"Vitas tiên sinh!” Mọi người khẩn trương kêu lên!
Tưởng Thiên Lỗi cũng đứng ở một bên, mặt hơi khẩn trương, nhìn về phía Vitas!!
Vitas lại lạnh mặt, hai tròng mắt thâm thúy hai tròng mắt nhìn chăm chằm học sinh, thở gấp giận dữ, không dám tin vào tai mình!! Lại nhanh chóng cất bước, đi tới trước mặt học sinh, biểu tình ẩn nhẫn, phẫn nộ hỏi: “Con nói cho ta biết!! Sự tình vừa rồi, có phải sự thật không? Khả Hinh cuộc so tài lần này... Có ẩn tình!”
Trang Hạo Nhiên biết lão sư nhìn mình chằm chằm, hắn hai tròng mắt lóe lên mấy phần do dự, biết không thể giấu giếm nữa, liền chậm rãi nắm chặt nắm tay, để máu nhỏ xuống, thu ở trong lòng bàn tay, mới chậm mà bất đắc dĩ hướng lão sư thẳng thắn bày tỏ bí mật của Hoàn Cầu cùng Tưởng gia, bao gồm những thôn dân chết oan cùng bình rượu thế kỉ nói ra...
Vitas kinh ngạc cùng đau lòng, nghe Trang Hạo Nhiên thanh âm trầm trọng giao cho tất cả bí mật, còn có Đường Khả Hinh lần này dự thi phải nhận trách nhiệm thật lớn, để rồi nhận hết nguy hiểm cùng thống khổ, dẫn đến vai trúng đạn, đau đớn nguy kịch... Ông nghe được trái tim từng đợt đau, trên mặt co quắp thống khổ, lập tức cảm giác được mùi máu tươi tràn đầy cổ họng, ông trong nháy mắt mạnh tay ấn chặt lồng ngực, hai tròng mắt lóe lệ quang, cắn chặt răng kiềm chế, mặt lại bộc lộ thống khổ thần sắc, miệng phun mạnh một ngụm máu tươi, người ngã xuống...
“Vitas tiên sinh!!” Mọi người nhào tới chỗ thân thể ngã xuống, đau lòng kêu lên!
***
Buổi trưa!
Phòng nghỉ VIP dành cho phục vụ rượu.
Rèm nhung màu tím, nhẹ nhàng rung, mùi thuốc phiêu đãng trong không khí, Thi Ngữ cùng Nhã Tuệ và mọi người ở trong phòng khách hơn dặm bận rộn, bên trong gian phòng một trận u tĩnh, dường như nội bộ không truyền đến một điểm khí tức, Lạp Lạp lại vào lúc này, bưng bát thuốc mà Phúc bá bảo nấu, khẩn trương đi vào gian phòng, lại nhìn thấy Đường Khả Hinh sau khi gỡ xuống viên đạn kia, vẫn như cũ sắc mặt tái nhợt, dường như vẫn rơi hoa hồn bàn, nằm ở trên giường màu tím sậm...
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Tô Thụy Kỳ nhàn nhạt ngồi ở bên giường, từ đêm qua đến giờ, anh đều trầm mặt chờ đợi, thỉnh thoảng nhớ tới đêm qua cô đau đớn nói câu kia: Ai nói không có người yêu bên người, không phải anh ở bên cạnh em sao? Nghĩ tới đây, anh đột nhiên một trận đau đớn lại cảm động cười, thở dốc, mệt mỏi thay đổi một tư thế ngồi, ghế tựa cách một thanh âm vang lên...
Đường Khả Hinh hai mắt khẽ rung, mặt tái nhợt rốt cuộc nhẹ nhàng rung động, đôi môi trắng bệch, như sắp chết hơi mở ra, chậm rãi... Chậm rãi... Đại não của cô nhanh chóng khôi phục một điểm ý thức, hai tròng mắt không mở, tức khắc cảm giác được thân thể chính mình nhẹ bẫng, bị cực hạn đau đớn lẻn quá mỗi căn mạch máu, từng trận đau đớn thâm trầm, vẫn như cũ dường như ác mộng, kích thích được ý thức của mình nhanh chóng khôi phục, lồng ngực rốt cuộc nặng nề thở dốc...
Tô Thụy Kỳ nghe thấy tiếng thở dốc kia, hai mắt của anh trong nháy mắt mở, kinh hỉ nhìn thấy Đường Khả Hinh cuối cùng từ trong hôn mê cùng đau đớn tỉnh lại, anh thở phào nhẹ nhõm cười, tức khắc hơi cúi thân thể, phủ mặt nhìn về phía cô bé này, đau lòng gọi; “Khả Hinh... Cô tỉnh rồi?”
Đường Khả Hinh nằm ở đệm giường mềm mại, nhẹ nháy hai tròng mắt, rốt cuộc nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Tô Thụy Kỳ, cô tức khắc nở một nụ cười tiều tụy, thanh âm khàn khàn nói: “Tôi... Có phải hay không sống lại...”
Tô Thụy Kỳ nghe lời này, trong lòng tê rần, nhưng vẫn là thật sâu gật đầu, nói: “Đúng vậy! Cô rất kiên cường...”
Đường Khả Hinh mặt tái nhợt cười, chậm rãi lắc lắc đầu, nói: “Không sao... Không đau...”
“......” Tô Thụy Kỳ đau lòng nhìn về phía Đường Khả Hinh, hai tròng mắt không khỏi lại ẩm ướt.
Đường Khả Hinh nhẹ thở dốc, nhìn thần tình khổ sở củaTô Thụy Kỳ, cô nhẹ thở ra, vươn tay nhẹ nắm tay anh, yếu ớt nói: “Anh biết không? Tôi vừa nằm mộng... Mơ thấy lão sư đứng dưới cây phong, rất đau lòng nhìn tôi, lão sư chưa từng nhìn tôi như vậy... Ông ấy vẫn yêu cầu rất nghiêm ngặt đối với tôi, bộ dáng làm tôi muốn khóc...”
“......” Tô Thụy Kỳ hơi giật mình ngạc nhiên nhìn về phía Đường Khả Hinh.
Đường Khả Hinh hai tròng mắt phiếm lệ, nuốt nuốt nơi cổ họng, mạc danh kỳ diệu cảm thụ được bi thương kia, càng lúc càng thống khổ...
“Cô đừng suy nghĩ nhiều... Có lẽ là bởi vì hôm qua phẫu thuật, xác thực quá đau, thời gian đau đớn, cô mới bi quan nghĩ vậy...” Tô Thụy Kỳ vội vã đau lòng nhìn về phía Đường Khả Hinh, quan tâm vì cô trước kéo đệm chăn, lại vươn tay, nhẹ gảy tóc trên trán cô, mới mềm giọng nói: “Cô trước nghỉ ngơi một chút, ghi nhớ kỹ muốn tâm tình yên lặng, ngày mai sẽ phải trận thi đấu lớn!! Bất kể là vì mình, hay là vì người yêu của cô, nhất định phải cố lên!”
Đường Khả Hinh kiên nghị tiều tụy tươi cười, hai tròng mắt rốt cuộc chiết xạ một điểm quang mang, ép buộc chính mình nhẫn xuống thống khổ, mới nhắm mắt lại...
Ngoài phòng khách ti vi tinh thể lỏng truyền đến thanh âm của phóng viên: “Các vị người xem bằng hữu!! Hiện tại có một thông tin cực kỳ khẩn cấp!! Cách trận thi đấu không tới 24 tiếng đồng hồ, mà giám khảo cùng quan chủ khảo quan trọng nhất của cuộc thi, Vitas tiên sinh người Pháp nguyên lão rượu nho vì tâm quản sưng tấy, mà được khẩn cấp đưa đi bệnh viện thành phố cấp cứu! Mà cuộc thi phục vụ rượu nho rất có thể vì một giám khảo rời khỏi mà phải điều chỉnh lại lần nữa!!”
Đường Khả Hinh chậm chạp mở hai tròng mắt, nước mắt nóng hổi, theo nỗi khiếp sợ cùng không thể tin được rơi xuống...
Tô Thụy Kỳ cũng trong nháy mắt khiếp sợ đứng lên, nhanh chóng đi ra phòng khách, cùng Nhã Tuệ và mọi người không thể tin được nhìn tin tức thứ nhất ...
Đường Khả Hinh thân thể bỗng nhiên đau đớn, sắc mặt của cô tái nhợt, thần sắc run rẩy gập thân lại động tới tay phẫu thuật, cắn chặt răng căn, nhanh chóng nhấc lên đệm chăn, đi chân trần xuống giường, đi trên mặt đất băng lãnh, lại bởi vì mất máu quá nhiều, cả người một trận mắt hoa nằm bò ngã trên mặt đất...
“Khả Hinh!” Nhã Tuệ cùng Tô Thụy Kỳ một trận gấp nhào vào đến chỗ Đường Khả Hinh, đau lòng kêu!
“Buông tay ra! Không được đỡ tôi, tôi tự mình tới...” Đường Khả Hinh thần sắc run rẩy, tùy ý nước mắt chảy xuống, lại bỗng nhiên đứng dậy, muốn hướng bên ngoài loạng choạng xông ra, người cơ hồ kích động chạy gọi: “Tôi muốn đi tìm lão sư... Tôi muốn đi tìm lão sư...”
“Khả Hinh!! Cô yếu như vậy sao đi được a?” Tô Thụy Kỳ đau lòng đỡ Đường Khả Hinh, kêu to!!
Đường Khả Hinh cả người dường như trở lại cảnh cha vào tù năm ấy đau đến tê tâm liệt phế nói không nên lời, cô kích động xoay người, nhìn về phía Tô Thụy Kỳ khàn khàn rơi lệ kêu lên: “Lão sư nhất định đang đợi tôi!! Ông ấy nhất định đang đợi tôi! Tôi nhất định phải đi gặp ông ấy!! Ông ấy đang đợi tôi ———— tôi biết ông ấy đang đợi tôi! Tôi vừa nằm mơ thấy ông ấy, tôi liền biết đã xảy ra chuyện!!”
“Khả Hinh!!” Tô Thụy Kỳ đau lòng kêu Đường Khả Hinh!!
“Tin tôi! Ông ấy nhất định đang đợi tôi! Ông ấy có lời muốn nói với tôi! Tôi biết ông ấy có lời muốn nói với tôi! Tôi muốn đi gặp lão sư!! Tôi muốn đi gặp lão sư