Hậu Duệ Kiếm Thần

176: Ta Đã Giết Sạch Rồi


trước sau


Học đi đôi với hành.

Chỉ học không thì chỉ có thể thành mọt sách!
Cũng phải đi ra ngoài xem thử thế giới này ra sao, vì rất nhiều chân lý cuộc đời không nằm trong sách vở!
Tu luyện cũng vậy!
Không thể chỉ dựa vào việc lĩnh ngộ, còn phải thực chiến mới được, hai cái kết hợp nhau.

Lúc này, Tịch Huyền bỗng nói: "Lần này ngươi đại diện Đạo Môn tranh giành số mệnh đại đạo à?"
Diệp Quân gật đầu.

Tịch Huyền suy nghĩ rồi nói: "Ngươi có muốn đổi một thế lực khác không? Thứ cho ta nói thẳng, Đạo Môn quá yếu! Nếu trong lúc tranh giành số mệnh đại đạo ngươi gặp phải đối đãi bất công thì Đạo Môn sẽ không giúp được ngươi.

Nhưng nếu ngươi gia nhập những thế lực mạnh mẽ hơn, ví như Thần tộc hay thư viện Quan Huyên! Thiên phú rất quan trọng, nhưng chỗ chống lưng cũng quan trọng!"
Diệp Quân lắc đầu.

Lúc hắn tới Trung Thổ Thần Châu, không một thế lực nào chịu thu nhận hắn, ngoại trừ Đạo Môn.

Tuy Đạo Môn rất ngèo nhưng hắn nhớ ân tình này!
Người ta giúp mình lúc hoạn nạn!
Làm người, không thể vong ơn phụ nghĩa.

Như nghĩ tới điều gì, Diệp Quân nhìn Tịch Huyền, thấy hơi ngờ vực: "Theo ta được biết thì qua hệ giữa cô và thư viện Quan Huyên..."
Tịch Huyền cười nói: "Đúng là ta có thù với thư viện Quan Huyên, nhưng bây giờ ta không hận bọn họ nữa rồi!"

Diệp Quân khó hiểu: "Vì sao?"
Tịch Huyền bình tĩnh nói: "Đám người mà ta hận, năm xưa đã bị ta giết sạch rồi!"
Diệp Quân sững sờ, sau đó lắc đầu cười.

Cô nương này cũng là một người mạnh mẽ!
Tịch Huyền cười nói: "Bây giờ chắc chắn bọn họ sẽ không tha cho ta, nhưng ta cũng chẳng quan tâm! Ta sẽ đi tranh giành số mệnh đại đạo, thư viện đã có quy định, người tham gia tranh giành số mệnh đại đạo sẽ được bảo vệ! Đến lúc đó ta tham gia tranh đoạt, bọn họ muốn giết ta nhưng không làm gì được, chắc chắn sẽ tức chết cho mà xem!"
Diệp Quân lắc đầu cười, mà lúc này, một luồng khí tức khủng bố bỗng giáng từ trên trời xuống.

Ngay sau đó, một giọng nói chợt vang lên: "E là cô không có cơ hội đó đâu!"
Nghe vậy, Tịch Huyền nheo hai mắt lại: "Là cường giả của thư viện Quan Huyên !"
Diệp Quân nhíu mày: "Chẳng phải cường giả đỉnh cấp không được ra tay ở đây à?"
Tịch Huyền liếc Diệp Quân một cái: "Thư viện Quan Huyên với Tiên Bảo Các mặc cùng một chiếc váy đấy!"
Tiểu Tháp: "..."
Tịch Huyền lại nói: "Ngươi đi mau đi!"
Diệp Quân nhìn Tịch Huyền, cô ấy nói: "Đây là chuyện giữa ta với bọn họ, ngươi đừng can dự vào!"
Diệp Quân lắc đầu: "Ta đưa cô chạy trốn, tốc độ của ta rất nhanh!"
Tốc độ rất nhanh!
Tịch Huyền chớp mắt, mặt bỗng ửng đỏ.

Diệp Quân khẽ động tâm niệm, một thanh khí kiếm xuất hiện vừa hắn và Tịch Huyền.

Diệp Quân đứng lên kiếm rồi nói: "Lên đây!"
Tịch Huyền đứng lên trước mặt Diệp Quân, hắn động tâm niệm, ngự kiếm bay đi, tốc độ cực nhanh, chớp mắt bọn họ đã biến mất phía chân trời!
Hai người vừa đi chưa bao lâu thì một luồng khí tức khủng bố xé nát không gian, đánh về phía hai người!
Tịch Huyền nheo mắt, quay người phóng phi đao!
Vù!
Không gian bị xé toạc!
Ầm!
Phía chân trời, một tiếng nổ lớn van lên, một ông lão liên tiếp lùi sau!
Mà lúc này, một lão già áo xám bỗng xuất hiện trước mặt Diệp Quân và Tịch Huyền.

Tịch Huyền nhìn lão già áo xám, bình tĩnh nói: "Viện chủ viện Chấp Pháp!"
Viện chủ viện Chấp Pháp!
Nghe vậy, sắc mặt Diệp Quân sa sầm xuống!
Lại một ông lớn!
Tịch Huyền nhìn Diệp Quân cười nói: "Ngươi đi đi!"
Diệp Quân lắc đầu.

Tịch Huyền: "Không cần thiết vì ta mà chọc giận thư viện Quan Huyên, hiểu không?"
Diệp Quân cười nói: "Nếu ta đi, cô có thất vọng không?"
Tịch Huyền gật đầu: "Có! Nhưng ta hiểu được!"
Diệp Quân khẽ cười: "Lúc trước cô có thể không cứu ta, nhưng cô đã cứu! Ta cảm thấy, bây giờ chắc chúng ta đã là bạn!"

Tịch Huyền cười nói: "Thật ra, lúc ở Tội Uyên ta đã cảm thấy chúng ta là bạn rồi!"
Lúc này, viện chủ viện Chấp Pháp bỗng lên tiếng: "Hai ngươi có thể tôn trọng ta một chút không? Trông ta yếu lắm à? Hai ngươi chắc chắn sẽ đánh bại ta đến vậy à?"
Diệp Quân nhìn viện chủ, xoè tay ra, một

thanh khí kiếm bay vút lên trời, phá tan tầng mấy!
"Kiếm Tiên!"
Viện chủ viện Chấp Pháp hơi nheo mắt!
Diệp Quân nhìn chằm chằm ông ta: "Ông có chắc mình đánh lại hai người bọn tôi à?"
Viện chủ im lặng.

Diệp Quân tiếp tục nói: "Nếu ông cứ muốn phải ra tay thì hai người bọn tôi bị ép phải giết ông thôi.

Tuy bọn tôi sẽ bị thư viện Quan Huyên truy nã nhưng ông thì có lẽ sẽ chết đấy! Nếu ông chết, nhiều nhất thư viện Quan Huyên chỉ có thể cho ông một tang lễ long trọng, tiện thể cho ít tiền trợ cấp.

Ông thấy đáng không?"
Viện chủ viện Chấp Pháp nhìn Diệp Quân, không nói gì.

Diệp Quân chân thành nói: "Nếu là ta, ta sẽ không liều mạng, giữa chúng ta cũng đâu có huyết hải thâm thù gì đâu, hoàn toàn không cần phải lấy mạng sống ra liều lĩnh.

Hôm khác tập hợp người đông đông rồi hãy truy sát bọn ta, không tốt hơn sao?"
Tịch Huyền nhìn Diệp Quân, chớp chớp đôi mắt long lanh, cũng không biết đang nghĩ gì.

Viện chủ viện Chấp Pháp nhìn chằm chằm Diệp Quân một lúc rồi nói: "Con người ngươi, thiên phú rất khá, đầu óc cũng thông minh, có hứng thú gia nhập thư viện Quan Huyên của bọn ta không? Nếu ngươi đồng ý, ngươi muốn gì lấy cái nấy, mỹ nữ tuỳ ngươi chọn!"
Lông mày Tịch Huyền khẽ nhíu lại!
Sao lão già này dùng mỹ nhân kế rồi?
Diệp Quân nhìn viện chủ viện Chấp Pháp nói: "Tịch Huyền cô nương đứng bên cạnh ta là kẻ thù không đội trời chung với các ông!"
Viện chủ viện Chấp Pháp nghiêm túc nói: "Chuyện của vị cô nương này...! nói thật thì từ lâu ta đã biết cô ấy bị oan, nếu ngươi đồng ý gia nhập thư viện Quan Huyên thì chúng ta có thể bắt tay lật lại bản án của cô ấy.

Ngươi yên tâm, dù người đứng sau có nghịch thiên cỡ nào, chúng ta bắt tay nhau chắc chắn có thể trừ gian diệt ác, trả lại sự trong sạch cho cô nương này!"
Ông ta dừng lại một lát mới nói tiếp: "Hai ngươi có thể cùng gia nhập thư viện Quan Huyên!"
Diệp Quân im lặng.


Lão già này đang chiêu hàng à?
Lúc này, Tịch Huyền bỗng kéo tay áo Diệp Quân rồi lắc đầu.

Diệp Quân nhìn viện chủ: "Kẻ địch của ta là nhà họ An, là tộc Thiên Long viễn cổ.

Nếu bọn họ tìm tới đánh ta, ông có gánh giúp ta không?"
Ông lão im lặng một lát rồi lắc đầu: "Ta gánh không nổi!"
Diệp Quân cười, không nói tiếp.

Sắc mặt ông lão phức tạp: "Rất xin lỗi, Diệp Quân công tử, xem ra thư viện bọn ta và cậu thật sự không có duyên!"
Diệp Quân cười nói: "Các ông đừng kéo tới đánh ta là tốt rồi!"
Ông lão lắc đầu: "Bọn ta không có ý đối địch với cậu, lần này cũng không phải tới để đối phó với hai người!"
Nói rồi ông ta nhìn Tịch Huyền đứng bên cạnh: "Tịch Huyền, Cố viện trưởng đã điều tra rõ chuyện năm xưa, lần này ông ấy phái ta đến là muốn mời cô trở về thư viện, lật lại bản án oan này cho cô!"
Tịch Huyền cười nói: "Nếu ta không về thì sao?"
Ông lão trả lời: "Cũng sẽ lật lại án cho cô!"
Tịch Huyền im lặng một lát rồi cười nói: "Ta đã quen một mình rồi!"
Ông lão thở dài.

Diệp Quân đứng một bên bỗng nói: "Tịch Huyền cô nương, hay là cô gia nhập vào Đạo Môn của ta nhé?"
Tịch Huyền gật đầu: "Được!"
Ông lão đơ mặt ra.

...


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện