Đêm, 11 giờ.
Tử Vân Tử mở cửa phòng, rón rén từng bước chân, cẩn thận không phát ra một thứ âm thanh nào.
Cô nhìn qua phòng Trương Thời Khuynh cách một cánh cửa đã đóng, an tâm đến phòng bếp pha một ít cacao mới mua ban chiều.
Thời tiết 7 độ C, trong nhà ấm áp nhờ máy sưởi Tử Vân Tử mặc chiếc áo len rộng thùng thình chạm đầu gối, đôi chân trắng để lộ với đôi tất dài đến cổ chân
Cô không mang dép trong nhà vì sợ phát ra tiếng động.
Muỗng con xoay đều theo hình tròn, cô hớp một ngụm, mở điện thoại gọi điện.
Đầu bên kia ấn nghe đã là cuộc thứ 3 của Tử Vân Tử.
Việt Nam 3 giờ sáng, đầu bên kia nghe giọng đã rất buồn ngủ, lâu lâu ngáp một lần.
“Nhóc Tử, đêm nay huỷ kèo đi?”
Người rủ cô thức thâu đêm, dậy vào giờ này lại nói huỷ kèo?
Sở Chính Thành bên này để nghiêng điện thoại trên vai, hai tay bận bịu kéo chăn cho hai mẹ con Dương La Kỳ.
“Chị dâu em vừa ngủ rồi, anh mày không muốn đánh thức cô ấy”
Cô rời giường vào giờ này là vì có hai người gọi điện nói chuyện, bây giờ hình như có người không giữ lời rồi?
Tử Vân Tử nhìn xuống bàn chân, nói nhỏ vào điện thoại: “Vậy em cúp máy đây”
Sở Chính Thành ra khỏi phòng, âm lượng cũng lớn hơn: “Nếu em còn thức thì quay lại trận đấu đi? Kỳ Kỳ muốn xem”
Lý do hai người bày hẹn này là vì trận thi đấu được quay trực tiếp.
Dương Lãm có cuộc thi đấu bóng rổ vào 5 giờ chiều ở Mỹ.
Ba người hứa hẹn đợi đến giờ này chủ yếu để xem trận thi đấu trực tiếp của Dương Lãm, nhân tiện chuyện trò tránh buồn ngủ.
Tử Vân Tử không chắc bản thân có thể tỉnh táo đến khi kết thúc trận đấu hay không, cô nghĩ mình sẽ thiếp đi lúc nào cũng nên.
“Tại sao anh không quay?”
“Tại sao hả? Tại vì anh mày phải nằm cạnh sưởi ấm cho bã xã rồi”
Tử Vân Tử bĩu môi, khuya khoắt vẫn phải nghe mấy câu cẩu huyết bên nhà kia đúng là phát sến, tỉnh cả ngủ.
“Em tắt đây? Từ lúc hai người cưới xong em chỉ thấy buồn nôn, quá là sến sẩm!”
Sở Chính Thành cười gợi đòn xong rồi tắt máy, chui vào chăn ôm vợ ngủ.
Dương La Kỳ phát hiện động tĩnh từ sau lưng, bất bình phản ứng: “Lạnh!”
Sở Chính Thành vừa ra ngoài, tay anh lạnh buốt không cẩn thận lẻn vào trong lớp áo mỏng của Dương La Kỳ làm cô rùng cả mình.
“Xin lỗi bà xã, em lạnh lắm hả?”
Dương La Kỳ đang buồn ngủ, cô à ừ cho xong chuyện.
Chẳng biết từ bao giờ Sở Chính Thành lại có cái tật cho tay vào áo Dương La Kỳ lúc đi ngủ.
Có lần còn làm nhột cô không cho cô ngủ.
Chẳng hạn như lúc này.
Sở Chính Thành liếm môi, cười sở khanh: “Kỳ em tỉnh chưa?”
Dương La Kỳ cọc cằn véo vào tay anh không