Hậu Duệ Kiếm Thần

175: Lựa Chọn Kiếm Đạo Vô Địch


trước sau


Phải công nhận rằng, Diệp Quân của lúc này đã khiến Tiểu Tháp chấn động đến ngây người!
Nó biết thằng nhóc này rất yêu nghiệt!
Nhưng nó không ngờ thằng nhóc này lại yêu nghiệt đến mức độ này!
Đây là sự kế thừa hoàn hảo trong thiên phú kiếm đạo của hai đời người mang thiên mệnh sao?
Điều quan trọng nhất là, chọn lựa kiếm đạo vô địch thì không được phép thất bại!
Trừ phi là đối phương là người ở duy độ cao hơn ngươi đánh bại ngươi.

Ví dụ bây giờ có một vị cường giả siêu cấp ở duy độ cao hơn giết Diệp Quân, ví như cường giả khủng bố ở cấp bậc như Thanh Khưu.

Thất bại như vậy thì được chấp nhận!
Nhưng ngoại trừ tình huống đó thì Diệp Quân không được thất bại một lần nào cả, nếu không sẽ rất dễ bị phá đạo tâm!
Tiểu Tháp rất chấn động, cũng rất bất lực, đương nhiên, cũng rất vui mừng!
Diệp Quân chọn kiếm đạo đỉnh thế này, nó vẫn thấy vui mừng nhiều hơn, nhưng cũng lo lắng cho hắn!
Lúc này, giọng nói bí ẩn bỗng lên tiếng: "Vì sao hắn chỉ mới là Bán Bộ Kiếm Đế?"
Tiểu Tháp khẽ trả lời: "Niềm tin và mục tiêu kiếm đạo của hắn đã hình thành, nhưng thiếu một lần thực chiến, một lần thực chiến có thể giúp hắn kiên định với niềm tin và mục tiêu của mình, chỉ có như vậy hắn mới thật sự trở thành Kiếm Đế".

Nói rồi, nó thở dài: "Truyền thừa kiếm đạo mà Thiên Mệnh tỷ tỷ, hắn nhảy cóc từ giai đoạn thứ hai lên giai đoạn thứ tư! Niềm tin kiếm đạo!"
Giọng nói bí ẩn hơi tò mò: "Giai đoạn thứ ba là gì?"

Tiểu Tháp trả lời: "Mục tiêu kiếm đạo! Mục tiêu kiếm đạo và niềm tin kiếm đạo là hai phần riêng biệt, nhưng thằng nhóc này thì hay rồi, hoàn thành cả hai cùng một lúc! Không tin nổi!"
Giọng nói bí ẩn: "Thật ra, ta cảm thấy sở sĩ hắn đột nhiên nảy ra ý nghĩ vĩ đại như thế này có lẽ có liên quan đến trận chiến trước đó!"
Tiểu Tháp hỏi: "Ý là sao?"
Giọng nói bí ẩn: "Ngươi luôn nhắc nhở hắn phải dựa vào chính mình.

Còn thằng nhóc này thì thật sự là một người có lòng tự tôn rất cao, ngươi có thấy được không? Thế nên trận chiến giữa hắn và Lưu Băng trước đó, dù hắn mạo hiểm chấp nhận nguy cơ có thể sẽ chết cũng không cầu xin ngươi và cũng không dùng kiếm Hành Đạo!"
Nó dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Tiểu Tháp, ta biết ngươi thật sự có ý tốt nhưng ngươi phải hiểu rõ một điều, thằng nhóc này lớn lên ở gia tộc họ Diệp, tuy gia tộc họ Diệp đối với nó khá tốt nhưng cha mẹ chưa từng ở bên cạnh hắn một ngày nào! Năm xưa lão chủ nhân của ngươi được nuôi ở bên ngoài, tính tình cực đoan đến nhường nào? Chắc ngươi là người rõ nhất! Còn cả tiểu chủ của ngươi, giai đoạn đầu đời của tiểu chủ cũng không dễ dàng gì cho cam! Nhưng vì tiểu chủ ngươi có muội muội, trong lòng có người cần quan tâm nên không đến nỗi quá cực đoan".

