Hãy Đến Hôn Em

21: Chải Tóc


trước sau


Lục Hạo Nam bảo Trình Mẫn đi lên trước còn anh ra xe lấy ít đồ.

Trực giácTrình Mẫn mách bảo đó là quà tặng mình, chắc lại là trang sức kim cươnggì đấy.Tóc bị dính mưa làm Trình Mẫn cảm thấy rất dơ nên vừa về nhà liền vàophòng tắm gội đầu.

Tắm nửa chừng, lúc đang thoa sữa tắm cô đột nhiênnhận ra anh không có chìa khóa nhà mình, sẽ không phải bị nhốt ngoài cửachứ? Cô vểnh tai lên nghe xem có ếng chuông cửa không lại không nghethấy động nh gì.

Nhà cách âm khá tốt nên cô hơi lo lắng, vội xối nước rồiquấn khăn tắm chạy ra.Quả nhiên điện thoại đang rung, trên màn hình là tên của anh.Trình Mẫn không nghĩ nhiều, lập tức bước ra mở cửa.Lục Hạo Nam nhìn thấy bộ dáng của cô thì có hơi không vui.

Tóc thì ướtnhẹp, từng giọt nước tách rơi xuống chảy vào khe rãnh mê hồn.

Trênngười chỉ quấn cái khăn tắm dài đến ngang đùi, rõ ràng là mới tắm mộtnửa đã chạy ra, bên trong chắc chắn không mặc gì.Ánh mắt trần trụi của anh làm Trình Mẫn không được tự nhiên, cái gì cũnglàm rồi, có cần phải kinh ngạc như vậy không?Lục Hạo Nam sợ Trình Mẫn cảm lạnh bèn nói: “Vào tắm ếp đi.”Trình Mẫn cúi đầu nhìn bộ ngực như ẩn như hiện của mình rồi ra vẻ đắc ý:“Vẫn đẹp.”Cô nói xong liền chạy như bay vào phòng tắm, ếp tục xoa dịu cơ thể bằngnước ấm.Lục Hạo Nam định nói ý thức an toàn của cô quá kém, sao đang tắm dở lạingây ngốc chạy ra mở cửa như vậy.

Nhưng lời đến cửa miệng, anh nghĩmình xem cô thành đồ ngốc không hiểu sự đời như vậy chắc chắn sẽ làm côtức giận nên đành thôi.Điện thoại đang nằm lăn lóc ở một góc sofa, hiển nhiên là bị cô ện tayném đi.

Cô nàng này đã làm hỏng bao nhiêu cái điện thoại rồi mà vẫnkhông sửa được cái tật xấu này.


Anh lắc đầu, đi qua nhặt điện thoại đặt lênbàn.

Bỗng nhiên màn hình sáng lên, một n nhắn được gửi đến từ số lạ.Lục Hạo Nam cau mày nhìn cái n nhắn kia.Tin nhắn viết: [A Mẫn, anh ước chúng ta chưa từng chia tay nhau.]Anh biết là không nên xen vào chuyện riêng của Trình Mẫn, nhưng vẫnkhông thể ngăn mình nhìn chằm chằm vào cái n nhắn đó một hồi lâu rồimới đặt điện thoại xuống.Không khó để Lục Hạo Nam đoán được đối phương là ai và anh tò mò TrìnhMẫn đã gặp phải chuyện gì.Cô vẫn là một con rùa nhỏ chậm chạp.Trong lúc chờ đợi, anh thất thần thả trôi dòng suy nghĩ.Không phải anh thật sự bận bịu.

Chỉ là anh cảm thấy tháng này mình khôngnên gặp cô.

Trên chiến trường, nguy hiểm nhất không phải là đao gươmhay khói thuốc súng mà chính là sự im lặng.

Theo đuổi cô cũng không khácgì một trận chiến, anh sợ mình ép quá sẽ làm cô ấy sợ rồi sinh ra tâm lýphản nghịch.Nửa tháng vừa qua mẹ liên tục giục anh về nhà, anh không có đủ kiên nhẫnđể ếp đón những cuộc xem mắt dưới danh nghĩa là gặp bạn của mẹ, anhđã nói rồi nhưng mẹ cứ lôi kéo anh mãi.

Hôm qua còn gọi điện cho anh traitố cáo, anh bị làm phiền đến mệt nên đã hứa là hôm nay sẽ về, dù sao cũngrất lâu rồi anh chưa về nhà.Trên đường đi có đi ngang qua ệm trà sữa mà cô yêu thích.

Anh nhìn quathấy chỉ có hai, ba người đang đứng đợi, có lẽ là do trời mưa nên khôngđông như mọi khi.


Anh không biết gì về trà sữa nhưng Trình Mẫn lại rấtthích.

Nhớ đến đôi mắt luôn tỏa sáng mỗi khi nhắc tới trà sữa kia làm anhthở dài trong lòng.Lục Hạo Nam bảo Tiểu Lâm m một chỗ dừng xe.

Trời đang mưa rất to, quagương chiếu hậu Tiểu Lâm trộm nhìn sắc mặt của anh, có vẻ muốn nói lạithôi rồi m chỗ đậu xe.Anh hỏi Tiểu Lâm: “Cậu từng uống chưa? “Tiểu Lâm nhìn theo hướng tay của anh: “Bạn gái tôi rất thích.”“Thích loại nào?”Đầu óc Tiểu Lâm quay cuồng, là mua cho cô Trình sao? Thế là cậu ta đáploại mà nhiều người thích.

Đây là loại phổ biến nhất, dù Trình Mẫn khôngthích loại này thì cũng sẽ uống được.Lục Hạo Nam xuống xe đi mua trà sữa, lần đầu ên Tiểu Lâm nhìn thấy ôngchủ mình chật vật như vậy.

Cổ tay áo ướt nhẹp, tóc ngắn cũng bị gió vàmưa kết hợp làm lộn xộn.

Cũng may vẫn còn gương mặt đẹp vớt vát lại.Nhìn Lục Hạo Nam, trong đầu Tiểu Lâm lập tức hiện ra câu nói: Người đẹpthì làm gì cũng đẹp.

Dù là mưa gió cũng không che được nhan sắc kia.Lúc anh quay về, Tiểu Lâm đoán ý: “Anh muốn đến chỗ cô Trình à?”Cậu ta nhận lại được một cái gật đầu.Lục Hạo Nam cho rằng Trình Mẫn đang ở nhà vì sau khi tan tầm cô rất thíchngây ngốc ở nhà.

Ai ngờ, ấn chuông liên tục vẫn không thấy ai ra.Anh lẳng lặng đứng đó, chạm vào cái ly giấy, cảm nhận hơi ấm đang dầnmất đi.


Tiểu Lâm hỏi anh có muốn về không nhưng anh vẫn im lặng vàdùng khăn giấy lau đi những giọt mưa bắn trên tay

mình.

Thật kỳ diệu, lúcanh quay đầu lại thì nhìn thấy bóng dáng của cô.Còn có một người đàn ông lạ, nhìn giống kiểu cô thích.Anh trầm mặc, yên lặng đứng nhìn.Người kia đi rồi, hình như Trình Mẫn hơi buồn nên cứ ngơ ngẩn đứng đókhông nhúc nhích.Lục Hạo Nam chưa bao giờ thấy cô như vậy, hóa ra không phải với ai côcũng bày ra bộ dáng không m không phổi kia.Đột nhiên cảm thấy thật mệt mỏi, hai ngày nay anh không có một giấc ngủngon mà vẫn thấy rất bình thường nhưng bây giờ lại cảm thấy mệt.

Lý trínói cho anh biết anh nên rời đi, để cô yên nh một mình.Nhưng mà anh sợ cô bị cảm lạnh rồi lại đau bụng.Không thể không thừa nhận, dù anh có bình nh, có lý trí cỡ nào thì chúngcũng đều tan biến hết khi ở bên cô.Không có ai là vô cảm cả.

Trái m dù băng giá cỡ nào, chỉ cần gặp đúngngười thì sẽ nở hoa thôi.Đáng ếc, anh biết cô không n.Trình Mẫn chậm rì rì sấy tóc.

Làn gió nóng thổi bay mái tóc dài, một vàicọng rơi xuống bàn trang điểm, một vài cọng lại dính trên gương.

Cô ngướcmắt nhìn mình trong gương rồi nở nụ cười thật tươi.

Sau Sau đó cảm thấymình thật ngớ ngẩn bèn thu lại nụ cười.Hồi còn học trung học, mỗi ngày Trình Mẫn đều phải soi gương hai đến balần.

Đặc biệt là lúc đi tắm, cô rất thích ngắm thân thể mình, con gái lớn rấtnhanh, cô thích rồi ghi nhớ sự thay đổi trên cơ thể mình.

Nhưng bây giờ côkhông nhớ được nữa, năm đó ngây thơ cho rằng chỉ cần nhìn thoáng qua làsẽ khắc sâu vào lòng.


Trên thực tế trí nhớ con người có hạn, có thể ghi nhớđã là tốt lắm rồi.Cô không nhớ nhiều về quá khứ, nhưng chỉ cần nhớ tới là cảm xúc trămmối ngổn ngang.“Nghĩ gì vậy?”Trình Mẫn đang phát ngốc thì một giọng nói vang lên làm cô giật mìnhhoảng sợ, máy sấy trong tay suýt nữa là rớt.

Cô tắt đi, trừng mắt nhìn thủphạm, oán trách: “Sao tự dưng anh lại vào đây? Làm tôi giật mình.”Lục Hạo Nam không hề đột ngột ến vào mà là do cô suy nghĩ quá mứcnhập tâm nên mới không phát hiện.

Nhưng Trình Mẫn luôn cho là mình cólý nên anh đành nhận lỗi: “Ừ, là lỗi của tôi.”Không phải do anh chứ do ai, Trình Mẫn nghĩ.

Đàn ông thật phiền mà.

Tuynhiên, suy nghĩ này cũng không làm mất đi độ cong trên môi cô.Cô lật mặt còn nhanh hơn lật sách, nháy mắt là có thể sau cơn mưa trời lạisáng ngay nên Lục Hạo Nam chẳng nhận ra điều gì cả.Trình Mẫn lấy lược từ trong ngăn kéo ra, giơ tay chải đầu.

Đụng phải nhúmtóc bị rối, cô hơi bực, cố gắng gỡ ra.Trước kia, Lục Hạo Nam từng nghĩ Trình Mẫn là một người rất dễ cáu vàmất kiên nhẫn, và hiện giờ càng ngày càng chứng mình suy nghĩ của anhhơn.

Anh bước tới đoạt lấy cây lược trong tay cô, cô quay đầu, khó hiểunhìn anh.Anh bảo cô đừng lộn xộn, miễn cho anh không điều khiển được lực đạo rồilàm đau cô.Trình Mẫn không n tưởng lắm bèn lấy tư thế xem náo nhiệt nhìn anh pháthuy.Ai ngờ anh làm còn tốt hơn cô.Những ngón tay ấm áp thỉnh thoảng luồn vào mái tóc cô làm cô có chútthất thần.

Răng lược rất ít khi chạm vào da đầu cô, không hề khiến cô khóchịu hay đau đớn.Cô ngoan ngoãn ngồi đó không nhúc nhích, đôi mắt thỉnh thoảng mới chớpmột cái.Cô cứ nhìn chằm chằm vào gương, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra ánh mắt củacô luôn di chuyển theo tay anh.Trình Mẫn tự hỏi, con người cũng giống như mèo, thích được vuốt tóc vậysao?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện