A Lam cuống cuồng nhìn Độc Nhược Khắc suy yếu dần hai mắt đẫm lệ.
\-"Nhược Khắc chàng không thể bỏ ta, trước kia cũng vậy, bây giờ cũng vậy!"
Độc Nhược Khắc cảm nhận hơi ấm nữ nhân kia vây quanh nhớ tới ngày đó hắn vì một vài hiểu lầm nhỏ mà ngược tiểu đồ đệ của mình tới sống không được chết không yên.
Hắn biết cô yêu mình nhưng lại vì một phút do dự khiến cô mãi sa vào ma đạo.
Vậy mà hắn vẫn không biết sai...đẩy cô tới đường chết không nhắm mắt mới thôi.
Ép cô tới thân xác hóa tro bụi ép cô tới ngàn năm lưu lạc mất đi ký ức, chịu khổ nơi luân hồi.
Ngàn năm hắn bị giam trong băng lạnh tường tận mà nghĩ tới những ngày kia.
Tâm càng ngày càng đau, vì hắn mà cô đã chịu khổ quá nhiều.
Hắn muốn bù đắp cho cô vậy nên...hắn chưa từng muốn tổn thương cô.
Độc Nhược Khắc lật mình tránh khỏi nữ nhân kia, vậy mà nữ nhân kia ra tay thật độc ác dùng hẳn Ngũ độc muốn hại chết Tuệ Nhan.
\-"A Nhan!"
Cô quay lại liền thấy Độc Minh Lang đang chạy tới cạnh mình cô bĩu môi.
\-"Anh em các ngươi chẳng có ai là tốt!"
Phất áo xoay lưng mặc hắn cô sử dụng sức mạnh bao bọc người dân cùng ma giới miệng niệm chú.
Thấy đất trời chuyển động dữ dội đồng tử của Độc Minh Lang mở rộng.
\-"Không được!"
Hắn lao tới cùng lúc đó Thiên đế búng ngón tay đem ra Nĩ Nĩ còn say giấc, cô cảm nhận được sự hiện diện của hắn mà mở mắt.
\-"Ngươi! Ngươi có xứng là tiên gia hay không? Ngay cả trò đó cũng làm ra được!"
\-"Các ngươi có thể bỉ ổi thì sao ta lại không? Ngươi là Ma nữ đã hạ chú thôi miên nhân giới vô tri nghe theo ngươi, người còn dùng tà thuật lôi kéo đạo đồng tu ma! Việc ác như vậy ngươi còn làm ra được ta thì không sao?"
Nghe vậy cô nhếch môi cười.
\-"Không ngờ ngươi thực sự điếc! Họ là tự nguyện theo ta!"
Đuổi tới nơi Độc Nhược Khắc muốn cầm lấy tay cô liền bị cô lạnh lùng tránh đi, bàn tay hắn sượt qua tay cô ánh mắt cũng đỏ lên.
\-"Nàng thật sự không cần ta nữa? Ta đã đánh đổi rất nhiều để tìm ra nàng! Tại sao nàng vẫn không tha thứ cho ta dù chỉ một lần?"
Cô ngay cả một ánh mắt cũng không cho hắn liền bước thêm.
\-"Ta không muốn đứng ngang ngươi, càng không muốn nghe thêm lời nào của ngươi! Ngươi bẩn rồi! Ta cũng vậy!"
Nở nụ cười buồn bã hiếm hoi Độc Minh Lang đình trệ.
\-"Hủy Thiên Diệt địa!"
Cô gào lên.
Trời hóa mây đen cô nhìn lên, Thiên đạo đây là muốn diệt cô rồi!
Cả trời lẫn đất đều không muốn cho cô một cuộc sống bình yên sao? Sao lại để cô nhớ lại chứ! Sao lại để cô gặp lại kẻ đó...
Trời đổ cơn mưa máu, người cô tỏa ra ánh sáng màu đỏ.
Nếu cô không thể sống trong bình yên vậy hãy cùng chết cả đi!
Độc Minh Lang bị sức mạnh của cô ẩn ra, Thiên đế bị khí của cô ẩn lui vài bước dồn hết lực muốn sống chết với cô trong chiêu cuối này bất quá khi lão ta muốn giết Nĩ Nĩ thì liền bị Nĩ Nĩ đâm một nhát.
Hắn mở đôi mắt màu đỏ nhanh chóng liền liếc thấy cô.
Hắn vận sức mặc kệ cô có bao nhiêu khó gần dùng hết sức lết từng bước về phía cô.
Chiêu thức "hủy thiên diệt địa!" này thực sự sẽ san bằng mọi thứ nhưng thứ trao đổi sẽ là bản thân làm vật tế đau đớn vô cùng.
Hắn đưa tay chạm tới viên đá kia, cô từ trong đau đớn mở mắt ra liền thấy Nĩ Nĩ cũng dần tan biến.
Hai tay Nĩ Nĩ cầm lấy tay cô hắn và cô cùng mỉm cười.
Hai trái tim nơi đáy vực đóng băng dần tạo ra kẽ nứt.
Độc Minh Lang lúc cô đang hủy diệt từng chút liền quay về bảo vệ A Lam cùng Độc Nhược Khắc.
Cô cũng chẳng còn gì mà lưu luyến nơi đây.
Đưa nguyên thần chưa bị hủy lần nữa nhìn lại thế giới này.
Nhớ lại những ngày cô còn vô ưu vô lo, nhớ lại bản thân từ lúc nào đã không còn cười nữa.
Nhìn lại đám đồ đệ nhỏ của mình vẫn luôn hay gây rối từ bao giờ đã lớn hơn, trưởng thành hơn cô khẽ mỉm cười.
Những người dân chất phác luôn lao động giờ cũng đứng lên vì cô tay cầm gươm giáo mạnh mẽ khí thế không thua kém quân lính nước nào cô bỗng cảm thấy tự hào.
Nhìn đám yêu ma quỷ quái dưới trướng của mình tuy không có mấy thân thiết nhưng ít nhất bọn chúng cũng có ước mơ, có niềm tin vào bản thân và có chính kiến riêng của