Tiểu Tháp im lặng.

Giọng nói bí ẩn tiếp tục nói: "Trước đây lúc thân xác của cô gái Tiểu Ca bị huỷ, thằng nhóc này đã có tâm lý cầu chết rồi! Điểm này, ngươi phải chú ý.

Còn nữa, tuy trước nay hắn chưa từng oán hận cha mẹ hắn nhưng điều đó không có nghĩa là trong lòng hắn không có chút trách móc nào.

Ngươi cứ nghĩ mà xem, lúc mới đầu trong thế giới của lão chủ của ngươi có khái niệm phụ thân không? Tiểu chủ của ngươi thì khỏi cần bàn tới! Hở ra là đòi giết cha..."
Tiểu Tháp thở dài.

Giọng nói bí ẩn lại nói: "Ý của ta là chúng ta không thể chỉ chú trọng mỗi việc tu luyện của hắn, còn phải quan tâm đến sức khoẻ tinh thần của hắn nữa! Đặc biệt là ngươi đừng lúc nào cũng cho hắn thấy áp lực, đôi lúc cũng có thể để hắn thả lỏng một chút, đừng áp lực nặng nề đến thế! Hắn chỉ mới mười bảy tuổi thôi!"
Tiểu Tháp khẽ đáp: "Ta biết rồi!"

Đúng lúc này, Diệp Quân bỗng hưng phấn nói: "Tháp gia, ta đột phá rồi à?"
Tiểu Tháp im lặng một lát rồi khẽ cười: "Đúng vậy! Chúc mừng ngươi, bây giờ ngươi đã là Bán Bộ Kiếm Đế rồi!"
Bán Bộ Kiếm Đế!
Nghe vậy, Diệp Quân sửng sốt, sau đó mừng như điên: "Tháp gia, bây giờ ta đã là Bán Bộ Kiếm Đế, nếu ở gia tộc họ Diệp ở vũ trụ Quan Huyên kia, ta có còn được xem là con sâu cái kiến nữa không?"
Tiểu Tháp khẽ cười: "Không! Ngươi của bây giờ có lẽ không đánh lại bọn

họ, nhưng chạy trốn thì được rồi!"
Diệp Quân bỗng thấy vui mừng lắm!
Đồng thời áp lực cũng giảm đi rất nhiều!
Trước đây mỗi lần nghe Tháp gia nói đến gia tộc họ Diệp kia, hắn đều cảm thấy áp lực như núi đè, lấy cả yêu thú cấp Đế ra làm vật cưỡi cơ mà, quá đáng sợ!
Mà bây giờ, cuối cùng mình đã không còn là con sâu cái kiến nữa rồi!
Diệp Quân hít sâu một hơi, sau đó chân thành nói: "Tháp gia, ta sẽ tiếp tục cố gắng! Đợi đến khi ta mạnh mẽ hơn, ta sẽ giết đến gia tộc họ Diệp, bảo bọn họ thả mẹ ta ra!"
Gia tộc họ Diệp: "???"
Tiểu Tháp cười nói: "Cố lên, ta tin ngươi!"
Ngô Bình chớp mắt: "Tháp gia, hôm nay hình như ngươi hơi lạ!"
Tiểu Tháp: "Lạ chỗ nào?"
Diệp Quân suy nghĩ rồi lắc đầu: "Ta cũng không nói được!"
Tiểu Tháp cười nói: "Thế đừng nghĩ nhiều nữa, chăm chỉ tu luyện đi, tu luyện kiếm đạo của mình đến vô địch!
Diệp Quân gật đầu, cười đáp: "Được!"
Nói xong, hắn không suy nghĩ nữa mà nhìn xung quanh mình.


Lúc này, tất cả mọi người ở đó cũng đang nhìn hắn!
Lúc này, Tịch Huyền bỗng kéo cánh tay Diệp Quân: "Đi!"
Nói rồi, cô ấy kéo Diệp Quân chạy ra phía ngoài.

Những người còn lại nhìn hai bóng lưng đã đi xa kia, có người khẽ nói: "Hắn chính là Diệp Quân, vị Kiếm Tiên kia!"
Diệp Quân!
Nghe vậy, mọi người đều chấn động!
Bây giờ danh tiếng của Diệp Quân cực kỳ nổi ở Trung Thổ Thần Châu, đã nổi ngang với Đông Lý Mạch của đế tộc Bất Tử rồi!
Lúc này, lại có người nói: "Vừa nãy hắn quan sát bia đá có linh cảm, hình như đã đột phá rồi!"
Có người kinh ngạc: "Lẽ nào hắn thật sự là Đại Kiếm Tiên?"
Đại Kiếm Tiên!
Nghe vậy, mọi người đều xao động!
Nếu thật sự là Đại Kiếm Tiên thì quá khủng bố!
...!
Một bên khác.

Tịch Huyền kéo Diệp Quân dừng lại, cô ấy nhìn chằm chằm Diệp Quân: "Ngươi đột phá rồi à?"
Diệp Quân gật đầu: "Đúng vậy!"
Tịch Huyền lại hỏi: "Đại Kiếm Tiên à?"
Diệp Quân muốn nói lại thôi.


Tịch Huyền bình tĩnh nói: "Nếu khó trả lời thì thôi!"
Diệp Quân khẽ cười: "Tịch Huyền cô nương, ta xem cô là bạn, nên ta không muốn giấu giếm cô, thật ra ta đã đạt đến Bán Bộ Kiếm Đế!"
Bán Bộ Kiếm Đế!
Hai mắt Tịch Huyền trợn tròn, vui mừng nói: "Thật à?"
Diệp Quân gật đầu.

Tịch Huyền lập tức giơ ngón tay cái: "Lợi hại! Ngươi lợi hại lắm đấy nhé!"
Diệp Quân khẽ cười, nói thật, hắn cũng không nghĩ lần này mình có thể đột phá về mặt kiếm đạo!
Có thể nói đây là một bất ngờ!
Tịch Huyền bỗng nói: "Ngươi phải che giấu thực lực!"
Diệp Quân nhìn Tịch Huyền, cô ấy chân thành nói: "Lần nay ngươi muốn tranh đoạt số mệnh đại đạo, có thể nói là một chuyện cực kỳ nguy hiểm! Nếu ngươi không che giấu thực lực thật sự của mình, người khác sẽ đối phó ngươi một cách đầy thù địch, đến lúc đó ngươi sẽ rất khó khăn!"
Diệp Quân gật đầu: "Ta hiểu đạo lý này!"
Giấu dốt!
Khiêm tốn!
Nói đơn giản ra thì chính là sống nhếch nhác chút!
Tịch Huyền cười nói: "Ta thật sự không ngờ ngươi lại lợi hại đến thế, một bước trở thành Bán Bộ Kiếm Đế luôn!"
Diệp Quân cười nói: "May nhờ cô dẫn ta tới nơi đó, nếu không ta cũng không gặp cơ duyên này!"
Tịch Huyền cười: "Đây là thực lực của ngươi, ngươi xem ở đó có bao nhiêu kiếm tu, nhưng chỉ có mình ngươi lĩnh ngộ được thôi!"
Lĩnh ngộ!
Diệp Quân trầm tư, hắn phát hiện khả năng lĩnh ngộ rất quan trọng trong việc tu luyện!
Nhưng hắn càng cảm thấy không thể đặt hết mọi thứ lên khả năng lĩnh ngộ được, cần khả năng lĩnh ngộ, cũng cần thực chiến!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện