà Tố Diệp đang nấp.

Dưới trời đêm, tiếng súng to nhỏ vang dội.

Sau khi thành công tấn công được mấy tên, Kỷ Đông Nham nghiến răng nói: “Niên Bách Ngạn! Cậu nhớ đấy! Tớ mà chết là do cậu hại!”

Niên Bách Ngạn giơ súng lên, nhằm chuẩn vào một tên lính đánh thuê đang nổ súng về phía này, cất giọng giòn tan: “Nếu cậu chết, tớ sẽ trả thù cho cậu!”

“Nếu cậu chết, tớ cũng sẽ trả thù cho cậu.” Kỷ Đông Nham cũng giơ súng, lạnh lùng nói.

Con ngươi Niên Bách Ngạn chợt co lại, đáy mắt lướt qua một tia u ám: “Không! Kỷ Đông Nham! Cậu phải hứa với tớ một chuyện.”

“Không phải cậu bắt tờ trả lại Tinh Thạch cho cậu đấy chứ? Tớ không làm được đâu nhá. Nếu có bản lĩnh thì cậu tự giành lại.” Kỷ Đông Nham lại bắn chết được một tên.

Bên này, Niên Bách Ngạn cũng nhằm trúng một tên, nổ súng chuẩn xác, hắn ta ngã xuống đất. Anh nói: “Cậu cứ hứa đi đã!”

“Được rồi, tớ hứa! Nói đi!”

“Nếu tớ chết, cậu không cần trả thù cho tớ.” Cánh tay đỡ lấy báng súng của Niên Bách Ngạn nổi lên những múi cơ bắp. Anh nhấn mạnh từng chữ: “Cậu phải thay tớ chăm sóc cho cô ấy, cả đời này không được rời xa.”

Trên đời này, nếu có một người đàn ông có thể đối xử tốt với Tố Diệp, vậy thì Niên Bách Ngạn tin rằng đó chính là Kỷ Đông Nham. Một khi anh gặp chuyện bất trắc, Kỷ Đông Nham sẽ là người duy nhất anh tin tưởng, tin tưởng cậu ấy có thể toàn tâm toàn ý với Tố Diệp, tin tưởng cậu ấy có thể mang lại hạnh phúc cho Tố Diệp.

Có lúc anh cảm thấy, ông trời để anh và Tố Diệp gặp nhau là một sự trừng phạt. Có lẽ kiếp trước cả anh và Tố Diệp đều đã làm sai chuyện gì, thế nên kiếp này muốn ở bên nhau mới khó khăn trùng trùng như vậy.

Từ nhỏ gặp nhau đã là sai lầm.

Trùng phùng ở quán bar là sai lầm.

Việc anh động lòng trắc ẩn đưa cô về khách sạn là sai lầm.

Gặp lại cô tại Liêm Chúng là sai lầm.

Ép cô tới Tinh Thạch làm việc là sai lầm.

Quyết định ở trấn Thiên Đăng là sai lầm.

Đưa cô tới Nam Phi là sai lầm.

Nhưng trong vô vàn cái sai ấy, cái sai lớn nhất là anh lại yêu cô, mới khiến cho mọi việc đã sai càng thêm sai.

Không người đàn ông nào thích để người con gái của mình cùng mình trải qua những cảnh tượng này. Đây cũng phải lúc anh hùng cứu mỹ nhân. Khi liên quan tới sinh tử, anh chỉ mong Tố Diệp được sống một cuộc đời bình an.

Khi ở Nam Phi, khi cô run rẩy nói với anh cô đã giết người. Cô của lúc ấy bàng hoàng và bất lực biết bao, anh đều chứng kiến cả. Cô chỉ một người con gái, một người con gái chưa từng trải qua cái tàn nhẫn của sự sống và cái chết. Vậy mà anh lại để cô nhìn thấy bộ mặt hiểm ác nhất của con người.

Đây cũng là lý do vừa rồi anh không để cô cầm súng. Anh tin rằng nếu hôm nay Tố Diệp lại cầm
súng làm tổn thương người nào đó, thì cả đời này nó để lại một dấu ấn khủng khiếp trong lòng cô.

Thế nên, nếu có thể liều chết một phen để đổi lại sự an toàn của cô, anh tình nguyện.

Kỷ Đông Nham không ngờ anh lại nói vậy. Cậu ấy ngẩn người giây lát sau đó giận dữ đáp: “Niên Bách Ngạn! Vợ cậu thì tự cậu chăm sóc!”

“Bùm!” Có một tiếng nổ dữ dội ầm vang.

Ngay sau đó có một chiếc xe bọc thép xuyên qua rừng cây, hét về phía họ: “Mau lên xe đi!”

Cả đám người còn đang chống chọi lại đám lính. An toàn nhất chỉ có Tố Diệp.

Niên Bách Ngạn quay đầu hét lên với Tố Diệp: “Lên xe!”

“Bách Ngạn…” Tố Diệp thấy tình thế càng lúc càng nguy hiểm, xót xa gọi anh một tiếng.

Bỗng một tiếng kêu thảm thiết vang lên. A Quỷ bị trúng đạn. Ngay sau đó cũng có mấy người liên tục trúng đạn. Lúc này Niên Bách Ngạn và Kỷ Đông Nham không ai đi được, chỉ còn cách liều mạng với bọn chúng.

Thấy cô vẫn không đi, Niên Bách Ngạn giận dữ, bèn gào lên: “Mau chạy đi!”

Mau chạy đi!

Mau chạy đi…

Mau chạy đi!!!

Những chữ ấy như một quả bom. Tố Diệp bỗng cảm thấy đầu mình nổ bùm một cái. Ngay lập tức, những ký ức chưa từng có đều sống dậy.

Mau chạy đi…

Đã từng có một cậu bé nói với cô câu này. Một cậu bé đã dùng cả cơ thể bé nhỏ để chặn đám người lớn đó, hét về phía cô: Mau chạy đi!

Trấn Thiên Đăng!

Con ngõ dài đó, còn cả ngọn đèn xanh âm u, cậu bé dưới ngọn đèn xanh…

Tố Diệp bất thình lình ngẩng phắt lên nhìn Niên Bách Ngạn ở gần đó. Gương mặt anh…

Gương mặt anh và cậu bé trong ký ức bắt đầu trùng khít. Từng cảnh đã từng xảy ra lần lượt hiện về.

Tiếng nhạc đinh tai, tiếng cười man rợ.

Và nỗi đau!

Không…

Những chuyện này không phải là thật.

Không phải!

“A!” Tố Diệp bất ngờ ôm chặt lấy đầu, kêu lên một tiếng kinh hoàng và tuyệt vọng.

Ký ức từ bốn phương tám hướng len lỏi vào từng lớp trong não bộ. Cô chỉ cảm thấy đầu mình dường như nứt vỡ, đau đớn. Cô ra sức ôm chặt đầu, ngồi sụp xuống đất, gào thét thất thanh, tiếng kêu như thấu tận trời cao.

“Diệp Diệp!” Hình như Niên Bách Ngạn ý thức được điều gì đó. Sắc mặt anh chợt tái hẳn đi. Anh nhanh chóng chạy tới trước mặt cô. Bên đó có Kỷ Đông Nham yểm trợ.

Anh kéo cô dậy.

Nhưng Tố Diệp lúc này đã hoàn toàn chìm trong những ký ức tối tăm.

Trước mắt chỉ còn cổ trấn cô đã từng tới, con ngõ và cậu bé đó. Cô đã ngoắc tay với anh ấy, nói rằng: Anh ơi, anh đợi em lớn nhé! Sau này em lớn, em sẽ làm bạn gái của anh…

Không…

“Niên Bách Ngạn, cẩn thận!” Kỷ Đông Nham gào lên.

Một tiếng súng vang lên, Niên Bách Ngạn lập tức che chặt lấy Tố Diệp.

Tố Diệp chỉ cảm thấy mình được anh che kín, trước mắt bỗng có thứ gì đó nổ tung. Trời đất sáng bừng lên. Cô nhìn thấy gương mặt Niên Bách Ngạn, ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.

“Bách Ngạn…” Cô run rẩy cất tiếng, muốn sờ lên gương mặt anh nhưng con ngươi nhanh chóng rời rạc, trống rỗng…

Sau đó, cô không còn biết gì nữa.

Giây phút cô ngã xuống, chỉ còn nghe thấy tiếng còi hụ của xe cảnh sát…

“A…”

Sau một tiếng kêu thảng thốt, Tố Diệp mở mắt trừng trừng.

Khi tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, đầu cô ra đầy mồ hôi, ướt sũng cả áo ngủ, cũng ướt đầm cả những sợi tóc lòa xòa trước trán.

Căn phòng này khá quen thuộc nhưng lại hơi xa lạ.

Một màu trắng chói mắt.

Đến cả ánh nắng ngoài kia cũng không chân thực.

Có người gõ cửa.

Cô há miệng nhưng cổ họng khô rát không thốt nên lời.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng được mở ra. Bóng hình một người đàn ông cao lớn đi vào. Thấy khắp người cô toàn mồ hôi, anh ta cảm thấy rất kỳ lạ: “Em sao thế?”

Tố Diệp nhìn anh ta, sững sờ hỏi: “Anh là ai?”

Người đàn ông chẳng hiểu chuyện gì. Anh ta ngồi xuống trước mặt cô, giơ tay lau mồ hôi trên trán cô: “Em lại đang mơ à?”

Tố Diệp bất an: “Bách Ngạn đâu? Bách Ngạn…”

Người đàn ông nhíu mày: “Bách Ngạn nào?”

Tố Diệp ngước mắt lên: “Chồng tôi, Niên Bách Ngạn…”

Người đàn ông đứng bật dậy, nhìn cô bực bội rồi nói: “Chồng em là anh, Tưởng Bân!”

Tố Diệp kinh hoàng.

“Anh thấy bệnh tình của em nghiêm trọng lắm rồi. Tố Diệp! Em tỉnh táo lại một chút có được không? Bây giờ thời gian ngủ của em nhiều hơn thời gian thức rất nhiều, cứ tỉnh lại là em lại gọi tên người đàn ông Bách Ngạn đó. Trong lòng em rốt cuộc có anh hay không?”

Đầu Tố Diệp nổ tung. Cô giơ tay, ôm chặt đầu. Chỉ là mơ sao?

Tất cả, tất cả đều chỉ là một giấc mơ của cô thôi sao?

Nhưng tại sao cảnh trong mơ lại hiện thực đến vậy?

Cảnh tượng cuối cùng trong mơ, khoảnh khắc Niên Bách Ngạn lấy cơ thể bảo vệ cô, cô thậm chí tới giờ còn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và hơi thở của anh.

Tưởng Bân thấy vậy, cũng không đành lòng. Anh ta lại ngồi xuống, thở dài: “Đồng ý với anh, chúng ta đi gặp bác sỹ, được không em?”

“Gặp bác sỹ gì?” Cô ngẩn người hỏi.

Biểu cảm của Tưởng Bân rất chân thành, nói hết nước hết cái: “Anh đã giúp em liên hệ với một bác sỹ tâm lý rồi.”

“Tôi không có bệnh, tại sao phải đi khám bác sỹ?”

“Thời gian gần đây em cứ như người mất hồn, còn hay lẩm bẩm mấy câu kỳ lạ. Anh là chồng em, không muốn thấy em như vậy. Em cứ coi như vì anh, đi gặp bác sỹ, em nhé?”

Tố Diệp nhìn người đàn ông trước mặt: “Anh là chồng tôi thật sao?”

Người đàn ông thấy vậy, bèn đứng dậy, kéo mạnh rèm cửa ra. Ánh nắng ồ ạt ùa vào phòng. Anh ta kéo cô dậy khỏi giường, đi tới bên cửa sổ. Tố Diệp nhìn thấy khu nhà phía dưới rất huyên náo. Có người đang tập thể dục, có người ôm con đứng buôn chuyện, lại có người mới đi chợ về…

Sau đó, người đàn ông lại đưa cho cô xem một cuốn album.

Cô lật ra. Toàn là ảnh cưới, người đàn ông bên trong chính là Tưởng Bân trước mặt, nhưng người con gái…

“Đây không phải là tôi!”

Tưởng Bân hết nói nổi. Anh ta đưa luôn cho cô một chiếc gương: “Em tự nhìn đi, có phải em không!”

Tố Diệp đón lấy chiếc gương, sau khi nhìn vào thì trợn trừng mắt.

Không, cô không nên trông như thế này. Cô không nên trông bình dị như vậy. Còn nữa, mái tóc dài của cô đâu? Bách Ngạn thích nhất mỗi khi cô dựa vào lòng anh, ngón tay anh lại lùa vào mái tóc cô. Anh nói: Anh thích mỗi lúc em thả tóc, trông lười biếng như một con mèo.

“Không…”

Tưởng Bân không biết phải làm sao. Anh ta lấy lại chiếc gương, ép cô nhìn ra ngoài cửa sổ: “Em tỉnh táo lại đi, đừng có suốt ngày chìm trong giấc mộng nữa, như vậy sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống bình thường của em. Em nhìn ra bên ngoài mà xem, nhìn những người dân người nhà kia đi, rồi ngắm phong cảnh ngoài kia nữa. Đây mới là thế giới thực!”

Tố Diệp đờ đẫn như khúc gỗ.

“Tiểu Diệp! Chúng ta đi khám bác sỹ! Đừng để anh lo lắng nữa, được không?”

Tố Diệp không biết nên trả lời thế nào…

Buổi chiều, nắng vô cùng chói mắt.

Sau khi cùng Tưởng Bân xuống xe, Tố Diệp nhất thời có chút mơ màng. Đây vẫn là thành phố mà cô thân thuộc. Nhưng những người xung quanh lại trở nên xa lạ.

Lẽ nào, bao nhiêu chuyện, bao nhiêu người đó thực sự chỉ là mơ?

Cô không biết mình đã bị Tưởng Bân kéo vào phòng tâm lý bằng cách nào, chỉ cảm thấy nơi đây quá yên tĩnh. Nhưng nó đặc biệt nhắc nhở cô, đây mới là hiện thực.

Có người trợ lý đi ra, nhắc rằng họ có thể vào rồi.

Tố Diệp ngẩng đầu lên nhìn, hét lên kinh ngạc, chỉ vào người trợ lý: “Thánh Đản?” Ngay sau đó, giọng nói của cô trở nên hưng phấn. Cô nắm chặt lấy tay người trợ lý: “Lý Thánh Đản! Có em ở đây thật tốt quá rồi, mau nói cho chị biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đi?”

Có thể gặp được người quen khiến Tố Diệp vô cùng hưng phấn. Điều này chứng tỏ mọi việc không phải là mơ, đều là thật.

Vậy mà, sự quá khích của cô làm cô trợ lý giật mình. Cô ta trợn tròn mắt nhìn Tố Diệp, rồi lại nhìn người đàn ông bên cạnh cô, có chút cảm giác vô duyên vô cớ. Lúc này, có một người phụ nữ từ trong phòng đi ra, giọng nói lanh lảnh: “Judy! Khách hàng chưa tới sao?”

Cô trợ lý như tìm được phao cứu sinh, hét về phía người phụ nữ kia: “Bác sỹ Phương! Chị mau tới đây đi!”

Người phụ nữ đi tới. Chị ta mặc quần áo công sở, đeo một chiếc kính gọng vàng, trông vô cùng chín chắn. Tố Diệp ngước mắt nhìn chị ta, suýt nữa thì ứa nước mắt: “Diệp Lan? Là em à, tốt quá…”

Chị ta sững người, quan sát cô tỉ mỉ một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: “Chào cô! Tôi là bác sỹ tâm lý của cô. Tôi tên là Phương Bội Lôi. Cô có thể gọi tôi là bác sỹ Phương!”

Sự kích động của Tố Diệp như bị bóp nghẹt!

Phương Bội Lôi?

Bác sỹ Phương?

Không, người trước mặt rõ ràng là Diệp Lan. Cả gương mặt và giọng nói đều giống con bé như đúc.

“Diệp Lan! Tại sao em lại giả dạng làm Phương Bội Lôi? Mọi người đừng đùa nữa được không?” Tố Diệp nhìn chị ta với vẻ khó tin.

Phương Bội Lôi đi tới, giơ tay định nắm tay cô, nhẹ nhàng nói: “Cô cần bình tĩnh lại. Tới phòng làm việc của tôi, chúng ta nói chuyện, được không?”

“Thả tôi ra!” Tố Diệp giận dữ, hất tay chị ta ra, gào lên thất thanh: “Tôi là bác sỹ tâm lý, phải là tôi mới đúng!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện