Vương Chi Hạo không quan tâm đến sự kháng nghị của Lạc Dư, cậu ta kéo cậu đứng lên thấy cậu không chịu hợp tác với mình thì lạnh giọng nói: Muốn tôi vác cậu đi thì mới chịu có đúng không.Lạc Dư cứng đờ lập tức tránh xa Vương Chi Hạo, cậu máy móc nói:
Tôi.. tôi tự đi được.Nói xong lập tức chạy ra ngoài, trong đầu cậu đột nhiên vang lên giọng nói:
-/ Độ hảo cảm của Vương Chi Hạo là 66℅ /
Lạc Dư không quản đến cái gì độ hảo cảm, cậu chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này thôi a.
Vương Chi Hạo nhìn cậu vèo một cái chạy mất bật cười " nha, mình đáng sợ vậy sao? ". Cậu ta nhanh chân chạy theo Lạc Dư đến phòng y tế. Lạc Dư nghe thấy tiếng bước chân đằng sau thì quay đầu lại nhìn, ặc, Lạc Dư khóc không ra nước mắt, tên này bị bệnh gì a, sao cứ chạy theo cậu vậy.
Vương Chi Hạo cười vui vẻ chạy sau Lạc Dư, đột nhiên thấy cậu chạy nhanh hơn thì haha cười rồi cũng tăng nhanh bước chân, nha, Lạc Dư a, cậu làm sao chạy nhanh hơn tôi được chứ, đồ ngốc.
Lạc Dư đờ người ngồi trong phòng y tế, cậu nhận lấy bông băng rồi tự xử lí vết thương trên tay, cậu rất ghét người khác chạm vào mình. Vương Chi Hạo ngồi một bên chống cằm nhìn chằm chằm Lạc Dư, cậu ta biết làm việc này nhưng lại bị Lạc Dư đẩy ra không cho đụng vào, thật phiền toái a. Bắt đầu từ ngày đó, Vương Chi Hạo càng ngày càng bám dính lấy Lạc Dư, bất kể Lạc Dư có đi đâu thì cậu ta cũng đi theo, kể cả đi vệ sinh thì cũng chạy theo nói đi cùng cho vui.
Vương Chi Hạo cũng phát hiện ra trên người Lạc Dư có mùi hương rất đặc biệt, cậu ta cũng từng hỏi cậu nhưng cậu có ngửi thấy mùi gì đâu. Lạc Dư nhìn cậu ta nói: Mũi cậu hỏng rồi, đi khám đi a.Vương Chi Hạo tức xì khói, hừ một tiếng:
Mũi tôi nhất định không sai.Đến khi trở về, cuối cùng Vương Chi Hạo nhìn mấy quả quýt trên bàn đột nhiên nhớ ra, cậu ta chạy đến cầm một quả bóc ra ăn. Quả nhiên, là hương quýt, cuối cùng cũng phát hiện ra, mũi cậu ta thực sự không sai mà.
Bên kia, Lạc Dư vui mừng nói:
Dật ca ca, ngày mai anh về thật sao..Hàn Dật buồn cười nhìn Lạc Dư, anh nheo mắt nói:
Đúng a, A Dư nhớ Dật ca ca không nè.Lạc Dư gật đầu lia lịa:
Nhớ a, rất nhớ là đằng khác.Cuối cùng thì Dật ca ca cũng về rồi, đã hơn một tháng cậu không được gặp Hàn Dật rồi a, đương nhiên rất nhớ anh nga.
Sáng hôm sau,
Vương Chi Hạo đến thật sớm đợi Lạc Dư, cậu ta cầm theo quả quýt muốn chứng minh cho Lạc Dư thấy mũi mình không hề có vấn đề, là mũi Lạc Dư có vấn đề á.
Nhưng cậu ta đợi và đợi, cuối cùng vẫn không thấy Lạc Dư xuất hiện. Vương Chi Hạo tức giận " Giỏi lắm Lạc Dư, cậu