Hai ngày sau, Trương Gia Bảo tỉnh dậy nhìn xung quanh thì thấy Luân hai mắt đỏ rực ngồi ngay bên cạnh.
Hắn nắm tay cậu, mắt rưng rưng: " Bảo cuối cùng em cũng tỉnh rồi.
Sau này đừng vì cứu tôi mà bất chấp tính mạng nữa.
Tôi rất sợ đó em biết không.
Nếu như một ngày nào đó em không còn nữa thì tôi chẳng biết phải làm sao nữa".
Hắn run rẩy nắm tay cậu, khuôn mặt đáng thương như chú cún con mất chủ mà buồn bã.
Trương Gia Bảo ôm anh vào lòng vỗ vỗ lưng: " Em biết rồi.
Em hứa sẽ không như vậy nữa.
Đừng buồn nữa".
Luân gật gật đầu, hắn nhận thấy giọng cậu hơi khàn khàn bèn đi lấy chén nước cho cậu.
Cậu muốn đứng dậy để đi ra ngoài nhưng vì cú va chạm nên chân phải cậu đã gãy và không thể đi đâu được.
Cậu nằm trở lại giường chờ đợi Luân đi lấy nước về.
Luân đưa cho cậu uống để cổ bớt khô lại, hắn hỏi: " Em đói chưa.
Để tôi đem đồ ăn đến cho em ăn".
Thấy cậu gật đầu hắn phóng nhanh ra ngoài rồi trở lại với một bát cháo thịt.
Cẩn thận m*t một muỗng thổi thổi cho hơi nóng bay đi, hắn nhẹ nhàng đặt lên môi cậu.
Trương Gia Bảo tuy hơi xấu hổ nhưng vẫn mở miệng ăn, một người đút một người ăn một lúc bát cháo cũng thấy đáy.
Cậu ăn no nê, nằm trên giường hỏi hắn: " Có ai bị thương nặng không? ".
Luân lắc đầu: " Không chỉ có em là nặng nhất nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm rồi.
Mọi chuyện đã được xử lý xong em không cần lo lắng ".
Dừng lại một chút hắn nói: " Nếu em muốn ra ngoài xem, thì tôi có thể chở em đi".
Cậu nghe vậy thấy cũng hợp lí nên gật gật đầu.
Dị là từ đó mọi người luôn thấy Luân ở hình sói đưa cậu đi lại khắp nơi trong bộ lạc.
Có hôm trời đẹp, cậu muốn tự mình nhìn đi ra ngoài nhưng chưa kịp chống gậy thì Luân đã phóng như bay vào.
Hắn đặt cậu lên vai mình vát cậu đi ra ngoài.
Trương Gia Bảo bảo mở to mắt từ bất ngờ đến xấu hổ.
Từng tuổi này rồi đây là lần đầu tiên cậu được người khác đặt ngồi trên vai, cậu lấy tay che mặt để che đi vẻ xấu hổ.
Được một lúc, khi mọi người nhìn nhiều quá khiến dây thần kinh xấu hổ của cậu bị tê liệt.
Bơ đi những ánh nhìn xung quanh hướng dẫn hắn đi đến nơi mình muốn đi.
Hôm nay cũng như mọi khi , Trương Gia Bảo đang được Luân đưa đi dạo.
Đến khi mặt trời lặn xuống, hắn dừng chân trên một đỉnh nuôi nhỏ.
Đặt cậu ngồi lên tản đá, hắn quỳ xuống đặt trán mình lên mu bàn tay cậu.
Mặt nghiêm túc bày tỏ với cậu: " Bảo này.
Tôi yêu em.
Em làm bạn lữ của tôi được không?".
Nói xong Luân ngước mắt lên nhìn thẳng vào cậu.
Trương Gia Bảo im lặng nhìn hắn, suốt quãng thời gian này cũng đã đủ để cậu biết được rằng.
Người đang quỳ trước mặt mình đây chính là người ấy.
Hắn thật sự tới tìm cậu, là người đầu tiên cậu thấy được khi mới vừa đến đây.
Nhìn người trước mặt nước mắt hạnh phúc bất giác rơi ngày một nhiều.
Luân thấy cậu khóc thì cuốn cuồng